“Chúng thần tán thành.”
Lại có một đám đại thần đứng dậy.
Như này đối với Lý Trị mà nói, dường như là một thùng nước lạnh dội từ đầu tới chân. Nhưng y cũng không phản bác. Y thực sự muốn chăm lo việc nước, xóa đi hình ảnh của thời Trinh Quán. Cho nên Trưởng Tôn Vô Kỵ sầu lo cũng quả thật thích đáng. Ngươi là hoàng đế, nếu như đem thái độ này đi trị quốc. Như vậy sẽ xảy ra nhiễu loạn, cười nói: “Lời của thái úy, làm cho trẫm giác ngộ ra. Trẫm sẽ ghi nhớ trong lòng.”
Dừng một chút, y lại nói: “Nhưng những lời của Hàn Nghệ cũng không sai. Đạo lý trị quốc giống như đi thuyền ngược nước, không tiến thì là lùi. Trẫm vẫn hy vọng chư vị ái khanh có thể giống như thời kỳ Trinh Quán. Thượng tấu thảo luận tình hình chính trị đương thời, nghị luận cái chưa đúng của triều đình. Trẫm nói trước, các ngươi càng phê bình trẫm, trẫm càng vui vẻ. Tuyệt không vì thế mà trách tội các ngươi.”
Trưởng Tôn Vô Kỵ lập tức hô to nói: “Bệ hạ thánh minh.”
Quần thần lập tức hô to theo.
Trưởng Tôn Vô Kỵ lại nói: “Bệ hạ, Hàn Nghệ quả thực có tài trị quốc. Nên cho hắn tham dự triều đình nghị luận. Sao không nâng hắn thành Trung thư xá nhân.”
Lời vừa nói ra, quần thần khiếp sợ.
Vừa mới đảm nhiệm Giám sát ngự sử, thánh chỉ bổ nhiệm còn chưa hạ nhiệt. Lại thăng thành thăng Trung thư xá nhân.
Bao gồm Chử Toại Lương bọn họ đều kinh hãi không dứt.
Hàn Nghệ cũng bối rối. Hắn tin rằng Trưởng Tôn Vô Kỵ tuyệt không phải vì hắn là nội ứng mà đề bạt hắn.
Lý Trị lại ngây ra như phỗng.
Thôi Nghĩa Trung lập tức đứng ra nói: “Bệ hạ, không thể làm như vậy được. Hàn Nghệ được bổ nhiệm làm Giám sát ngự sử đã là phá lệ rồi. Hiện giờ còn chưa tới báo cáo quan nha mà lại thăng 3 cấp. Như vậy trái với triều cương. Đến lúc đó các quan khác sẽ nghĩ như nào? Nhưng sĩ tử muốn vào triều làm quan sẽ nghĩ như nào?”
Trưởng Tôn Vô Kỵ xua tay nói: “Lời của Thôi học sỹ có chút không ổn. Nếu đã là nhân tài, thì nên phá lệ đề bạt. Nếu như cứ câu nệ quy tắc cũ thì sao được. Mã Chu không phải là như vậy sao?”
Thôi Nghĩa Trung nói: “Thái úy, Hàn Nghệ sao thể so với Mã Chu. Kỳ văn trước kia của Mã Chu, câu nào cũng đánh trúng chỗ yếu hại. Vì Đại Đương ta lập nhiều công lao hiển hách. Còn Hàn Nghệ chỉ nói một câu tiến cùng với thời đại, kết quả là thăng liền ba cấp. Đây giống như trò đùa trẻ con.”
Trung thư xá nhân? Cái này ta không thèm làm nữa. Ta vẫn thích làm Giám sát ngự sử. Hàn Nghệ vội nói: “Cảm ơn thái úy để mắt, chỉ là Hàn Nghệ tuổi còn quá nhỏ, còn thiếu kinh nghiệm. Trọng trách như vậy, Hàn Nghệ không đảm đương được.”
Lý Trị cũng cảm thấy có chút khoa trương, nói: “Hàn Nghệ tuy làm tốt, nhưng cũng phải rèn luyện nhiều hơn. Chuyện này không nên nhắc nữa.”
“Chúng thần tuân mệnh.”
“Hôm nay tới đây thôi. Bãi triều đi.”
“Thần cung tiễn hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Sau khi bãi triều. Quần thần vẫn không ngừng nghị luận.
“Thái úy rốt cuộc là có ý gì?”
“Đúng vậy a, Đới Kế cũng là người của ông ta. Hàn Nghệ làm cho Hộ bộ mất mặt. Ông ta lại đề bạt Hàn Nghệ. Đúng là nghĩ không ra a.”
