Từ những con vật to lớn giống như khủng long, cho đến những con vật nhỏ như rắn chuột kiến, tất cả những dã thú đang ngủ đông đều hốt hoảng chạy ra, bị động đất hù dọa, đồng thời cũng cần lấp đầy cái bụng đói.
“Nhanh, nhanh thu dọn đồ đạc đi thôi.” Giọng nói của tộc trưởng the thé hô lớn.
“Thảo, tôi sợ.” Chi bám lấy Ninh Thư thật chặt, còn Diệp thì bám chặt lấy Chi.
Giống trong kịch bản, những người thú giống đực này trước hết sẽ thu dọn hạt giống, sau đó hộ tống Thiên Giai rời đi, bọn hắn còn nói với những người thú giống cái sẽ lập tức trở lại đón các cô.
Chỉ có một số người thú giống cái may mắn được dẫn đi cùng luôn.
Nhưng bỏ lại rất nhiều người thú nhỏ với người thú giống cái.
Bọn khốn kiếp, Ninh Thư nhìn bóng dáng những người thú đó bay đi, trong lòng điên cuồng mắng chửi, hạt giống hoàn toàn có thể trở về lấy, trước tiên đưa người đến chỗ an toàn rồi nói.
Điều này chứng tỏ trong lòng những người thú giống đực này, hạt giống và Thiên Giai mới là thứ quan trọng nhất.
“Chi, đừng sợ, tập hợp tất cả mọi người lại.” Ninh Thư vừa nói với Chi, vừa ngăn đám dã thú xông vào bộ lạc.
Cơ thể Chi trở nên run rẩy, người thú giống cái đã tập trung hết ở quảng trường tế bái, hai tay khó địch nổi bốn tay, Ninh Thư liền móc thuốc độc ra rắc lên người những con dã thú này.
Lúc trở lại hang động, hang động bình thường vẫn ở đã bị sụt lở. Ninh Thư ôm lấy cây gậy gỗ được mài nhọn hoắt, trên đường trở lại quảng trường tế bái, cô nhìn thấy rất nhiều thi thể của người thú giống cái đã bị dã thú xé rách.
Cũng có cả thi thể của người thú nhỏ.
Ninh Thư cứu một người thú giống đực vẫn luôn biến hình thành con hổ nhỏ, con hổ nhỏ này đang chạy trốn khỏi sự truy đuổi của một bầy sói, Ninh Thư kéo người thú này lên.
Tung hai gói thuốc độc về phía bầy sói đang chảy nước miếng.
Lúc đến quảng trường, Chi và đám người thú giống cái đang đứng chung một chỗ, không ít người thú giống cái trong tay còn ôm người thú nhỏ.
Xung quanh quảng trường tụ tập rất nhiều động vật, nhưng cả quảng trường tế bái dường như có một lớp trong suốt giống như kết giới ngăn chặn những động vật này, bảo vệ những người thú bên trong quảng trường được an toàn.
Ninh Thư thở phào một hơi, chí ít những người này sẽ không gặp nguy hiểm.
Mặc dù không biết kết giới này tại sao lại có.
Những con dã thú không thể cấu xé được những người bên trong kết giới, thấy Ninh Thư tới, lập tức như ong vỡ tổ xông về phía Ninh Thư, Ninh Thư trực tiếp cầm cây gậy gỗ sắc nhọn trong tay ném về phía chúng, gậy gỗ trực tiếp xuyên thủng qua cơ thể của dã thú.
“Thảo, mau vào đây.” Giọng nói của Vu vô cùng uể oải, hơn nữa nhìn đã già đi rất nhiều.
Ninh Thư vào kết giới, hơi kinh ngạc nói: “Bà lão, bọn họ không dẫn bà đi sao?”
Bà lão là Vu có thân phận vô cùng cao quý đấy.
Quả nhiên họa lớn ập lên đầu thì ai có thân người đấy lo.
“Đây là sức mạnh thần ban cho tôi, không bao lâu nữa tôi cũng sẽ chết, những người này đều cần cô chăm sóc.” Vu ho khan nói: “Mỗi một nhiệm kỳ Vu đều sẽ nhận được một chút thần lực từ thần.”
Ninh Thư:…
Vậy cô đánh bừa mà trúng sao? Nói sức mạnh của mình là của thần ban cho, vậy xem ra cô không phải là người kế thừa tiếp theo.
Trong chốc lát, kết giới đã mờ đi, giống như bong bóng dưới ánh mặt trời.
Ninh Thư vội vàng chia gậy gỗ được mài nhọn hoắt cho mọi người, bình tĩnh nói: “Không cần sợ, có tôi ở đây.”
“Chi, lát nữa cô dẫn mọi người đến nham động lớn, tôi ở phía sau bảo vệ mọi người.” Ninh Thư nói với Chi.
Môi của Chi run rẩy, chỉ biết gật đầu, nắm thật chặt gậy gỗ trong tay, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, tình trạng của những người thú giống cái khác còn nghiêm trọng hơn Chi.
Đã quen với sự che chở của người thú giống đực, đột nhiên gặp phải chuyện như vậy, người thú giống cái căn bản không biết nên làm gì bây giờ.
Mặt đất vẫn còn đang rung động, chỉ là cường độ của dư chấn cũng làm người khác đứng không vững, lúc này Ninh Thư mới cảm giác được nhiệm vụ này khó khăn thế nào.
Sợ hãi mới là điều đáng sợ nhất, còn không biết vận mệnh của mình.
“Bụp” một tiếng, kết giới bị phá vỡ, Vu nhét đá thần vào trong tay Ninh Thư, hộc ra máu tươi nói: “Tiếp tục xây dựng duy trì bộ lạc.”
Ninh Thư cầm lấy đá thần được Vu cầm mà hơi nóng lên, nhìn thấy Vu té trên mặt đất, cuối cùng thân thể hóa thành tro bụi.
Ninh Thư cắn chặt môi, cổ họng hơi tắc nghẽn, lại nhìn thấy Vạn Giới thạch trên đài cúng tế, trực tiếp nhét vào trong ngực, sau đó dẫn một đoàn người thú giống cái và người thú nhỏ đi về phía nham động.
Chi lảo đảo đi phía trước dẫn đường, Ninh Thư đi phía sau đội ngũ, trong tay nắm chặt cây gậy gỗ dính đầy máu, trên da thú, trên mặt đều dính máu tươi, đôi mắt nhìn chằm chằm những dã thú đang đuổi theo sau.