Phong Bắc chậm hơn nàng một bước, lúc này từ bên ngoài nhảy vào, kéo tay nàng nói: “Nàng đừng xúc động.”
“Buông ra.”
Trẫm muốn đi đánh chết tên yêu tinh lãng phí lương thực kia.
Phong Bắc: “…”
Lão tử muốn tốt cho ngươi thôi!
Cứ như vậy mà xông vào, lát nữa trúng mai phục thì ngươi đừng khóc.
Ánh mắt Minh Thù lướt qua. Phong Bắc tức giận mặc kệ nàng, lão tử tuyệt đối sẽ không cứu ngươi.
Minh Thù tiện tay bẻ cành cây bên cạnh, tuyết bám trên cành rớt xuống, nàng lắc lắc nhánh cây đi về phía trước.
Trên hành lang tiếng bước chân nhỏ nhẹ của nàng vang lên, hình như trong gió có gì đó đang di chuyển, Minh Thù nhìn thẳng đi về phía trước.
Ngay khi nàng đang đi trong hành lang, tiếng gió thổi xung quanh đột nhiên tăng thêm, ám khí từ hai bên phóng tới, mỗi một ám khí đều sắc lạnh rõ ràng có tẩm độc.
Ám khí dày đặc như mưa. Minh Thù quơ quơ cành cây, cành cây mềm mại liền trở nên vô cùng cứng rắn, giống như trong thời gian ngắn được rèn thành thần khí.
Ám khí đánh vào nhánh cây phát ra âm thanh trong trẻo, thay đổi phương phướng bắn về phía cây cột màu đỏ ở bên cạnh hàng lang.
Có ám khí bay về theo đường cũ, xa xa có từng tiếng rên rỉ vang lên.
Chỉ mới qua vài hơi thở Minh Thù đã đi qua hành lang, đứng phía cuối hành lang, ánh mắt nhìn khoảng sân cách hành lang không xa.
Trong sân Nhiếp Sương đứng giữa vài người, thấy Minh Thù xuất hiện sắc mặt hơi đổi, hai tay nắm chặt trong mắt nổi lên oán giận trùng trùng như bão tố.
Hôm nay chính là ngày tàn của Minh Thù.
Nhạc Càn đứng phía sau Nhiếp Sương, vừa nãy Minh Thù không chú ý, lúc này mới phát hiện sắc mặt hắn có chút đờ đẫn như bị người khác điều khiển.
Minh Thù ung dung đi tới, cong môi khẽ cười: “Muốn kéo bè kéo lũ đánh nhau cũng không cần phải cực khổ như vậy, ngươi đưa thiệp mời cho ta là được rồi, ta sẽ tự đi đến chỗ hẹn.”
Còn tìm người dẫn trẫm đến, quan trọng nhất là hủy diệt đồ ăn vặt của trẫm, không thể tha thứ!
Nhiếp Sương cười nhạt, không đôi co với Minh Thù, nàng ta vung tay lên xung quanh sân đột nhiên xuất hiện rất nhiều người bao vây Minh Thù.
Minh Thù như không nhìn thấy những người đó, vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, giọng nói trong trẻo chỉ có ý cười: “Nhiều người như vậy, thật dọa người!”
“Mộ Linh, lập tức giao Ngũ Tuyệt Bảo Điển ra đây!”
“Giao cho ngươi, ngươi sẽ không muốn giết ta nữa? Cho nên tại sao ta phải giao cho ngươi.”
Trẫm không ngốc.
“Vậy hôm nay ngươi đừng mong sống sót rời khỏi nơi này.”
Minh Thù không để tâm: “Vậy chết đi ra ngoài thôi.”
“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”
Nhiếp Sương rất tự tin, Minh Thù cũng không biết là ai cho nàng ta sự tự tin đấy.
Sau đó thấy Nhiếp Sương ra dấu tay, đột nhiên người đứng trên tường xung quanh sân bắt đầu giương cung.
“Vèo vèo vèo!”
Ám khí và mũi tên cùng phóng về cái bia Minh Thù.
Nụ cười Minh Thù càng rực rỡ, cơ thể di chuyển cực nhanh chạy về phía Nhiếp Sương, tới gần Nhiếp Sương tốc độ đám người bắn tên cũng chậm xuống.
Nhiếp Sương vốn định phản kích nhưng nàng ta phát hiện Minh Thù không có chạy đến chỗ nàng ta, mà là chỗ Nhạc Càn.
Gần đây Minh Thù vẫn luôn tu luyện Ngũ Tuyệt Bảo Điển với Phong Bắc, thực lực dần dần tăng lên.
Đám người Nhạc Càn chạy về đây đã bị Minh Thù quật ngã nằm trên đất, không biết là Nhiếp Sương quan tâm Nhạc Càn hay như thế nào, mà lại cho ngừng công kích.
Minh Thù lập tức đè Nhạc Càn, hung hăng đánh một trận: “Lãng phí lương thực là đáng xấu hổ biết không.”
Nhiếp Sương: “?”
Nữ nhân này đang nói gì đó?
Đánh xong Nhạc Càn, Minh Thù ngẩng đầu nhìn Nhiếp Sương, lộ ra hàm răng trắng cười sáng lạn: “Bây giờ tới lượt ngươi.”
Nữ nhân trong tuyết dần dần đứng dậy.
Trong lòng Nhiếp Sương kinh sợ sự sợ hãi đã mọc rễ trong lòng nàng ta, không để ý tới Nhạc Càn, la lên đầy thất thố: “Bắn cung, giết nàng ta! Giết nàng ta cho ta!”
Vô số mũi tên phóng tới, nhưng cũng chỉ có một lần mũi tên nhanh chóng biến mất.
Nhiếp Sương khiếp sợ nhìn xung quanh: “Xảy ra chuyện gì, bảo các ngươi giết…”
Giọng nói của nàng ta hơi khựng lại.
Lúc này, người bắn cung lần lượt từng người từng người một từ trên tường ngã xuống nện vào tuyết, tạo thành từng tiếng trầm vang.
Trên tường thành chỉ còn vài người, giống như sát thần thay thế vị trí của những người đó.
“Bắc Đẩu Thất Tinh… Người Thất Tinh Điện.”
Người bên cạnh Nhiếp Sương nỉ non một tiếng.
Tên Thất Tinh Điện đến từ Bắc Đẩu Thất Tinh, mà trong Thất Tinh Điện ngoại trừ điện chủ ra, bảy người được mệnh danh Bắc Đẩu Thất Tinh là lợi hại nhất.