Ả đương định chuồn ra thì gặp Dương Quốc Trung đi ra cười nói: “Tam muội, muội định đi đâu thế này, ta là đường đường hữu tướng quốc, muốn tìm phụ nữ thì còn cần phải lén lút ở đây nữa sao?”
“Vậy tam ca trốn trong đây làm gì thế?” Dương Hoa Hoa hiếu kỳ hỏi.
“Haiz!” Dương Quốc Trung thở dài nói: “Không giấu gì muội, tâm phúc của An Lộc Sơn Lưu Lạc Cốc có dâng vài rương lễ vật quý giá lên cho ta. ta rất lấy làm khó xử không biết có nên nhận không?”
“lễ vật ở đâu? Cho muội xem với!”
Yêu thích trang sức đá quý là thiên tính bẩm sinh của phụ nữ. Dương Hoa Hoa nghe đến lễ vật đã mắt sáng lên. Ả ùa ngay vào phòng như một cơn gió. Trong phòng đèn đuốc sáng sủa. quả thật có bốn chiếc rương to trên sản. Thân rương được khắc bằng loại gỗ trầm hương ớn. nhìn đã sang trọng vô cùng. Dương Hoa Hoa là người sành sỏi. ả vừa nhìn đã nhận ra ngay sự quý giá của những chiếc rương này, liền ngồi sụp xuống dùng tay xuỷt xoa.
“Tam ca. muội có thể mở ra xem thử được không? ”
“Muội xem đi!” Dương Quốc Trung cũng tìm chỗ ngồi xuống. Trong lòng hắn tâm sự trùng trùng, thích được đút lót là bản tính của hắn. nhưng An Lộc Sơn lại tặng lễ vật hắn vào thời khắc nhạy cảm này, thì việc này e không đơn giản như thế. Phải chăng hắn muốn mình kéo hoãn việc đoạt quyền tại Phạm Dương giúp hắn chăng? Việc khác thì dễ, nhưng duy việc này không phải tầm thường. chỉ cần đi sai một bước, chọc đúng vào tâm đen của Lý Long Cơ, nhẹ là mất chức, nặng chắc sẽ mất mạng. Lễ vật này không thể nhận à!
Lúc này, Dương Hoa Hoa đã mở một chiếc rương trầm hương ra. ả thấy mắt mà lóa cả lên. vàng kim trước mặt chói rọi quá! Trong rương được xếp đầy những thỏi vàng to tướng, cả một rương đầy! Ả thử cầm một thỏi lên. nặng trĩu! Ả cố mà vẫn không cầm lên nổi.
Ả không khỏi chậc lưỡi: “Tam ca. đây là bao nhiêu vàng thời thế này?”
“Ba rương lớn đều là vàng. tổng cộng là một vạn lượng; rương còn lại là địa khế của ba vạn mẫu thượng điền. An Lộc Sơn tặng lễ lớn này, thật nhận không nổi!”
“Nếu tam ca không nhận nổi thì hãy tặng cho muội đi! Muội có thể nhận.” Dương Hoa Hoa cười tít mắt nói.
“Muội cũng không nhận nổi đâu! Đây là số tiền hắn muốn dùng để mua lại quân quyền sắp mất. Bây giờ thánh thượng đã không còn là Lý Tam Lang của trước đây nữa. tam muội, muội sẽ không còn ảnh hưởng được người nữa.”
“Muội chẳng qua chỉ là đùa thôi mà. An Lộc Sơn có phải tặng cho muội đâu!”
Dương Hoa Hoa cười cười quay sang nói với Dương Quốc Trung: “Tam ca. muội khuyên huynh nên nhận số quả này. Huynh có bản lĩnh thế nào, An Lộc Sơn biết rõ. Nếu huynh không có bản lĩnh đó. hắn cũng sẽ không tặng lễ vật hậu hĩnh như thế cho huynh. Huynh cũng chẳng cần thiết phải cố tình đi giúp hắn chỉ cần tìm một lý do thối thác cho hắn hắn chẳng phải muốn giữ lại chức Tiết độ sứ sao? lý do đều do con người ta nghĩ ra cả thôi, chỉ cần tam ca giúp hắn việc này, còn thành hay không lại là việc khác. Nếu thật sự không ồn nữa thì trả lại lễ vật cho hắn cũng không muộn, tam ca thấy muội nói có lý không?”
