Mộ Kình Thiên vui vẻ cười khúc khích.
Mộ Nhất Phàm hỏi: “Ăn sáng chưa?”
Mộ Kình Thiên gật đầu: “Ăn rồi ạ, ba ba, có muốn con đút cho ba ba không?”
Đặng Hiểu Nghị liền trêu chọc: “Uầy uầy, Nhất Phàm, anh sinh được đứa con ngoan ghê, bé như vậy mà đã biết hiếu thuận với ba nó rồi kìa.”
“Hâm mộ không?” Mộ Nhất Phàm đắc ý cắn một miếng lên chiếc bánh bao con trai đưa tới, sau đó nhận lấy bánh bao: “Kình Thiên, con đi chơi đi, ba tự ăn được.”
“Vâng.” Mộ Kình Thiên vui vẻ chạy ra ngoài phòng, không biết đang bận chuyện gì.
Sau khi ăn sáng xong, đồng hồ chỉ bảy giờ năm mươi, ngoài cửa sổ vọng lên tiếng reo hò.
Mộ Nhất Phàm đang lấy khăn tay lau miệng thắc mắc nhìn về phía cửa sổ: “Bên ngoài có chuyện gì thế?”
Cao Phi sải bước tới bên cửa sổ, vén một góc rèm lên nhìn ra bên ngoài, ngay sau đó liền cười ha hả.
Mộ Nhất Phàm tò mò đứng dậy đi về phía cửa sổ, lại bị Trần Hạo đẩy ra ngoài phòng: “Ra ngoài được rồi.”
Chu Toàn lập tức mở cửa phòng, Mộ Nhất Phàm đi ra ngoài, bị hành lang treo đầy bóng bay đỏ làm cho ngẩn người: “Sao nhiều bóng bay thế? Còn là bóng bay trái tim nữa, có ai cưới à?”
Đám Trần Hạo cười ha ha.
Mộ Nhất Phàm nhìn bọn họ, loáng thoáng đoán ra được điều gì đó.
Mộ Nhất Nhiên đứng ở bên cầu thang, thấy Mộ Nhất Phàm đi ra, liền hô xuống dưới: “Anh Phàm xuống nè.”
Mộ Nhất Phàm nhìn cầu thang dán đầy những chữ “Hỉ” nhỏ, cất bước đi xuống.
Phòng khách cũng được trang trí ngập tràn “hỉ khí”, thế nhưng, ngoài Mộ Kình Thiên và Mộ Nhất An ra, không còn ai khác.
“Ba ba.” Mộ Kình Thiên chạy tới, nắm lấy tay Mộ Nhất Phàm.
Mộ Nhất Phàm chau mày: “Ba muốn xem mọi người đang bày trò gì.”
Mộ Kình Thiên cười khúc khích, dắt tay Mộ Nhất Phàm đi về phía cửa.
Mộ Nhất An đặt tay lên tay nắm phía trên cửa, cười nói: “Chúng ta sắp ra ngoài.”
Cậu ta kéo cánh cửa ra, hai cánh cửa mở rộng sang hai bên, tầm nhìn trở nên rộng mở.
Ngoài cửa có rất nhiều người, họ trông thấy Mộ Nhất Phàm đi ra, các nhiếp ảnh gia liền giơ máy lên chụp anh, còn có người quay video ghi hình lại, những người khác reo hò: “Nhất Phàm, chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng anh.”
“Nhất Phàm, tân hôn vui vẻ!”
Mộ Nhất Phàm ngạc nhiên nhìn họ, lẩm bẩm nói: “Tân hôn vui vẻ??”
Tuy rằng qua hành động và cử chỉ của nhóm Trần Hạo, còn có cách bày trí trên hành lang và trong phòng khách, anh đã loáng thoáng đoán ra được có người kết hôn, hơn nữa, người này còn rất có thể là anh. Thế nhưng Chiến Bắc Thiên chưa từng đề cập chuyện này với anh, sao có thể là anh kết hôn được, bởi vậy nên anh đã nghĩ là người khác, chỉ là nhóm Trần Hạo cố ý trêu anh mà thôi.
Nhưng bây giờ mọi người nhà họ Mộ và Chiến đều chạy tới chúc mừng anh, dù có là đùa thì cũng hơi quá đáng rồi, bởi vì cả Chiến Quốc Hùng và Mộ Khiếu Hổ cũng đều ở đây, sao mấy người lớn tuổi này có thể lấy chuyện chung thân đại sự ra đùa chứ.
Mộ Nhất Phàm hỏi người xung quanh: “Có phải mọi người đã bàn trước, cả tập thể cùng đùa tôi không đấy?”
Mọi người nghe vậy, liền cười ha hả.
Mộ Nhất Nhiên cười cười vỗ vỗ vai Mộ Nhất Phàm: “Anh Phàm, anh nhìn lên bầu trời xem, sẽ biết bọn em không trêu anh đâu.”
