Hai người cùng bỏ lỡ hôn lễ: “…”
Đánh chết đám giáo chúng này đi.
…
Một năm sau.
Phong Bắc túm đám giáo chúng hỏi giáo chủ nhà họ đã đi đâu, đám giáo chúng đang vội vàng chuẩn bị quà ra mắt cho tiểu hộ pháp, nên vừa há mồm chính là câu không biết.
Phong Bắc tức đến đau dạ dày, Ngũ Tuyệt Thần Giáo vô cùng lớn, lớn đến mức hắn tìm một người tìm hoài không ra.
“Giáo chủ phu quân, ngài lại tìm giáo chủ à?”
Phong Bắc lạnh lùng: “Thấy nàng không?”
“Hình như là xuống núi rồi.”
Giáo chúng cười hì hì: “Giáo chủ nói muốn đi truyền giáo tẩy não, chắc chắn là làm chuyện xấu.”
Phong Bắc: “…”
Truyền giáo tẩy não? Đám giáo chúng này đã rất kỳ lạ rồi, nàng lại đi truyền giáo tẩy não nữa, dẫn về thêm nhiều giáo chúng kỳ lạ giống vậy nữa hay sao?
Hiển nhiên, Phong Bắc và giáo chúng đều hiểu sai rồi.
Năm nay là đại hội võ lâm mười năm một lần, Minh Thù cho giang hồ hảo hán đi học.
Nội dung học?
Ngũ Tuyệt Bảo Điển đó!
Mọi người cùng nhau học!
Giang hồ hảo hán: “…”
Ai muốn cùng nhau học, huynh đệ tỉ muội đánh chết tà giáo kia cướp Ngũ Tuyệt Bảo Điển!
Minh Thù bị truy đuổi về Ngũ Tuyệt Thần Giáo, Phong Bắc ngồi trên con đường duy nhất lên Ngũ Tuyệt Thần Giáo, nhìn nàng đầy kỳ quái.
“Sao nàng không bị người ta đánh chết?”
Hiện tại toàn bộ giang hồ, không phải, người khắp thiên hạ đều biết giáo chủ Ngũ Tuyệt Thần Giáo dạy người khác học Ngũ Tuyệt Bảo Điển.
Miễn phí?
Nàng nghĩ hay thật, muốn học phải giao học phí. Chính là đồ ăn vặt đó!
Chỉ lấy đồ ăn, không cần vàng bạc của cải.
Minh Thù đi lên bậc thang: “Những người đó quá yếu, ta sẽ cố gắng dạy bọn họ, cố gắng đến ngày nào đó bọn họ có thể đánh chết ta.”
Phong Bắc thiếu chút nữa nhảy dựng lên đánh chết nàng.
“Nàng có nhiều thời gian như vậy, sao không bồi dưỡng tình cảm với ta?”
Phong Bắc đứng trên cao nhìn nàng.
Minh Thù ngửa đầu nhìn hắn: “Hình như tối nào ta cũng bồi dưỡng tình cảm với ngươi không phải sao?”
“Vậy sao nàng còn chưa thích ta?”
Minh Thù nở nụ cười, nàng đi tới đặt tay lên vai Phong Bắc, dựa sát vào hà hơi bên tai: “Bởi vì… Ngươi thiếu nỗ lực.”
Thiếu nỗ lực?
Hắn thiếu nỗ lực chỗ nào?
Mỗi ngày hắn đều nghĩ cách làm nàng hài lòng, muốn khoai tây không cho cà chua, muốn cà chua không cho chuối tiêu, nàng còn muốn thế nào!
Chẳng lẽ là buổi tối hắn thiếu nỗ lực?
Ban ngày phải cố gắng, buổi tối cũng phải cố gắng!
Sao nàng không bị đánh chết đi!
“Này!”
Phong Bắc lấy lại tinh thần nhưng Minh Thù đã đi thật xa, hắn nhanh chóng đuổi theo: “Lần này xuống núi sao nàng không gọi ta, nàng bị đánh chết thì ta phải làm sao?”
“Thủ tiết đi.”
“Ai muốn thủ tiết cho nàng.”
Giọng nói của hai người dần dần biến mất trong đỉnh núi.
Sau này Ngũ Tuyệt Thần Giáo từ một tà giáo, biến thành một học đường dạy học.
Sau này toàn bộ người giang hồ đều đến đây học Ngũ Tuyệt Bảo Điển.
Sau này giáo chủ Ngũ Tuyệt Thần Giáo bị tiểu hộ pháp vỗ một chưởng chết.
Sau này… Điện chủ Thất Tinh Điện suýt chút nữa giết tiểu hộ pháp. Sau khi bị ngăn lại, Phong Bắc rời khỏi Ngũ Tuyệt Thần Giáo, đến nay cũng chưa ai thấy qua Phong Bắc.
Sau này… Có giáo chúng phát hiện một ngôi mộ mới nằm cạnh mộ giáo chủ tiền nhiệm.
Phu quân giáo chủ Mộ Linh của Ngũ Tuyệt Thần Giáo.
…
“Hài Hòa Hiệu, ngươi có thể đi làm chút đồ lót dạ hay không? Lão đại như ta bị một đứa con nít đập chết là sao?”
Lúc chết, ít nhiều gì cũng phải cho trẫm một chút tôn nghiêm chứ!
Chứng minh tiểu hộ pháp lợi hại thì Thần Giáo mới có hy vọng nối nghiệp.
Trẫm nghe ngươi khoe khoang.
Màn hình mây trắng chậm rãi thổi đến, số liệu từ từ hiện lên.
Họ tên: Minh Thù
Giá trị thù hận: 150000
***
Nhiệm vụ nhánh: Chưa hoàn thành.
Mới gần hai vạn giá trị thù hận, nhiệm vụ nhánh còn chưa hoàn thành.
Đời này của nàng, nhiệm vụ nhánh đừng mong hoàn thành.
Có chút buồn.
Muốn ăn đồ ăn vặt an ủi.
[Ký chủ không xem phu quân của cô sao?] Hài Hòa Hiệu đột nhiên nói.Nhìn cái gì mà nhìn, có cái gì hay so ra còn kém đùi gà của trẫm.
Minh Thù rất thờ ơ, dù sao… Sau này cũng còn cơ hội gặp lại.
Ừ, đồ ăn vặt vẫn quan trọng hơn.
Đế vương bệnh thần kinh Minh Thù phất tay: “Đồ ăn tiếp theo đi.”