Dương Quốc Trung nghĩ ngợi một lúc. quả thật là thế thiết, vạn nhất thánh thượng không đoạt nổi quyền ở biên cương. rồi cuối cùng đổi đối sách khác, vậy hậu lễ này không phải hắn nhận cũng rất ư an lòng sao? Giờ đúng là còn gì phải ngẫm nghĩ nữa. hắn bỗng thấy lòng nhẹ nhõm, liền cười nói: “May nhờ tam muội nhắc nhở! Kẻ thấy có phần, tam ca cũng chẳng nhỏ nhen gì. trong ba rương vàng này huynh sẽ tặng muội một rương.”
Dương Hoa Hoa mừng rỡ: “Cho muội thật ư?”
“Ta đã nói dối muội bao giờ, đợi một chốc ta sẽ cho người khuâng lên xe ngựa của muội, có điều muội tuyệt không thể nói cho tam tẩu muội biết.”
“Muội đương nhiên không nói!”
Trong lòng Dương Hoa Hoa vui như trẩy hội. đến dự buổi tiệc mừng thọ này thật chẳng phí hoài. Vừa rồi cãi nhau một trận với ả bủn xin Bùi Nhu xong mà giờ lại được một rương vàng ròng, thật không uổng công!
Lúc này, ngoài viện vang lên tiếng bẩm báo của quản gia:
“Lão gia. Trương thượng thư có việc gấp cầu kiến, đương đợi ngoài phủ.”
Dương Quốc Trung thừ người, khuya thế này Trương Quân đến tìm mình để làm gì đây? Hắn chợt nghĩ ra, không lẽ là vì lá thư mật của Thôi Viên ư? Làm sao hắn biết được cơ chứ?!
“Mau mời!”
Trương Quân được mời đến thư phòng ngoài của Dương Quốc Trung, vừa vào cửa hắn đã chấp tay cười nói: “Ta không biết hôm nay là thọ thần của tướng quốc phu nhân, chưa chuẩn bị lễ vật, xin tướng quốc thứ lỗi. để ngày mai ta sẽ đến tặng bù sau.”
Dương Quốc Trung cũng hồi lễ cười nói: “Trương thượng thư quá khách sáo rồi, Trương thượng thư có phải đến để tham gia tiệc mừng thọ. đâu cần phải tặng lễ vật làm gì; cứ để các nàng ấy tự mừng thọ lấy, chúng ta bàn chuyện chính sự! ”
Trương Quân nghe ra từ khẩu khí của Dương Quốc Trung hình như đã đoán được dụng ý đến đây của mình, liền mỉm cười nói: “Vậy tại hạ xin làm phiền tướng quân đây.”
Khách chú hai người vừa vào chỗ thì thị nữ cũng bưng trà lên. Dương Quốc Trung cười nói: “Ta vẫn cảm thấy vào đêm không đóng cửa phường sẽ tốt hơn. Trương thượng thư thấy sao?”
“Đúng! Nếu không tối nay tại hạ đã không thể đến bái phỏng tướng quốc, trên đường đi ta liền nghĩ đến hay là triệu tập mọi người thượng tấu thánh thượng, chính thức phế trừ chế độ đóng cửa phường về đêm.”
Dương Quốc Trung xoa xoa tay, cười nói: “Đúng anh hùng chí lớn gặp nhau, ta cũng đương có ý này, chúng ta cùng thượng tấu thánh thượng, Trương thượng thư thấy thế nào?”
Trương Quân thấy hắn cứ dùng thành ngữ loạn lên, cái gì gọi là “anh hùng tư tưởng lớn gặp nhau”?! Trong lòng không khỏi thầm lắc đầu. đường đường một đấng hữu tướng quốc lại dùng từ sai ý, đúng là chuyện lạ hiếm thấy của Đại Đường. Trong lòng hắn khinh miệt nhưng bề mặt vẫn thành khẩn nói: “Vậy chúng ta cứ định như thế, Dương thượng thư đứng đầu, ta sẽ đứng thứ hai.”
Hai người lại ngồi hớp ngụm trà, dần dần dẫn câu chuyện trở lại với chính sự.
“Mấy hôm trước, việc mà Dương tướng quốc đề nghị ta về phủ suy nghĩ đã rất lâu, cảm thấy hay chúng có thể thương lượng thương lượng.”
“Việc mà Trương thượng thư chỉ là việc gì?” Dương Quốc Trung giả vờ ngây ngô hỏi.
Trương Quân không nói gì, hắn chỉ từ từ ngồi thường thức trà ngon. Mãi một lúc sau, Dương Quốc Trung bỗng chốc tỉnh ngộ, hắn vỗ trán cười nói: “Ta nghĩ ra rồi, hóa ra là việc đó.”
