“……”
Này là luật gì đây!
Cô sợ hãi nhìn cậu, giọng cũng càng ngày càng nhỏ, thấp thỏm nói: “Anh sẽ ăn thịt tôi thật hả?”
Cố Hoài Bích không trả lời, chầm chậm kề sát vào cổ cô, thậm chí Biên Biên có thể cảm nhận được hơi thở nóng ẩm của cậu phả vào tai cô ngưa ngứa.
Cậu há miệng ra cắn nhẹ hõm cổ cô.
“A!”
Biên Biên cảm giác được chỗ hõm cổ bị cậu cắn nhẹ, cô căng thẳng đến người phát run ――
“Đừng mà… có chuyện gì thì cũng phải từ từ.”
Khóe mắt Cố Hoài Bích cong lên, cô gái này ngốc ghê, thật sự cho rằng cậu sẽ ăn cô.
Trong nháy mắt Biên Biên đẩy Cố Hoài Bích ra, thậm chí cô có thể cảm nhận được đầu lưỡi ướt át nóng bỏng của cậu liếm lên cổ cô, trong một chốc sống lưng cô như bị điện giật.
“Đừng ăn tôi!”
Cô tránh qua chỗ đầu giường, nhắm mắt lại không dám nhìn cậu.
Cố Hoài Bích thấy cô bị cậu hù cho sợ rồi nên cũng không ăn hiếp cô nữa, đứng dậy đi ra ngoài ban công, chống tay lên lan can, ngắm nhìn bầu trời đêm ――
“Trời tối rồi, về đi đồ ngốc.”
Biên Biên bĩu môi, nói với cậu: “Anh đừng có làm tôi sợ nữa.”
Cậu cười nhạt: “Ừa.”
Mỗi một lời cô nói, cậu bắt buộc phải nghe theo, đây cũng là luật.
Biên Biên rời khỏi nhà Tây, quay đầu lại nhìn cậu.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, trên làn da trắng nõn của cậu có một tầng ánh sáng nhạt.
Nói chung Biên Biên cảm thấy, dù là là ánh mặt trời hay là ánh trăng, đều có thể mang lại sự rực rỡ cho cậu và thêm vài phần đẹp đẽ rung động lòng người.
Cô xoay người lại vẫy tay chào tạm biệt Cố Hoài Bích, một nửa bên mặt cậu bị bóng đêm che khuất nên cô không thấy rõ biểu cảm của cậu.
**
Vào kỳ nghỉ hè, thành phố tổ chức một cuộc thi bơi lội, Cố Thiên Giác biết Biên Biên biết bơi, nên là không ngừng lôi kéo Biên Biên đến trung tâm hoạt động để đăng ký.
Khi Biên Biên nhìn thấy trên poster tuyên truyền viết quán quân cuộc thi bơi lội sẽ nhận được hai vạn tệ, cô có ý muốn tham gia.
Kinh tế trong nhà cô đều do Vương Linh nắm giữ, Trần Văn Quân đều đưa hết tiền lương của mình cho bà giữ, cho nên tiền tiêu vặt mỗi tuần của Biên Biên và Trần Nhân Nhân là do Vương Linh phát cho các cô.
Bề ngoài thì số tiền tiêu vặt của Biên Biên và Trần Nhân Nhân đều ít ỏi đến đáng thương giống nhau. Nhưng trên thực tế, Trần Nhân Nhân luôn ngầm làm nũng hay giở trò xấu nào đấy để xin Vương Linh thêm tiền, Vương Linh thương con gái mình, đương nhiên sẽ cho rồi.
Lúc cần tiền gấp, tất nhiên Biên Biên không thể nào đi xin tiền Vương Linh được.
Cho nên, nếu cô có thể nhận được hai vạn tệ tiền thưởng, thì đối với Biên Biên mà nói, hẳn là tiền bạc của cô sẽ dư dả trong một khoảng thời gian dài.
Trước khi thi đấu một thời gian, Biên Biên thường hay đến bể bơi trong trường để tập luyện. Chiều hôm đó, Cố Hoài Bích cùng đám bạn chơi bóng ở sân thể dục, nghe thấy vài nam sinh ở bên cạnh đang nói về Trần Biên Biên.
“Mới nãy tớ gặp một em cực xinh ở bể bơi, ôi, dáng người đó… quá ngon.”
“Ai vậy?”
“Cô nàng xinh nhất lớp 1, hình như tên là Trần Biên Biên, dáng cậu ấy mặc đồ bơi còn xinh hơn mấy cô người mẫu trên TV.”
“Thật không, nghe xong tớ cũng muốn đi nhìn thử.”
“Đi, cùng đi nè.”
……
Mấy nam sinh nghe nói có người đẹp, không buồn đánh bóng nữa, gào to phải đi đến hồ bơi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên có một trận gió to nổi lên, thổi cành cây khô, lá khô với cát bụi bay đầy trời.
