Góc độ này…
Rất mê hoặc.
“Mẹ kiếp!”
Bạch Minh Châu thốt ra một câu chửi thề, cô nhanh chóng kéo cái gối qua và che chắn cơ thể mình lại.
Lẽ ra cô muốn kéo cái chăn nhưng cái chăn đã bị anh ta nằm đè lên rồi, cô không thể làm được gì cả.
Cô tung ra một bạt tay khiến Ôn Mạc Ngôn choáng váng hết mặt mày.
Sau đó thì tung ra một cú đá đã khiến anh ta ngã lăn lóc xuống đất.
Trong lúc anh ta chuẩn bị bò lên thì phía đỉnh đầu vang lên giọng nói lạnh tanh của Bạch Minh Châu.
“Nếu anh dám bò lên và nhìn tôi thêm một lần nữa thì tôi sẽ móc con mắt anh ra, chặt tay chân của anh và cắt cậu nhỏ của anh đó!”
Ôn Mạc Ngôn vừa nghe thấy lập tức ngồi thụp dưới đất, không dám nhúc nhích.
Trên mặt đang rất đau nhưng anh vẫn không dám động đậy.
Máu…
Anh ngửi thấy mùi máu tanh, không phải từ miệng chảy ra mà là từ mũi.
Anh không dám mở mắt ra, sợ mình thấy sẽ ngất xỉu đi.
Bạch Minh Châu lập tức nhảy xuống giường và xông vào nhà vệ sinh, một lúc sau đã mặc một chiếc áo choàng tắm đi ra.
“Ôn Mạc Ngôn, anh đang làm gì thế? Vào nhà ăn trộm hả?”
Bạch Minh Châu kích động nói, tự nhiên cơ thể mình bị anh ta nhìn thấy hết trơn!
“Tôi…tôi chỉ là lo lắng cho em, em không mở cửa, tôi còn tưởng bên trong em xảy ra chuyện gì nữa. Tôi…bây giờ tôi có thể đứng dậy chưa?”
“Đứng lên đi.”
Bạch Minh Châu nói một cách hung dữ.
Anh ta nhắm nghiền đôi mắt đứng dậy nói: “Em có thể cho tôi một tờ khăn giấy không? Tôi..”
Bạch Minh Châu nhìn thấy đống máu mũi, lập tức chau mày lại.
“Đồ lưu manh!”
“Tôi…tôi không phải.” Ôn Mạc Ngôn muốn giải thích gì đó nhưng phản ứng của mình thật sự quá rõ ràng.
Lần này nhìn thấy còn nhiều hơn lần trước say rượu.
Anh ta là người đàn ông bình thường, có chút phản ứng sinh lý cũng là điều dễ hiểu thôi.
Bạch Minh Châu lấy cho anh ta tờ khăn giấy ướt, anh nhanh chóng lau và mở mắt ra lần nữa.
Vừa rồi…xin lỗi, nếu tôi nói tôi không cố ý, em có tin không?”
“Thế anh có tin tôi cắt cậu nhỏ của anh không?” Bạch Minh Châu đưa tay muốn đánh nhưng không ngờ anh ta chỉ đứng yên tại chỗ, cũng không né tránh, chỉ nhắm mắt lại và mặc cho cô ấy đánh.
Bạch Minh Châu đột nhiên cảm thấy không còn muốn đánh nữa, anh ta cũng chỉ là vô ý mà thôi.
Cô nhìn ra ngoài ban công, giữa hai nhà cách nhau một cái cục máy nóng lạnh, ở giữa vẫn còn chút khoảng cách, tên này làm sao mà trèo lên được thế?
Tòa nhà cao như vậy, lỡ té xuống không chết chắc cũng gãy chân, liệt nửa người thì phải làm sao đây?
“Anh chán sống hả? Dám trèo vào từ bên ngoài?”
“Tôi lo lắng cho em.”
Ôn Mạc Ngôn nói một cách cẩn trọng.
“Lo lắng cho tôi? Thế sáng sớm anh đã làm gì chứ?”
Nếu như không phải anh ta, mình sẽ xui xẻo như thế sao?
“Thế bây giờ em không sao chứ?” Anh ta hỏi.
“Không sao, anh cút ngay cho tôi, đừng để tôi nổi điên.”
“Vừa nãy tôi nhìn thấy rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.”
“Chịu cái đầu của anh, anh cút ngay cho tôi!”
Bạch Minh Châu phóng ánh mắt dữ tợn đuổi anh ta ra ngoài, rầm một tiếng đóng cánh cửa lại.
Ôn Mạc Ngôn bị đuổi khỏi cửa.
Ôn Mạc Ngôn cũng có chút ngượng ngùng, thế nào mà lại nhìn thấy cơ thể của cô lúc đang bôi thuốc chứ?
Sau này làm sao có thể làm bạn nữa đây?
Bạch Minh Châu cảm thấy chán nản muốn chết, cô chỉ muốn nằm yên trên giường mà thôi.
Chính lúc này, bên tai vang lên tiếng động ở ban công nhà bên cạnh.
“À này, em đừng giận có được không? Em có thể đánh tôi cho đến khi hả cơn giận, quả thật là lỗi của tôi, tôi nhận lỗi.”
“Bạch Minh Châu, em đừng giận nữa, tối nay tôi sẽ nấu đồ ăn ngon cho „ ernï: “Bạch Minh Châu, em trả lời tôi đi có được không?”
Bạch Minh Châu chịu không nổi sự phiên phức của anh ta nên đã xông ra ngoài.
“Rốt cuộc anh nói xong chưa hả?
Nhìn thấy cũng đã nhìn thấy rồi, cả hai giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì có được không? Anh cứ ở đó lẩm bẩm gì thế hả? Lẽ nào anh muốn cả thế giới biết anh đã nhìn thấy cơ thể tôi hay sao?”
Ôn Mạc Ngôn bị quát đến mức chút tinh thần còn sót lại cũng không còn.
Anh ta cúi đầu xuống, rất lâu sau đó mới mở miệng nói.
“Em rất ghét tôi có đúng không?”
“Anh biết thì tốt rồi, đừng có bày nhiều trò nữa, sau này cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi, nghe thấy chưa hả?”
Nói xong, cô đóng cửa ban công lại cái rầm.
Ôn Mạc Ngôn nở nụ cười chua chát.
Quả nhiên tên ngốc như anh, không hê có duyên với phụ nữ.
Khó khăn lắm mới coi một người con gái là bạn nhưng anh cứ không ngừng gây ra phiền phức, lẽ nào…cô ấy ghét mình đến thế sao?