– Anh đừng như thế nữa được không?
– Anh là đàn ông, nằm cạnh vợ mà không sờ mó mới có vấn đề đó Nhược Liên.
Hà Nhược Liên tò mò, ngẩng lên hỏi hắn:
– Vấn đề gì?
– Chán vợ.
Ánh mắt của Hà Nhược Liên đắm chìm vào khuôn mặt của hắn, lúc hắn mang kính thực sự rất đẹp trai và lãng tử, chính xác là cô đã bị nhan sắc này cuốn hút ngay lần đầu gặp nhau.
…ΩΩΩΩΩΩ…
Nửa tháng không đi làm, công việc đều nhờ ông Dịch giải quyết thay cho, hôm nay cả hai đã chính thức trở lại. Nhân viên và cổ đông của tập đoàn nhốn nháo trước thông tin Dịch Đạt Dân bị cảnh sát bắt giữ. Sáng nay có cuộc họp, Dịch Kính Nam đã bổ nhiệm chức vụ phó tổng cho một người khác thay thế anh ta.
Hai vợ chồng làm chung một nơi cũng nhiều điều thú vị, như nhớ lúc nào thì gặp nhau lúc đó, có thể ăn cơm và về nhà cùng nhau, không có cảm giác nghi ngờ hay ghen tuông.
Giải quyết xong công việc, Hà Nhược Liên lên phòng làm việc của Dịch Kính Nam chờ hắn. Mặc dù đã là vợ chồng, nhưng cô vẫn lịch sự gõ cửa xin phép bởi vì sợ có nhân viên hay đối tác làm ăn.
– Sau này không cần gõ cửa.
Nhìn thấy thần sắc mệt mỏi của hắn mà đau lòng, Hà Nhược Liên chủ động đi lại ngồi xuống trên đùi và lấy tay xoa xoa khuôn mặt, giọng mềm mại hỏi:
– Mệt lắm sao?
– Ừm, vừa mệt vừa nhớ vợ.
Hà Nhược Liên mỉm cười, nhướn người hôn vào môi hắn, sau đó lên tiếng:
– Hết nhớ chưa?
– Hết nhớ nhưng chuyển sang muốn.
Thấy được ánh mắt ma mị và nóng rực của Dịch Kính Nam, cô lập tức nhảy xuống khỏi người, đứng cách xa hắn nói:
– Về chưa anh?
Dịch Kính Nam bật cười, đứng dậy thu xếp giấy tờ cần giải quyết gấp cho vào cặp táp của mình, sau đó xòe bàn tay trước cô, cất lời:
– Về thôi.
Từng ngón tay đan chặt vào nhau, cả hai hạnh phúc vui vẻ tung tăng đi về, không ngại ngùng trao cho nhau những nụ hôn thắm thiết, chẳng e dè âu yếm thể hiện tình cảm của mình, ai nhìn thấy đều phải ganh tỵ trước cuộc sống vợ chồng son của họ.
Về nhà, mọi người đã ăn tối và đều lên phòng nghỉ ngơi. Hà Nhược Liên tắm xong, xuống nhà hâm nóng thức ăn do người làm đã về. Dịch Kính Nam xuống sau, thấy cô bận bịu hắn cũng phụ giúp lấy bát và đũa, đem những món ăn đã được làm nóng ra bàn.
Trước đây, công việc này là của bà Dịch. Hôm nào cũng gọi hỏi hắn ăn tối ở đâu và sau đó chuẩn bị cơm nóng. Bây giờ nhìn thấy Hà Nhược Liên thay thế, tuy rảnh rỗi nhưng bà ta lại có cảm giác mất mát, không chút thoải mái.
– Há miệng, em ăn chậm quá.
– Uống súp.
Hà Nhược Liên nhai thức ăn vừa được Dịch Kính Nam đút cho, nũng nịu hắt mặt về bát súp trên bàn. Hắn cầm lấy, múp một muỗng và thổi nguội, sau đó cưng chiều đưa lên tới miệng cho cô.
– Cảm ơn chồng!
– Em làm gì cũng chậm chạp, cũng may cởi đồ của anh nhanh.