“Ui ui, từ từ, cát bay vào mắt tớ.”
“Dụi là hết thôi.”
“Đau, đau muốn chết!”
“Ối, hình như cát cũng bay vào mắt tớ rồi.”
“A, đau quá, sao đau dữ vậy!”
“……”
Nhóm nam sinh đều bị cát bay vào mắt, nên ngồi ở ven đường dụi mắt, nước mắt chảy ròng, làm thế nào cũng không hết, đành phải đỡ nhau đi đến phòng y tế.
Cố Hoài Bích lười nhác bước đi, hờ hững đi ngang qua bọn họ.
Biên Biên từ trong hồ bơi leo lên, ngồi ở thành hồ bơi quét mắt tìm Cố Thiên Giác khắp bốn phía xung quanh, cô ấy nói đi mua nước, kết quả là một đi không trở lại.
Không có nhìn thấy người nào đó, ngược lại gặp được anh của người nào đó.
Cậu ngồi trên ghế dài, chống khuỷu tay lên đầu gối, đôi chân dài dang rộng, trong tay xách theo túi đồ uống lạnh.
Cậu kéo ống quần, để lộ ra một đoạn mắt cá chân trắng ngần.
Các nữ sinh đi ngang qua chỗ cậu, không khỏi đi nhanh hơn, hiển nhiên là do sợ cậu, với lại cũng có chút ngượng, dù sao thì bọn họ đang mặc đồ bơi.
Cố Hoài Bích chẳng buồn liếc mắt nhìn bọn họ, cậu quét mắt một vòng hồ bơi, cuối cùng dừng ở trên người Biên Biên.
Biên Biên cả kinh, lập tức lặn xuống nước, như con cá đang chạy trốn.
Biên Biên ở một đầu khác của bể bơi lén nhìn trộm Cố Hoài Bích, hình như cậu không có ý định đi qua đây, chỉ là nhàn rỗi ngậm ống hút uống đồ uống lạnh.
Dần dần, học sinh trong bể bơi ngày càng ít, Biên Biên bơi được mấy vòng rồi nên là cảm thấy có hơi mệt đành phải lên bờ, cô không suy nghĩ thêm một phút nào mà lập tức khoác thêm khăn tắm lên người.
Mái tóc dài mềm mại ướt đẫm rũ xuống trên vai cô, và hai đoạn xương quai xanh xinh đẹp lõm sâu xuống, xuống chút nữa là cảnh đẹp lồ lộ ra hết, may mà bị cô lấy khăn tắm che kín lại.
Cuối cùng Cố Hoài Bích cũng đứng lên, đi qua chỗ cô.
Biên Biên vội lùi lại ngồi xuống trên thành bể bơi, cảnh giác hỏi: “Làm gì đó?”
Cố Hoài Bích không trả lời, đưa túi trà chanh đến trước mặt cô.
Không cần phải nói, đây là mang nước đến cho cô.
Cố Thiên Giác đi mua nước hơn nửa tiếng rồi mà còn chưa quay lại, Biên Biên khát khô cả cổ rồi, sắp không chịu nổi nữa nên miễn cưỡng nhận lấy trà chanh, thế mà lại phát hiện trà chanh đã bị cắm ống hút, đây là bị cậu uống rồi.
Cô càu nhàu nói: “Anh uống của tôi, trả lại đây.”
Cố Hoài Bích nhìn cửa sổ trên mái nhà, thản nhiên nói: “Thích uống thì uống.”
Biên Biên khát đến khô cổ, vì thế rất không có khí phách mà ngậm ống hút, hút hai ngụm trà chanh ngọt mát, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn, như được bơm máu sống lại.
Cô lại không nhịn được mà hút thêm vài ngụm.
Cố Hoài Bích đánh giá khuôn mặt cô, những giọt nước tô điểm lên khuôn mặt trắng trẻo của cô và đôi môi anh đào mềm mại đang hút đồ uống lạnh.
Cậu cảm giác trái tim mình tan chảy mất rồi.
Biên Biên uống trà chanh xong, hỏi cậu: “Anh tới đây làm gì?”
“Không biết.”
Không biết là sao, là do cậu không muốn trả lời mà thôi, Biên Biên biết cái tính qua loa cho có lệ này của Cố Hoài Bích nên cũng không hỏi nhiều.
Đúng lúc ở cửa nhà bơi lội, Cố Thiên Giác đi vào hét chói tai: “Cố Hoài Bích, ban ngày ban mặt mà dám cướp đồ của người ta, em xếp hàng tận hai mươi phút mới mua được trà chanh, vừa ra khỏi cửa đã bị anh cướp mất, anh là anh trai kiểu gì hả, ngày nào cũng ăn hiếp em!”