Mộ Nhất Phàm ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy Chiến Bắc Thiên mặc một bộ tây trang cùng màu với mình đang cưỡi một con dị thú bay vừa giống hổ lại vừa như báo săn, từ từ đáp xuống mặt đất, thoạt trông vô cùng uy phong lẫm liệt.
Hai mắt anh sáng lên: “Bắc Thiên.”
Anh còn nhớ đã từng nói, lúc anh kết hôn, muốn bắt một con dị thú về, cưỡi nó đi du ngoạn khắp thành.
Giờ Chiến Bắc Thiên cưỡi dị thú tới đón người, nói cách khác, anh kết hôn thật sao?
Mộ Nhất Nhiên nói: “Anh Phàm, anh còn không mau qua đó đi.”
Cao Phi liền cản lại: “Khoan đã, Chiến thiếu tướng còn chưa phát lì xì, bọn em sẽ không cho Nhất Phàm đi.”
Đặng Hiểu Nghị cũng hô lên: “Đúng đó, không phát lì xì cho bọn em, bọn em sẽ không cho Nhất Phàm đi đâu!”
Lúc này, nhóm Lục Lâm, Hướng Quốc, Mao Vũ, Tôn Tử Hào, Tỉnh Quân Lâm, Thẩm Khâm Dương, Viêm Lỗi, Vưu Cảnh Phong đi tới, mỗi người lấy trong túi ra một bao lì xì đỏ, tặng riêng cho nhóm phù rể của Mộ Nhất Phàm.
Cao Phi lại nói: “Nếu lì xì không lớn, bọn em cũng sẽ không cho Nhất Phàm đi đâu.”
Cậu ta và Trần Hạo mở bao lì xì ra, bên trong là hai viên tinh hạch của động thực vật biến dị cấp năm, đối với họ mà nói, những viên tinh hạch này thật sự rất đắt giá.
Mao Vũ nhân lúc bọn họ mở phong bao ra, liếc mắt nhìn nhóm Hướng Quốc, sau đó, mỗi người lao về phía một phù rể, chặn đường họ lại.
Thẩm Khâm Dương la to: “Kình Thiên, còn không mau dẫn ba con tới chỗ bố con đi.”
Mộ Kình Thiên vui vẻ cười khúc khích, kéo tay Mộ Nhất Phàm chạy về phía Chiến Bắc Thiên, nhóm phù rể là bạn học bằng hữu của Mộ Nhất Phàm đứng hai bên đường cũng giữ chân Mộ Nhất Phàm lại, hô to với Chiến Bắc Thiên: “Bọn tôi cũng muốn lì xì.”
Chiến Bắc Thiên nhếch môi, giơ tay lên, vô số tinh hạch rơi ra ngoài, dưới ánh mặt trời, phát ra tia sáng lấp lánh trong veo.
Mọi người nhảy lên, hy vọng có thể bắt được tinh hạch cấp cao nhất.
Mộ Kình Thiên nhân lúc này kéo ba mình chạy về phía bố, nhưng không lập tức trao vào tay Chiến Bắc Thiên.
Chiến Bắc Thiên nhướn mày: “Không phải con cũng định đòi tinh hạch đấy chứ?”
Tinh hạch trong không gian của hắn bé con có thể tùy ý sử dụng, đâu cần phải xin hắn đâu.
Mộ Kình Thiên nghiêm túc nhìn Chiến Bắc Thiên: “Bố à, hôm nay con giao ba ba tới tay bố, sau này bố phải yêu ba, thương ba, không được để ba phải chịu ủy khuất, cũng không được làm ba đau lòng, phải để ba ngày ngày được vui vẻ, không ngày nào được buồn, bố có làm được không?”
Mọi người thân thích ở xung quanh liền trêu chọc Mộ Kình Thiên: “Kình Thiên, nếu bố con chỉ thích ba con, thương ba con, con không ghen chứ?”
Mộ Kình Thiên liền nói: “Chỉ cần bố thương yêu ba con là được rồi.”
Mọi người cười ồ lên.
Mộ Kình Thiên nhìn về phía Chiến Bắc Thiên: “Bố, bố có làm được không?”
“Đương nhiên có thể làm được, giờ bố có thể tuyên bố với mọi người ở ngay đây…”
Chiến Bắc Thiên còn chưa dứt lời, đã có người ngăn cản hắn: “Câu tiếp theo nên đợi tới lễ đường nói chứ.”
Mộ Kình Thiên cũng không làm khó Chiến Bắc Thiên nữa, trao bàn tay của Mộ Nhất Phàm vào trong tay Chiến Bắc Thiên.
Chiến Bắc Thiên liền nắm chặt lấy tay Mộ Nhát Phàm: “Mộc Mộc, hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta, em có hạnh phúc không?”