Nghe kể lại, bất kể đối phương có phải người hay không, ngoài việc giết mèo thì cũng không làm ra những hành động khác. Mà giết mèo rồi lại vứt xác lung tung, chuyện này tuy nghe và nhìn đều rất khủng bố, nhưng cũng không tạo nên thương tổn nghiêm trọng cụ thể.
Mà chuyện như vậy, rất dễ khơi gợi lòng hiếu kỳ và ham muốn truy rõ ngọn nguồn của con người. Loại như Kim Lăng và Lam Tư Truy, quả nhiên đều chạy đuổi theo đằng sau xác mèo.
Đúng là đã bị dẫn tới đây.
Hơn nữa, bọn họ đụng nhau ở Lịch Dương. Ngụy Vô Tiện với Lam Vong Cơ cũng đúng lúc từ con đường kia ở Lịch Dương xuôi nam xuống Thục Đông.
Nhìn qua, dường như đang hết sức dẫn dắt bọn họ và hai người bên này tụ đầu vào nhau.
Ngụy Vô Tiện cẩn thận sắp xếp đầu sợi của mạch suy nghĩ.
Nếu như mục đích của kẻ giết mèo, đúng là muốn dẫn đám nhóc này tới Nghĩa thành, như vậy rất có thể gã ta và kẻ đã đưa huynh đệ tốt vào Mạc gia trang chính là cùng một người.
Trong Mạc gia trang, đám tiểu bối Lam gia toàn thân trở ra, Lam Vong Cơ mang cánh tay về, kẻ tung ra chắc chắn sẽ tiếp tục theo dõi hướng đi và hành động thực thi của Lam gia. Mặc kệ gã có biết trong Nghĩa thành có phần cơ thể còn lại của huynh đệ tốt hay không, nếu như gã ta vẫn luôn theo dõi, thì giờ cũng nên biết rồi.
Dẫn một đám tiểu bối hồ đồ vào nơi chưa rõ nguy hiểm, đối mặt với phần tay chân bị cụt của cỗ hung thi đầy rẫy sát tính – này không phải giống như đúc hướng đi của sự kiện ở Mạc gia trang hay sao?
Nếu như suy đoán này chắc chắn, như vậy kẻ đang theo dõi giám thị hành trình của hắn và Lam Vong Cơ, sẽ không chỉ là một kẻ đào mộ, mà còn thêm một kẻ giết mèo. Nói không chừng còn có thêm những cặp mắt nữa vẫn chưa bị phát giác, nghĩ đến đây đúng là có hơi sởn tóc gáy.
Mà này còn chưa phải chuyện làm người khác đau đầu nhất.
Kẻ giết mèo có lẽ cũng không đi vào Nghĩa thành theo. Nhưng Âm Hổ phù, hắn có tám phần mười có thể xác định, ngay ở trong Nghĩa thành.
Hơn nữa kẻ đào mộ lại không phải kẻ nắm giữ Âm Hổ phù. Mục đích của kẻ đào mộ là giấu xác, để thi thể của huynh đệ tốt không bị bọn hắn thu thập đủ. Mà nếu như gã ta nắm giữ Âm Hổ phù, thì ban đầu vốn sẽ không sợ hãi một cỗ hung thi, lại còn phí công khổ tâm phân thây tháo gỡ huynh đệ tốt rồi đưa đến các nơi khác, nghĩ tất cả biện pháp khác nhau để trấn áp, phòng ngừa hắn quấy phá.
Nói cách khác, người sống đang ở trong Nghĩa thành lúc này, có ít nhất là ba nơi.
Chỉ mong Lam Vong Cơ có thể thuận lợi bắt sống kẻ đào mộ thôi, nếu thế, ít ra có thể tháo mở một trong những bí ẩn.
Sau khi cháo gạo nếp được nấu chín, Ngụy Vô Tiện để Kim Lăng với Lam Tư Truy bưng ra, chia nhau đút cho các thiếu niên trúng độc không dám nhúc nhích nọ. Chỉ ăn một miếng, Lam Cảnh Nghi đã nhổ ra: “Này là cái gì, cháo ớt hả?!”
