Diệu Tình yêu thích Lý Ôn, bởi vì là người bên cạnh nguyên chủ, cơ hội Diệu Tình nhìn thấy hoàng đế so với đại đa số phi tần hậu cung muốn gặp hoàng đế khả năng cao hơn gấp nhiều lần.
Diệu Tình nói như vậy, chẳng qua là trong lòng không ngờ, hơn nữa ghen ghét những phi tử này mà thôi,
Ninh Thư nhàn nhạt nhìn nàng một cái, cũng không có giống như thường ngày hùa theo nàng ta, mỗi lần nguyên chủ nghe Diệu Tình nói như thế, đều rất tức giận, tức giận những nữ nhân này lợi dụng mình.
Diệu Tình thấy công chúa không có phản ứng với mình, trong lòng cứng lại, đem đồ đạc cất vào nhà kho.
Ninh Thư xem Diệu Tình thức thời như vậy, dù sao cũng là nữ nhân trong nội cung, đều không tầm thường a, đổi lại là những người khác chắc còn sẽ tiếp tục châm ngòi ly gián, nhưng Diệu Tinh lại biết khó mà lui.
Ninh Thư cảm thấy nói nguyên chủ đơn thuần cũng không hẳn đơn thuần, từ con đường đoạt ngôi đi lên, vì Lý Ôn xung phong dẫn đầu giải quyết sự tình, gặp phải chuyện hắc ám cũng không ít, nhưng mà nói ngu xuẩn cũng coi như ngu xuẩn, đối với nữ nhân hậu cung, cơ bản nàng đều đắc tội hết rồi.
Nói cho cùng vẫn là do tính tình kiêu ngạo, xem thường những nữ nhân hậu cung này dựa vào nam nhân mà thôi, thế cho nên thời điểm hòa thân, không ai đứng ra thay nàng nói giúp một lời, toàn bộ đều đồng ý để cho nàng đi hòa thân, nhân duyên kém thành như thế cũng là quá tệ đi.
Ninh Thư nghĩ nghĩ, nói: “Đem những thứ này đều ký sổ đi, sau đó dựa theo quy cách bình thường mà đáp lễ.”
Diệu Tình cùng Nguyên Đông đang thu dọn đồ đạc đồng thời sững sờ, bởi vì công chúa nhận lễ vật chưa bao giờ đáp lễ, hiện tại đột nhiên muốn trả lễ, khiến cho Diệu Tình cùng Nguyên Đông có chút không kịp phản ứng, nhưng hai người dù gì cũng là Đại cung nữ, thoáng ngu ngơ một chút liền kịp phản ứng trở lại.
Quan hệ giữa người với người chính là có qua có lại, nguyên chủ chỉ lấy đồ đạc như thế, không chịu đáp lễ, chính là biểu thị chính mình không muốn cùng đám nữ nhân này lui tới, liền đắc tội với rất nhiều người a.
Cũng là quá tùy hứng, nữ nhân trong hậu cung cắn răng nguyền rủa, nhưng lại không có cách nào bắt được nguyên chủ, tường đổ mọi người đẩy, nguyên chủ rơi xuống kết cục như vậy, làm sao không hả hê cho được.
“Công chúa, thật sự muốn đáp lễ?” Diệu Tình hỏi, “Đây là cho các nàng thể diện sao.”
Ninh Thư nhìn nàng một cái không nói gì, nhưng lại khiến cho lòng Diệu Tình có chút bất an, trước đây nàng cùng Nguyên Đông nhìn thấy nội tâm công chúa hoàn toàn bi thương, nhưng là hiện tại công chúa tỉnh táo lại khiến cho người sợ hãi, chắc không phải là bị kích thích điên rồi a.
Đương nhiên ý niệm như vậy chỉ có thể nghĩ ở trong lòng, tuy hai cung nữ không muốn, nhưng động tác vô cùng nhanh nhẹn, rất nhanh liền gửi đáp lễ cho tất cả các cung.
Đám phi tần đối với đáp lễ của Ân Huệ công chúa, cảm thấy kinh ngạc cùng chấn động, tạm thời không đề cập đến các loại tâm tư phức tạp đi.
Ninh Thư suy nghĩ chính mình nên hay không đi tìm Đoạn Tinh Huy, ý nghĩ này chỉ mới ngoi lên đã bị Ninh Thư phủ nhận, chối bỏ rồi, vào lúc này có lẽ Đoạn Tinh Huy đã được Nhị Nha cứu giúp rồi, nàng đi thì làm được cái gì, hơn nữa, một công chúa muốn đi xa, phải có nghi thức uy nghiêm, sau đó dây dưa lề mề lề mà với một đám người, coi như đến được biên quan, gái trẻ cũng trở thành gái già rồi.
Đôi vợ chồng người ta là chân ái, vận mệnh sẽ đem hai người bọn họ trói chặt chẽ chung một chỗ đấy.
Đoạn Tinh Huy cùng Nhị Nha là không bà mối tằng tịu với nhau đấy, Nhị Nha chiếu cố Đoạn Tinh Huy bị thương, giữa hai người sẽ có tiếp xúc thân thể, lâu ngày sinh tình, củi khô bốc lửa, lửa tình thiêu đốt, tóm lại một câu là, hai người yêu nhau rồi, là chân ái.
Nhiêm vụ chính xác là phải đợi Đoạn Tinh Huy mang theo Nhị Nha trở lại kinh thành, như vậy trong khoảng thời gian này tốt nhất nên hảo hảo nuôi dưỡng thân thể, xoát xoát hảo cảm của hoàng đế Lý Ôn, nếu không muốn bị hòa thân thì chính mình phải có giá trị.
Nàng có thể giúp làm chuyện gì đây, việc bưng trà rót nước có quá nhiều người làm, xoát hảo cảm, khiến tình cảm huynh muội trở nên sâu sắc có tác dụng cực kỳ nhỏ, nhưng thỉnh thoảng làm coi như cũng được.
Ninh Thư nghiêm túc dưỡng bệnh, nhưng trên mặt một chút tươi cười cũng không có, để cho Diệu Tình cùng Nguyên Đông hầu hạ Ninh Thư kinh ngạc lại nơm nớp lo sợ.
Mỗi lần lúc nói chuyện đều phải cẩn thận từng li từng tí, lúc này Diệu Tình không dám ở trước mặt Ninh Thư châm ngòi, Ninh Thư phát hiện con mắt Nguyên Đông có chút hồng, mỗi lần Ninh Thư hỏi tới, Nguyên Đông đều nói là bị bệnh về mắt, nói là bị đau mắt.
Ninh Thư ý vị thâm trường quan sát Diệu Tình cùng Nguyên Đông, thấy cái ánh mắt tĩnh mịch kia càng khiến hai cung nữ thấp thỏm không yên, chỉ cảm thấy ánh mắt công chúa có thể nhìn rõ hết thảy, biết được tâm tư che giấu sâu nhất trong lòng các nàng.
Diệu Tình cùng Nguyên Đông hầu hạ Ninh Thư ngày càng ân cần săn sóc, chu đáo để cho thời gian của Ninh Thư trôi qua hết sức thoải mái, như thế này làm cho Ninh Thư không ngờ đấy.