Mạnh Nghị lần đầu tiên về thẳng Mạnh phủ cùng ông cha già của hắn nói hươu nói vượn, diễn một vở cha hiền con thảo.
Chỉ là cái tượng trưng trông như gió yên biển lặng này này cũng chẳng duy trì được bao lâu, hai người mãi mới ngồi cùng bàn được khoảng nửa nén hương thì một gia nô hoang mang bối rối chạy vào, nói ấp úng nửa ngày cũng chẳng nói được câu gì.
Mạnh thằ tướng thấy vậy tim liền hẫng một nhịp, càng mất kiên nhẫn nói: “Cuối cùng là có chuyện gì, cứ rối tung lên thế này thì ra cái gì!”
Gia nô kia nhìn Mạnh Nghị rồi lại nhìn Mạnh thừa tướng, mặt như khóc tang nói: “Cái này.. cái này…”
Cái này nói sao cho ổn bây giờ?
Nói rằng thiếp thất ngài nuôi ở ngoài diễn võ giương oai, kéo đến cửa đòi giải thích sao?
Mạnh thừa tướng vừa thấy tư thế này khóe miệng liền hạ xuống, thầm nghĩ hỏng rồi.
Mạnh Nghị thấy hai người bọn họ lộ vẻ mặt khó xử, cứ như hắn mù mà làm mặt quỷ. Ý cười trên khóe miệng của hắn dần nhạt xuống, mặt không cảm xúc nói: “Hóa ra là có chuyện con không nghe được. Nếu đã vậy thì mọi người cứ tự nhiên đi.”
Nói xong hắn đứng dậy, Mạnh thừa tướng định cản nhưng không ngờ rằng lúc này lại có một âm thanh sắc bén từ xa vang lại, hùng hổ nói: “Mạnh Thư, ông thế này là định đẩy cô nhi quả phụ bọn ta vào đâu đây? Ông không nhận Tam nhi cũng được, thế mà ông lại có người khác ở bên ngoài. Sao hả, chẳng lẽ ông còn định để cho con tiện nhân kia cũng sinh con trai cho ông hả!
Người đàn bà này hùng hổ xông đến nhưng thật ra cũng có chút nhan sắc. Chỉ tiếc rằng trông quá khôn lỏi, thiếu mất vài phần dịu dàng.
Gia phó ở sau cũng chẳng dám đụng vào, chỉ ở phía sau đau khổ cầu xin: “Phu nhân ơi… giờ không thể vào được đâu phu nhân…”
Mạnh thừa tướng nhìn thấy cảnh này chỉ cảm thấy có một luồng máu nóng xông lên tận não, đầu đau như muốn nứt ra, căn bản không dám nhìn biểu cảm của đứa con đứng bên cạnh, cả người đổ mồ hôi lạnh.
Mạnh Nghị dừng lại, không nói gì đứng yên tại chỗ, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn Mạnh thừa tướng, là kiểu nguy hiểm im lặng.
Người đàn bà kia nhìn thấy hắn khí thế đã yếu đi hai phần nhưng rất nhanh lại trừng mắt, cả giận nói: “Mạnh Thư, ông nói xem chuyện con tiện nhân ở thành tây là như thế nào? Thế mà dám diễu võ giương oai trên đầu ta, ai cho nó lá gan đấy, ta thấy chính là Mạnh Thư ông cho nó!”
Mạnh thừa tướng không còn tâm trạng thương tiếc như ngày xưa, giờ phút này mặt trầm như nước, trong mắt hàm chứa ý cảnh cáo: “Lý Tố Mai, bà đừng có quá đáng!”
Người đàn bà kia trợn tròn mắt, gào rống lên: “Quá đáng sao, ta quá đáng á?!”
“Bà đây sinh cho ông hai đứa con, đến cái danh phận còn không có! Rốt cuộc là ai quá đáng hả?” Bà ta hung tợn trừng mắt liếc Mạnh Nghị một cái, phỉ nhổ hắn: “Nếu không phải bởi vì thằng khốn này, mấy đứa con đáng thương của ta sẽ không có danh phận sao?”
Mạnh Nghị siết chặt nắm tay, trong mắt nhen nhóm cuồng phong, nhỏ giọng: “Phu nhân?”
Hắn gằn từng chữ một hỏi: “Bà là phu nhân gì? Phu nhân của phủ Thừa tướng giờ đang được an táng ở lăng mộ, đấy là mẹ của ta, đích tiểu thư của Thích phủ, là chính thê cha ta cưới hỏi về đàng hoàng!”
Mạnh Nghị nhìn chằm chằm người đàn bà kia, hỏi lại lần nữa: “Bà là cái thá gì mà dám ngang ngược ở trước mặt ta!”
Bầu không khí trong nháy mắt liền đông cứng lại, giông bão nổi lên.
——————
Tạ phủ Thừa tướng.
Tạ Lăng Du thay xong xiêm y, đang ở hậu viện buồn chán cho cá ăn, chờ tin tức của Mạnh Nghị thì đột nhiên nghe thấy gia nô hốt hoảng gọi lớn: “Công tử, công tử ơi!”
“Chuyện gì vậy?” Hắn quay đầu lại, thắc mắc.
Gia nô kia căng thẳng đến mức mồ hôi đầm đìa, cũng không lo đến chuyện vượt quá nữa mà túm lấy tay áo Tạ Lăng Du: “Không hay rồi, chuyện lớn rồi ạ… Mạnh công tử có chuyện rồi ạ, công tử mau đi xem đi!”
