Hắn vừa nói ánh mắt lạnh lèo nhìn tứ phía.
Hai bên nhân mã toát mồ hôi hột, ai dám ức hiếp Nữ nhân của Đại đô đốc, chúng ta cũng không làm gì. Một tướng dẫn đường:
– Đại đô đốc…
Hắn muốn giải thích một chút, thì lại bị Dương Triệu Thanh dùng ánh mắt ngăn lại. Tướng lĩnh lập tức hiểu, Đại đô đốc nếu đích thân tới, sao có thể không biết chuyện gì xảy ra, đây là đang khiến cho vị phu nhân này yên tâm.
Mọi người dường như đều đã nhìn ra, Đại đô đốc vẫn quan tâm tới vị tân phu nhân này.
Bàng Tiếu Tiếu giơ kiếm trên cổ quỳ sụp xuống đất, nước mắt lưng tròng nói:
– Đại nhân, van người, tha cho người nhà ta!!
Miêu Nghị tiến lên, Bàng Tiếu Tiểu lập tức kinh hẫi kêu lên:
– Đừng tới đây!
Miêu Nghị xòe năm ngón tay, trực tiếp thi pháp đoạt lấy bảo kiểm ngang trên cổ nàng ta, tiện tay cầm luôn, Bàng Tiểu Tiếu pháp lực tạm thời bị quản chế nào có sức phản kháng, vừa rồi người lục soát sở dĩ không dám hành động là bởi cố kỵ thân phận của nàng mà thôi, bằng không nàng sao có thể ngăn được.
Chuyện người phía dưới không dám làm, Miêu Nghị tự mình làm đương nhiên là không thành vấn đề.
Miêu Nghị tiến lên đỡ nàng ta dậy, ôm Bàng Tiếu Tiếu đang gào khóc vào trong ngực, Bàng Tiếu Tiếu dùng sức giãy dụa, không thể thoát ra được, đành úp mặt vào trong ngực hắn khóc càng thương tâm hơn.
Miêu Nghị vổ lưng nàng, hòa nhã nói:
– Nàng lấy tính mệnh ra đùa, rốt cục làm sao vậy?…….. Bàng Tiều Tiêu ngẩng đầu câu khẩn nói:
– Đừng giết người nhà thiếp, cầu xin người, thiếp làm trâu làm ngựa hậu hạ người còn không được sao?
Miêu Nghị giơ tay lên giúp nàng lau nước mắt:
– Nha đầu ngốc, ngươi gả cho ta là để hưởng phúc, ta muốn ngươi làm trâu làm ngựa làm gì? Hơn nữa, ta không phải sớm đã đồng ý với ngươi sẽ không động vào người nhà ngươi sao? Ta đang yên lành lại giết bọn họ làm gì?
Bàng Tiếu Tiếu:
– Vậy người đem người nhà ta tập trung lại là có ý gì? Nàng hiểu lầm Miêu Nghị muốn qua cầu rút ván.
Miêu Nghị lấy chiếc khăn tay lau sạch khuôn mặt đầy nước mắt của nàng ta, nắm tay nàng đi vào trong viện.
Người phía sau muốn cùng vào, Dương Triệu Thanh giơ tay lên ngăn cản, chỉ để cho Miêu Nghị một mình tiến vào. Trong đình viện, Bàng Quán phu thê, còn có nhi nữ đều tụ chung một chỗ, ngoại trừ Bàng Quán khá bình tĩnh, những người còn lại ít nhiêu đều thấp thỏm lo âu.
Kéo Bàng Tiếu Tiếu đi tới trước mặt mấy người, Miêu Nghị cùng Bàng Quán đối diện một hôi, từ từ nói:
– Mấy ngày nay thiệt thòi nhạc phụ đại nhân rồi. Bàng Quán bình tĩnh nói:
– Thắng làm vua thua làm giặc, mọi thứ đều là ta tự chuốc lấy, không thiệt thòi.
Miêu Nghị Kéo Bàng Tiếu Tiếu tay, nói:
– Tiếu Tiếu sẽ không đi với các ngươi, nàng đã gả cho ta thì chính là người của ta, các ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho nàng.Ta lần nữa cam kết tại đây từ trên xuống dưới nhà họ Bàng không vấn đề gì, chỉ cần Tiếu Tiếu không phụ ta, ta đảm bảo nàng đời này vinh hoa phú quý, đối tốt với nàng, tuyệt không phụ nàng!
Hắn có thể nói ra lời này, là bởi vì cảm giác mình nợ nữ nhân này, thấy thẹn trong lòng.
Bàng Tiếu Tiểu ngẩng đầu nhìn hắn, nàng không biết mình nên làm gì bây giờ, kẹt giữa người nhà cùng nam nhân của mình, nàng cό thể làm sao chứ?
Bàng Quán hỏi:
– Muốn tiễn chúng ta “Lên đường sao? – Miêu Nghị:
– Ngươi dường như hiểu sai ý của ta, ta đã đồng ý với ngươi, sẽ không nuốt lời. Tiễn các ngươi đi, cũng là muốn tốt cho các ngươi, Bàng gia là phản tặc Thanh Chủ chỉ định, các ngươi không đi, ta nhất định phải đem các ngươi giao cho thiên đình, ngươi ở thiên đình nhiều năm như vậy, hẳn là so với ta còn biết rõ hơn, quy tắc trò chơi tất cả mọi người nhất định phải tuân thủ.