– Không có…
Tần Tiêu không biết làm thế nào cười nói:
– Bỏ đi, các ngươi đứng lên đi. Ta đã hiểu rõ.
Trong lòng thầm nghĩ: Tử Địch, thật đúng là đần độn, người ngốc không tim không phổi, căn bản là đậu tình chưa khai. Đáng thương cho Lý Trọng Tuấn đại tình thánh kia cư nhiên đem tâm tư đặt ở trên người một cô nương như vậy. Vậy cùng đàn gảy tai trâu có cái gì khác nhau?
Tỷ muội hai người cũng là không chịu, Mặc Y nói rằng:
– Tướng quân, ngươi sẽ không thật muốn đem muội muội gả cho Thái Tử đấy chứ?
Tần Tiêu đạm mạc cười nhìn Mặc Y:
– Ngươi cho là thế nào?
Mặc Y cúi đầu, chậm rãi lắc đầu:
– Chúng ta là nô bộc của tướng quân, tướng quân muốn quyết định như vậy chúng ta cũng không thể nói gì hơn. Chỉ là… Mặc Y biết, Tử Địch theo Thái Tử khẳng định sẽ không hạnh phúc.
– A?
Tần Tiêu không khỏi hơi có chút kinh ngạc:
– Lời này nói như thế nào?
Mặc Y vẫn luôn cúi đầu:
– Tính tình của muội muội ta biết rất rõ. Tuy rằng nàng bây giờ còn không rõ tình ái là chuyện gì. Thế nhưng nàng cần là một nam nhân có thể khoan dung, lý giải thậm chí có thể nói dung túng nàng. Lý Trọng Tuấn thân là hoàng tộc, cho tới bây giờ đều là người khác dễ dàng tha thứ và nhường nhịn hắn. Ta lo lắng, hai người bọn họ sau khi đến với nhau, sẽ vĩnh viễn không có những ngày bình yên. Hiện tại Thái Tử là đối tốt với muội muội, ăn nói khép nép tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục chủ động tìm nàng. Thế nhưng… tướng quân cũng là nam nhân, ta không phải nói nam nhân đều các ngài đều là như vậy, chiếm được nữ nhân rồi sẽ không còn hứng thú. Khó bảo đảm qua không được mấy ngày, Lý Trọng Tuấn sẽ đối với muội muội mất đi hứng thú và nhẫn nại, đến lúc đó…
Tần Tiêu không khỏi cười khẽ:
– Rất chuyên nghiệp a, Mặc Y, xem ra ngươi tuy rằng bình thường không nói quá nhiều, nhưng thực ra rất cơ trí cũng rất lãnh tĩnh, nhìn nhận vấn đề tương đối thấu triệt. Ngươi đều đã nói ra như vậy rồi, ta kiên quyết sẽ không đem Tử Địch cưỡng ép đưa tới bên người Lý Trọng Tuấn. Sau này nàng nếu như gặp gỡ người nào hợp ý, sẽ để tùy nàng
đi thôi.
– Tướng quân…
Mặc Y khẽ ngẩng đầu lên:
– Ngươi…tức giận sao?
Tần Tiêu khom người xuống, lôi kéo cánh tay của hai tỷ muội để các nàng đứng dậy:
– Nói cái gì vậy, ta vì sao lại tức giận. Ta cùng với cùng với Lý Trọng Tuấn, cũng xem như là hảo bằng hữu, hắn cũng gọi ta một tiếng huynh đệ. Coi như là vậy, ta cũng không thể vì lấy lòng hắn, hi sinh hạnh phúc cả đời của hai tỷ muội các ngươi đi? Tử Địch, Thái Tử bên kia, ta sẽ đi thay ngươi giải thích rõ ràng. Thế nhưng, trước khi đó ngươi cũng nên suy nghĩ thật kỹ một chút. Ngươi lẽ nào thực sự không hề nghĩ qua, sau này sẽ theo ai cả đời sao?
Tử Địch bĩu môi:
– Theo tỷ tỷ, tỷ tỷ theo ai, ta sẽ theo người đó. Cũng không có ai quy định cô nương gia không thể không có nam nhân…
Tần Tiêu cảm giác một trận đau đầu, vỗ vỗ cái trán đi ra ngoài, trong lòng bất đắc dĩ cười khổ nói: Nguyên lai trong đầu nàng phỏng chừng là một tờ giấy trắng, chỉ còn lại có tỷ tỷ và mạt trượt. Ai! Gia hỏa này đến tột cùng là thiên tài hay là ngu ngốc đây?
Tần Tiêu mới vừa đi ra khỏi phòng ngủ không đến vài bước, Mặc Y đã nhẹ nhàng cùng hắn đi ra, đi ở phía Tần Tiêu, muốn nói lại thôi.
Tần Tiêu dừng bước lại:
– Có chuyện muốn nói với ta sao?
Mặc Y nhẹ nhàng mà gật đầu.
Tần Tiêu cười ôn nhu:
– Nói đi!
Mặc Y khẽ thở dài một hơi:
– Tướng quân, ta biết ngươi là người tốt. Cùng với bất cứ một người nào mà Mặc Y từng gặp qua đều không giống.