“Dương tướng quốc đã nghĩ ra rồi ư?” Trương Quân cười sâu xa nhìn hắn nói.
“ừm! Ta nhớ ra rồi, vậy việc đó thế nào?”
Nhưng Trương Quân lại không nói nữa, mà lại bỗng đánh trống lãng sang vấn đề biên cương. Hắn khẽ thở dài nói: “Ta cảm thấy thánh thượng trong việc thu quyền của Tiết độ sứ quả thật không đủ lý trí, không khéo lại còn dễ dẫn đến loạn lạc của Đại Đường.”
“Ý Trương thượng thư là đang chỉ việc An Tư Thuận không chịu giao trả quyền Sóc Phương tiết độ ư?”
Tin An Tư Thuận không chịu giao trả quân quyền Sóc Phương ba hôm trước đã đến Trường An, nghe nói Lý Long Cơ đã nhảy dựng lên, xém tí còn bị tái phát bệnh cũ vì nghe tin. Liên tiếp ba hôm hắn đã giam mình trong cung, ai cung không gặp. Vì thế Dương Quốc Trung cũng không cách nào đưa thư mật của Thôi Viên vào cùng. Nếu không, với sự cấp bách muốn thu hồi quyền Kiếm Nam của Dương Quốc Trang, hắn chắc chắn đã đi bẩm báo từ lâu.
Trương Quân gật gật đầu nói: “Tuy An Tư Thuận nói rất hàm súc, và cũng lấy cớ nhưng trên thực tế hắn vẫn kháng chỉ. Một Tiết độ sứ tay năm quân quyền mà dám không tuân theo thánh chỉ. từ Lý Khánh An cho đến An Tư Thuận,đây chẳng phải là nguy cơ của Đại Đường ta ư? Ta đoán chắc Ca Thư Hàn cũng sẽ không tuân thánh chỉ.”
Dương Quốc Trung thở một hơi dài nói: “nhưng đây chẳng phải là điều những thần từ như chúng ta có thể thay đổi được, Trương thượng thư không lẽ khôngphát hiện ra tính tình của thánh thượng mấy tháng nay đại biến ư? Không những sức khỏe suy sụp, hơn nữa tất cả những hành vi của người hình như đều là do một mình người quyết làm, đấy chỉ là thứ ảo tưởng không thực tế. Người có vẻ không bình thường lắm.”
Dương Quốc Trung chỉ chỉ vào thái dương, khẽ giọng nói: “Hình như là chỗ này không ổn lắm.”
Theo quan điểm của hiện nay, Lý Long Cơ hình như đã mắc phải chứng hoang tường tuổi già, chỉ là mức độ vẫn chưa nghiêm trọng, nhưng cả Dương Quốc Trung và Trương Quân đều không hiểu. Họ chỉ cảm nhận được là Lý Long Cơ có vấn đề mà thôi.
Trầm mặc một lúc, Trương Quân nói: “Cho nên chúng ta không thể tiếp tục thêm dầu vào lửa. không thể dùng việc tước quyền các đại thần biên cương để kích thích người, có một số việc chúng ta nhất định phải giữ im lặng.”
“Trương thượng thư đang nói việc gì thế? Có thể đưa một ví dụ không?”
Dương Quốc Trung tuy tài cán chính trị không cao, lại thường làm những việc dại không thể tường, nhưng được cái hắn cũng là người cực thông minh, dần dần nghe hiểu ý của Trương Quân, bèn nói rõ là cứ nói thẳng không phải vòng vo.
Trương Quân cười cười nói: “Như lá thư Thôi thái thú đưa đến chẳng hạn, chúng ta liệu có thể giữ im lặng không?”
quả nhiên là việc này, Dương Quốc Trung thấy mình đoán cái trúng ngay trong lòng không khỏi đắc ý, bèn cười nói: “Giữ im lặng cũng không phải không thể. chỉ là ta phải mạo hiểm khá lớn, nếu có người đàn hạch ta, ta sẽ không cách nào mà đối đáp với thánh thượng, cho nên… Trương thượng thư, ngươi đã hiểu ý ta rồi chứ?”
“Vậy được rồi!”
Đã nói đến nước này, Trương Quân cũng không cần thiết vòng vo nữa. hắn ho khụ một tiếng rồi đưa thành ý của mình ra.
“Việc mấy hôm trước Dương tướng quốc đã nói với ta, ta cũng đã suy nghĩ qua lại nhiều lần, Lý Lâm Phổ tuy đã qua đời, nhưng có những khoản nợ cũ, ta nghĩ cũng nên phải tính rõ ràng.”