Tạ Lăng Du vừa nghe xong liền trợn tròn mắt, vội vàng hất hắn ra, từ Tạ phủ chạy thẳng đến Mạnh phủ, còn chẳng thèm chuẩn bị xe ngựa.
Gia nô của Mạnh phủ thấy hắn cũng không cản lại còn rất nhiệt tình chỉ đường cho hắn, hiển nhiên là chẳng còn sức để ý nữa. Tạ Lăng Du cảm tạ hắn, nhanh chóng chạy tới chỗ đó.
Hắn còn chưa tới nơi từ xa đã nghe được tiếng hét xé tim xé phổi chói tai của một người đàn bà, tiếng đám gia nô kêu loạn ầm ỹ. Tạ Lăng Du thầm rùng mình, cho dù biết là Mạnh Nghị diễn trò nhưng cũng không nhịn được mà sốt ruột.
Hắn bước vào ngạch cửa, chỉ thấy Mạnh Nghị thờ ơ lạnh nhạt, Mạnh Thư tát người đàn bà kia ngã xuống đất. Người đàn bà kia cũng chưa phải đèn cạn dầu, bò dậy luôn rồi vừa thét chói tai vừa cào về phía mặt Mạnh thừa tướng, đám gia nô luống cuống tay chân cản lại.
Thật sự rất hỗn loạn.
Tạ Lăng Du cau mày, đi thẳng đến kéo Mạnh Nghị sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Không sao chứ?”
Mạnh Nghị yên lặng lắc đầu, Tạ Lăng Du trông mà xót xa. Huynh đệ của hắn hắn còn không biết sao, ngày thường thì thoải mái cái gì cũng không để bụng, được mấy lần có biểu cảm như thế này.
Tuy nói rằng Mạnh Nghị tự nguyện vì đại nghĩa diệt thân nhưng cũng đã sớm là người trong vở kịch rồi. Những người trong vở kịch này trông chẳng hóa trang gì, nhưng lớp hóa trang còn dày đậm hơn bất cứ thứ gì khác.
Tạ Lăng Du cảm nhận được sự ẩm ướt trên vai, chóp mũi đau xót, yết hầu nghẹn đến phát đau. Bên tai bọn họ là những tiếng thét gào và chửi rủa, hắn nói: “Tử Việt, không thể cúi đầu, ngươi ngẩng đầu lên cho ta. Ở đây chỉ có ngươi mới có thể ngẩng đầu!”
“Ngươi là con của dì Thích, là đích trưởng tử của Mạnh gia, ngươi không sai gì hết. Ngươi nhìn kĩ bộ dạng chật vật của bọn họ cho ta, không được khóc!”
Tạ Lăng Du đột nhiên kéo Mạnh Nghị lên, để lộ ra đôi mắt đỏ bừng của hắn, bản thân hắn cũng không nhịn được mà đỏ mắt. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt không giấu nổi sự buồn bã của Mạnh Nghị mà gằn từng chữ một: “Ngươi là huynh đệ của Tạ Lăng Du ta, Tạ phủ chính là nhà của ngươi, cha ta chính là cha ngươi, ngươi có nhà… biết chưa hả?”
Nói đến chuyện vừa rồi giọng hắn cũng hơn run run. Môi Mạnh Nghị mấp máy, nửa ngày mới quệt mặt một cái, ậm ờ đáp lại: “Ừ…”
Hắn nhắm mắt lại, trước mắt hiện ra khuôn mặt dịu dàng của mẹ. Con gái Thích gia tướng mạo trông mềm yếu nhưng lại rất lanh lợi.
Thích đại nhân Ngự sử đại phu rất biết dạy con, năm đó con gái cũng rất tài hoa, văn chương xuất chúng khiến không ít nhi lang khâm phục ái mộ. Thế nhưng bà lại nhất thời nhìn nhầm, nhìn trúng phải cái loại như Mạnh Thư rồi từ đó ru rú trong nhà, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Tên tự Tử Việt của Mạnh Nghị là do mẹ hắn đặt cho. Hắn vẫn nhớ rõ ý nghĩa, bên tai như thể vang lên giọng nói dịu dàng của mẹ: “Ký tử long văn, siêu quần việt bối*. Sau này Nghị nhi tên là Tử Việt có được không?”
*Đây là hai câu thành ngữ, có nghĩa là xuất sắc và xuất chúng.
“Ký tử long văn, siêu quần việt bối…” Hắn tự lẩm bẩm.
Mạnh Nghị mở mắt ra, tiếng chửi rủa bên tai vẫn không ngừng, hắn cười khổ nói: “Nhưng mà từ nhỏ ta đã ngu dốt, so ra còn thua sự tài giỏi của mẹ, nói gì đến siêu quần việt bối? Giờ để cho người ta kêu gào đến tận cửa nhà…”
Hắn dừng lại một chút, siết chặt tay, trong mắt hiện lên sự tàn nhẫn: “Thật đúng là đưa cơ hội báo thù đến trước mặt ta!”
Mạnh Nghị lạnh lùng quay người lại, hờ hững nói: “Làm loạn đủ chưa?”
Lời này rất hờ hững chẳng có trọng lượng gì nhưng lại khiến mấy người kia yên tĩnh lại.