Biên Biên nhìn trà chanh trong tay, khóe miệng giật giật: “Cái này là anh cướp…”
Cô chưa nói hết câu, chợt cảm giác mất trọng tâm, bị Cố Hoài Bích kéo vào chỗ nước sâu của bể bơi, nháy máy xung quanh im bặt, bể bơi ồn ào trở thành tiếng nền.
Biên Biên bị kéo xuống nước đột ngột, phịch một cái chìm trong nước xanh thẳm, Cố Hoài Bích dựa lưng vào vách bể bơi, ý bảo cô im lặng.
Trên bể bơi, Cố Thiên Giác tức giận tìm kiếm khắp nơi: “Này, các cậu có nhìn thấy anh của tớ không?”
“Vừa rồi còn ở đây nè, chắc giờ đi rồi.”
“Hừ, Cố Hoài Bích, tốt nhất đừng để em tìm được! Bằng không anh xong đời!”
……
Biên Biên định bơi lên trên, ai ngờ bị Cố Hoài Bích nắm chặt tay cô, kéo cô chìm sâu xuống dưới đáy.
Cậu cướp đồ uống của Cố Thiên Giác nên phải trốn, trốn thì trốn đi còn kéo cô theo làm gì!
Tuy Biên Biên bơi rất tốt, có thể nín thở lâu, nhưng lúc này đang hoang mang nên đầu óc bắt đầu thiếu oxy.
Dường như cậu cũng không muốn buông tha cho cô, cậu kéo cô qua, ấn giữ cô lên vách hồ, duỗi tay che miệng cô lại.
Đúng là vẽ vời thêm chuyện, dưới nước làm sao Biên Biên có thể phát ra tiếng động được.
Trong lúc giằng co, tay cô không cẩn thận ôm lấy cổ cậu và môi hai người chạm nhẹ vào nhau.
Cái chạm nhẹ như chuồn lướt nước, nhưng lại khơi dậy ngàn lớp bọt sóng trong lòng cậu trai trẻ.
Cậu nhìn cô chăm chú, trong con ngươi màu quả phỉ có vài phần tình ý.
Biên Biên thầm nghĩ không ổn, muốn đi nhưng chậm mất rồi, Cố Hoài Bích đã giữ lấy bả vai cô, cúi đầu hôn lên môi cô.
Nhiệt độ nước không cao, còn cánh môi cậu thì vừa có chút lạnh vừa mềm mại.
Cậu không có kinh nghiệm, nên chỉ biết hôn cô loạn xạ, như là muốn nuốt luôn cô vào bụng.
Biên Biên che tay ở trước ngực, cố đẩy cậu ra, nhưng ở dưới nước dù cô có cố cũng không có bao nhiêu lực nên bị cậu ấn lên trên vách tường đến lưng bị đau.
Biên Biên cảm thấy lồng ngực nghẹt thở và từng cơn tê dại chạy dọc sống lưng, làm cô cảm giác người mình bị vứt trên đám mây, lúc cao lúc thấp, vừa căng thẳng lại kích thích.
Một giây trước khi cô sắp bị thiếu oxy, cậu ôm eo cô nâng lên trên mặt nước, Biên Biên hít sâu một hơi, ngay lập tức một luồng khí oxy trong lành đi vào phổi.
Thế nhưng giây tiếp theo, cô lại bị Cố Hoài Bích kéo xuống nước, một lần nữa hai đôi môi dán vào nhau.
Đầu óc Biên Biên trống rỗng, lại còn thêm lần nữa!
Hơn nữa là không có không khí để thở.
Cậu cắn nhẹ môi cô và cơn tê dại mãi không thôi, cắn xong, cậu lại dùng đầu lưỡi ấm áp nhẹ nhàng liếm láp chỗ bị mình cắn.
Biên Biên bị cậu làm đau, hai chân đạp đá lung tung, cuối cùng đụng phải chỗ không nên đụng, lúc này cậu mới buông cô ra.
Hai người cùng nhau trồi lên mặt nước và ngay lập tức bên tai vang vọng những tiếng ồn ào ở xung quanh.
Có điều, các bạn học ở xung quanh đều đang làm chuyện của mình, không ai chú ý tới cảnh tượng ly kỳ vừa rồi ở trong nước.
Mặc dù như thế, Biên Biên vẫn cảm thấy xấu hổ và tức giận, nhanh chóng leo lên bờ quay đầu lại nhìn Cố Hoài Bích một cách giận dữ.
Cố Hoài Bích vẫn còn ở trong hồ, cậu hất cằm lên, cười cợt nhả.
Nếu là lần đầu tiên hôn khó kiềm chế được cảm xúc nên mới hôn mạnh bạo thì Biên Biên có thể hiểu, còn lần này, rõ ràng là cậu chơi xấu, cố tình làm thế.
Đã vậy thì thôi đi, đằng này có ngu ngốc cũng biết là cậu đang cắn cô chứ hôn cái gì, cắn nát hết môi cô rồi đây, đau muốn chết!