Lạc Hợp: “Cậu nói đi.”
“À…” Ngụy Tử Hư vừa muốn mở miệng, lại lén lút liếc nhìn đám người cách đó không xa. “Bây giờ nói không tiện lắm. Giáo sư Lạc, tối nay 8 giờ đến thư phòng nhé, tôi sắp xếp lại suy nghĩ rồi sẽ nói rõ với anh.”
Lạc Hợp nhíu mày: “Nhất định phải là lúc đó?”
Ngụy Tử Hư gật gật đầu.
“Được.” Lạc Hợp nói. “Vậy tôi cũng muốn nhờ cậu một chuyện. Cái rubik cậu chơi buổi tối ngày đầu tiên ấy, lúc thẩm phán thì mang đến đi.”
“Rubik?” Ngụy Tử Hư nhớ lại. “À, được rồi, để tôi về phòng tìm xem.”
Sóng gió qua đi, Ngụy Tử Hư thấy Bành Dân Tắc vào bếp, cũng đi vào theo.
“Dân Tắc, điểm tâm ăn gì vậy?”
Bành Dân Tắc vừa mới bỏ một nắm yến mạch vào bát, đang cầm bình sữa bò tách béo[1] đổ vào, nghe thấy giọng Ngụy Tử Hư, vừa ngẩng đầu lên đã bị chệch tay, sữa bò sánh ra ngoài. “Khụ khụ.” Bành Dân Tắc lập tức đặt bình sữa xuống, lấy giấy thấm nước lau bàn.
[1] Sữa gầy (sữa tách kem, sữa không béo) là sữa tươi được chiết tách thành phần kem sữa ra khỏi thành phẩm. Khi chất béo bị tách khỏi sữa, sữa sẽ mất màu trắng sáng.“Sữa yến mạch, ăn tạm thôi.”
Ngụy Tử Hư cười híp mắt ngồi đối diện quầy bar. “Có phần của tôi không?”
“Cậu cũng muốn ăn à?” Bành Dân Tắc không nhìn hắn, mở tủ lạnh lấy ra hai quả trứng gà. “Thế làm thêm trứng cuộn đi.”
Anh đập trứng vào bát, đưa cho Ngụy Tử Hư, sau đó đi bật bếp, bỏ vào một muỗng bơ thực vật. “Cậu đánh trứng đi, cho thêm ít muối.”
Ngụy Tử Hư lập tức hóa thành máy đánh chạy bằng cơm, trên tay nhanh chóng khuấy đảo, tầm mắt lại dán chặt lấy gò má Bành Dân Tắc.
“Dân Tắc, anh phải cạo râu kỹ hơn thôi.” Ngụy Tử Hư đột nhiên nói. Bành Dân Tắc nghe vậy, tay phải theo quán tính sờ lên cằm, lúc này Ngụy Tử Hư mới nhẹ nhàng nói nốt câu còn lại. “Cọ lên rát lắm.”
Bành Dân Tắc khựng lại, hai giây sau mới phản ứng được Ngụy Tử Hư đang nói chỗ nào bị cọ, rụt phắt tay lại, túm lấy cái xẻng dàn bơ ra mặt chảo.
“Dân Tắc, khói nóng vậy à, mặt anh đỏ lựng rồi kìa.” Ngụy Tử Hư nghiêng đầu, làm bộ không rành thế sự hỏi một câu. Bành Dân Tắc liều mạng quay mặt đi, Ngụy Tử Hư mới như hiểu rõ mà cười rộ lên. “Dân Tắc, thực ra anh không ghét tôi đúng không. Hôm qua lúc tôi hôn anh hình như cũng rất hưởng thụ mà…”
“Buổi trưa ăn gì!?” Bành Dân Tắc đột nhiên nhảy vào họng hắn.
“À…” Ngụy Tử Hư kịp thời phanh lại, thuận theo trả lời anh: “Tôi lại muốn ăn rau thơm rồi, làm mì sợi được không, không thì rau thơm xào với thịt?”
“Chậc, phải làm phần riêng cho cậu thôi, lượng rau thơm cậu ăn nhiều gấp mấy lần người bình thường. Mà trước đó còn phải để riêng một bát cho Lạc Hợp nữa, anh ta có một tí rau thơm thôi đã không chịu nổi rồi…” Bành Dân Tắc nghĩ linh tinh nói. Ngụy Tử Hư ở bên kia nhẹ giọng cười, gọi anh. “Đánh trứng xong rồi, cho anh này.”
Bành Dân Tắc nhìn chằm chằm đáy chảo, không quay đầu vươn tay ra lấy bát, kéo kéo lại không kéo được, rốt cuộc anh vẫn phải quay lại xem có chuyện gì.
Ngụy Tử Hư cầm bát, đôi mắt trong ngoài đều là ý cười, mí mắt dưới hơi nâng lên, ánh mắt như xoáy nước càng chảy càng sâu.
“Dân Tắc, một người có thích ăn rau thơm hay không, phải ăn thử một lần mới biết. Tương tự…”
“Một người đàn ông có thể lên giường với một người đàn ông khác không, anh biết làm thế nào để kiểm tra chứ?”
–
【 Thẩm phán bắt đầu 】
Xét thấy tối qua không có thương vong, cũng không có ai nói bị tập kích, trước hết mọi người hỏi thăm kết quả kiểm tra của Lưu Tỉnh. Lưu Tỉnh nói gã soi Bành Dân Tắc, Thiện.
Sau đó, trọng điểm thảo luận liền tập trung vào dấu vết ẩu đả trên tầng hai.
Phía tây tầng hai chỉ có Lưu Tỉnh và Ngụy Tử Hư, Lạc Hợp bảo họ trước hết nói sơ về tình hình tối qua.