“Việc này không đơn giản a. Bên trong chắc chắn có thủ đoạn. Ta đợi xem rõ ràng rồi nói, không thì rơi vào vũng bùn mất.”
“Không sai, không sai. Chúng ta nên yên lặng theo dõi diễn biến.”
Chử Toại Lương nghe đám quần thần thì thầm. Nói nhỏ với Trưởng Tôn Vô Kỵ: “Phụ Cơ huynh. Tại sao lúc nãy huynh lại đề bạt Hàn Nghệ. Hắn không phải xuất thân tiến sỹ. Có thể làm giám sát ngự sử đã là phá lệ rồi. Huynh còn muốn tiến của hắn làm Trung thử tỉnh. Như vậy chẳng phải làm cho người khác cười chê sao.”
Trưởng Tôn Vô Kỵ liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Cố ý bước đi chậm, sau khi đợi đám người kia đi xa, khẽ hừ một tiếng, nói: “Ta đây chẳng phải là bị các ngươi ép sao?”
“Chúng ta ép huynh khi nào?”
Chử Toại Lương không hiểu ra sao.
Trưởng Tôn Vô Kỵ giận nói: “Hiện giờ bệ hạ nóng lòng thi ân cho đại thần, không lẽ các ngươi không nhìn ra sao? Tên Hàn Nghệ này là do bệ hạ một tay nâng lên. Cho dù thế nào, bệ hạ sẽ toàn tâm toàn ý bảo vệ hắn. Dùng hắn làm gương. Đới Kế kia thì hay rồi, vừa mới ban chiếu xuống đã tố cáo Hàn Nghệ. Như vậy chẳng phải là cố tình làm cho bệ hạ không thoải mái sao. Nếu như quần thần cứ nhắm vào Hàn Nghệ như vậy. Không đến mấy ngày, Hàn Nghệ chắc chắn sẽ thăng liền ba cấp. Đến lúc đó muốn ngăn cản cũng không được.”
Lai Tể gật đầu, nói: “Ta hiểu rồi. Thái úy làm như vậy chính là chặn phía trước Hàn Nghệ. Nói như vậy để chặn miệng bệ hạ. Đồng thời cũng mượn đó để cảnh cáo quần thần, đừng có tố cáo Hàn Nghệ nữa.”
Trưởng Tôn Vô Kỵ thở dài nói: “Vốn dĩ ta cũng không muốn nói những lời này. Kỳ thực ta bị các ngươi ép tới không có cách nào. Hàn Nghệ tại sao nhiều lần được hậu đãi như thế, đến bổ nhiệm cũng là thực hiện trên đại điện, còn ban cho lệnh bài. Không phải là do các ngươi ép mà ra sao. Các ngươi càng phản đối, bệ hạ càng muốn làm tới cùng. Chẳng phải chỉ là một Giám Sát Ngự Sử thôi sao, có gì phải sợ. Một mình Hàn Nghệ có thể lật trời sao. Thuận theo bệ hạ là được rồi.”
Lai Tể nói: “Thái úy nói rất phải. Chuyện này không nên bàn nữa. Một đám tể tướng chúng ta, chỉ nhằm vào một giám sát ngự sử. Rất khó cho người không cho rằng chúng ta đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.”
“Lời này của Lai Tể cực kỳ có lý.”
Đám người Chử Toại Lương cũng đều gật đầu.
Hàn Viện đột nhiên nói: “Quốc cữu công. Những lời lúc đầu hoàng thượng nói, không phải là nhằm vào chúng ta chứ.”
Trưởng Tôn Vô Kỵ nói: “Cái này ta cũng không rõ. Nhưng ít nhiều cũng có một chút. Hoàng thượng hiện giờ đang rất nhiệt huyết. Chắc chắn là cũng muốn làm nên một sự nghiệp lớn. Ta và các ngươi lúc đầu cũng chẳng phải như vậy sao. Ai mà không muốn kiến công lập nghiệp. Thái Tông Thánh Thượng khi còn trẻ đã lập lên vô số chiến công rồi. Đây là chuyện thường tình, các ngươi cũng không phải ngạc nhiên nữa. Nhưng chúng ta cũng không thể mặc kệ bệ hạ làm càn. Nếu như bệ hạ nói không đúng, một lòng muốn thay đổi pháp luật, muốn lập công. Có thể là sẽ sinh ra nhiễu loạn.”
Hàn Nghệ đứng trước cửa đại điện. Nhìn đám lão già trước mặt, cười ha hả mấy tiếng. Lấy lùi làm tiến, xem ra ta còn phải học nhiều cái.
Đang lúc này, Trương Thiếu Giám bỗng nhiên bước tới, nói: “Hàn Ngự sử, bệ hạ triệu kiến ngươi.”