Lưu Tỉnh: “Buổi sáng tôi nói rồi, 4 giờ tôi mới ngủ, ngủ được một chút đã có người gõ cửa. Trước khi ngủ thì không nghe thấy gì cả. Với cả, nếu tôi biết ngoài cửa phòng đánh đấm thành như vậy, đã sớm mở cửa sổ chuồn ra ngoài rồi.”
Ngụy Tử Hư: “2 giờ sáng tôi thấy đói, định xuống bếp ăn khuya. Lúc đi qua hành lang thì gặp Giáo sư Lạc, nói chuyện một lúc thì tôi xuống bếp hâm nóng pizza, ăn xong tôi về phòng ngủ. Lúc đó chắc khoảng 3 giờ, tôi cũng không nghe thấy gì cả.”
Triệu Luân đưa ra nghi vấn đầu tiên: “Gì thế, hiện trường loạn thành như vậy, động tĩnh cũng không thể nhỏ. Hai đứa chúng mày gan nhỉ, ngoài cửa có tiếng đánh nhau mà vẫn ngủ được?” Cách âm trong biệt thự khá tốt, nhưng chỉ là đối với những âm thanh truyền qua không khí thôi. Trên thảm và tường đều có vết tích rõ ràng, hiển nhiên là do va đập trực tiếp, âm thanh truyền qua tường chắc chắn phải rất vang dội.
Lưu Tỉnh: “Qua đây, tao nhượng bài Tiên Tri cho mày, sau cả một đêm căng như dây đàn để xem mày ngủ có khác gì chết trôi không.”
Ngụy Tử Hư lại trả lời: “Thực ra tôi không ngủ sâu như Lưu Tỉnh, nếu có tiếng gì hẳn là sẽ phát hiện. Nhưng thực sự là chẳng có gì cả, tôi nghĩ là do bên ngoài sợ đánh động nên giảm bớt động tác. Có điều phe Sói và phe Thiện đụng mặt không phải chính là không chết không thôi sao?” Hắn quay đầu hỏi người bên cạnh: “Giáo sư Lạc, anh thấy thế nào?”
Lạc Hợp nhàn nhạt liếc nhìn hắn: “Tôi cảm thấy là trò che mắt.”
“Trò che mắt?” Ngụy Tử Hư hỏi.
Lạc Hợp thu hồi tầm mắt, lại ngẩng đầu đối diện với loa phóng thanh nói: “Director, có thể đập vỡ khối rubik này không?”
Trên mặt bàn trước mặt Ngụy Tử Hư là khối rubik tối ngày đầu tiên hắn còn nghịch chơi, mặt nào cũng lộn xộn, nhìn vừa rắc rối vừa phức tạp.
Trong loa phóng thanh phát ra chút tạp âm.
【 Có thể nha. 】
【 Nhưng chưa được chủ nhân cho phép mà đã đập phá, hình như không phải phép lắm? 】
“Không sao, tôi cho phép.” Ngụy Tử Hư nhìn Lạc Hợp bất đắc dĩ cười cười.
Mặt bàn lõm xuống, bên trong truyền ra âm thanh vỡ vụn, lúc trả về, khối rubik đã vỡ thành nhiều mảnh, không còn miếng nào nguyên vẹn.
Lạc Hợp cẩn thận quan sát bên trong những mảnh vỡ. “Ồ, kết cấu bên trong giống hệt rubik bình thường. Chẳng trách cậu dám mang tới.”
Ngụy Tử Hư khẽ cau mày: “Giáo sư Lạc?”
“Tối ngày thứ nhất, tôi vừa thấy cái rubik này đã rất nghi hoặc. Phòng tôi không có rubik, có lẽ thứ đó là cậu tự yêu cầu từ trong pad. Khi đó những người khác đều tìm nhu yếu phẩm cần thiết hoặc dụng cụ tự vệ, làm gì có ai ngày đầu tiên lại muốn lấy một cái đồ chơi?”
“Nhưng sau đó Lý Chấn cũng lấy ra một chiếc máy quay phim nhựa, nên tôi cũng bỏ qua cảm giác đó, nghĩ đơn giản là do cậu ham vui. Nhưng kể từ buổi tối đó, cậu chưa từng cầm đến cái rubik này thêm lần nào. Vốn dĩ cậu không biết lắp rubik, tối đó lại không ngừng nghiên cứu nó. Là do không thể không làm vậy, phải không?”
Lạc Hợp nhìn chằm chằm những mảnh vỡ rubik, tốc độ nói rất nhanh, không giống đang phân trần, mà chỉ như đang chỉnh lý suy nghĩ.
“Trò che mắt? Phải, một trò che mắt vô cùng lợi hại.”
Lạc Hợp chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt tan rã, tựa như nhìn thấy chân tướng bản thân vẫn luôn kiếm tìm.
“Trong lý luận về ‘Thế giới lý tính tuyệt đối’ của Kant đã từng đề cập: ‘Chân lý là một vật tự thân, chẳng có bất kỳ liên hệ gì với những miêu tả chủ quan xung quanh nó. Nếu thế giới có thể dựng lên một miêu tả thống nhất về chân lý, rốt cuộc cũng chỉ là một cái ‘định kiến’ thống nhất được treo lên mà thôi.”
“Ngụy Tử Hư, tôi thử gạt cậu ra khỏi trò chơi này. Sau đó tôi phát hiện, nếu như không có cậu, những người ở đây đều sẽ nhận được những kết quả hoàn toàn khác biệt.”
Ánh mắt y dần dần tụ lại, cuối cùng tập trung trên mặt Ngụy Tử Hư.
“Cái ‘định kiến’ kia, chẳng phải chính là cậu sao, Ngụy Tử Hư?”