Ngụy Vô Tiện: “Cháo ớt cái đếch gì, đây là thuốc giải! Cháo gạo nếp.”
Lam Cảnh Nghi: “Tạm thời không nói tại sao gạo nếp lại là thuốc giải, ta đó giờ chưa từng ăn cháo gạo nếp cay đến thế.”
Mấy đứa nuốt vào miệng rồi ào ào gật đầu, đều cùng một vẻ nước mắt lưng tròng. Ngụy Vô Tiện sờ sờ cằm, hắn sống ở Vân Mộng, người Vân Mộng rất ưa ăn cay, khẩu vị của Ngụy Vô Tiện lại còn thuộc loại nặng nhất, làm cay đến độ Giang Trừng cũng chịu không nổi mà lật chén chửi khó ăn. Nhưng hắn vẫn cho rằng: “Không cay bộ ăn được hả?” Lúc nào cũng không dằn được mà bỏ vô nồi một thìa rồi lại một thìa hoa tiêu, ban nãy hình như lại không quản được cái tay, nên có bỏ thêm chút chút ý mà. Lam Tư Truy tò mò, bưng bát nếm thử một miếng, mặt ngộp đến đỏ lựng, mím môi nhịn xuống không nhổ ra, thầm nghĩ: “Mùi này tuy đáng sợ… Nhưng lại giống như đã từng quen biết.”
*hoa tiêu là một loại gia vị của người Trung, cay như ớt
Ngụy Vô Tiện nói: “Là thuốc đều có ba phần độc, cay thì cũng cay ra cả người mồ hôi, càng nhanh khỏi hơn.”
Chúng thiếu niên ào ào “Ồ” tỏ vẻ không tin, nhưng vẫn đau khổ uống cho xong bát cháo, nhoáng cái, mặt ai nấy cũng đều đỏ lừ đổ đầy mồ hôi, dường như người nào cũng bị giày vò đến sống không bằng chết ấy.
Ngụy Vô Tiện không nhịn được: “Có đến mức đó không hả. Hàm Quang Quân cũng là người Cô Tô, y ăn cay cũng rất được mà, các ngươi cần gì phải thế.”
Lam Tư Truy lắc đầu nói: “Khẩu vị của Hàm Quang Quân là nhạt nhất, y xưa nay không ăn cay.”
Ngụy Vô Tiện ngơ ngác, chốc lát sau mới nói: “… Thật không.”
Kiếp trước sau khi hắn thoát khỏi Giang gia, có một lần tình cờ đụng phải Lam Vong Cơ ngay gần khu vực săn đêm ở Di Lăng. Lúc đó có rất nhiều chuyện vẫn chưa xảy ra, tuy Ngụy Vô Tiện bị khá nhiều người lên án, nhưng cũng không đến mức người người hô đánh. Hắn mặt dày muốn cùng ăn cơm ôn chuyện với Lam Vong Cơ, lúc ấy Lam Vong Cơ gọi đầy đĩa đồ ăn bỏ hoa tiêu cay xè, bởi vậy hắn vẫn tưởng rằng khẩu vị của Lam Vong Cơ gần giống như hắn.
Bây giờ suy nghĩ lại, hắn vậy mà không hề nhớ rõ, khi đó rốt cuộc Lam Vong Cơ có động đũa vào mấy món ấy hay không. Đến cả việc hắn nói mời khách trước khi ăn cơm, nhưng sau khi ăn xong lại quên mất biệt, vẫn phải để Lam Vong Cơ trả tiền, thì cái chi tiết nhỏ ấy đương nhiên cũng sẽ không nhớ nổi.
Trong một thoáng, Ngụy Vô Tiện bỗng nhiên cực kỳ, cực kỳ muốn nhìn thấy Lam Vong Cơ.
“… Mạc công tử, Mạc công tử!”
“… Hả?” Lúc này Ngụy Vô Tiện mới phục hồi tinh thần lại.
Lam Tư Truy nhỏ giọng nói: “Cửa phòng của bà cụ kia… Mở.”
Không biết âm phong nơi nào thổi tới, thổi cánh cửa gian phòng nhỏ kia đẩy ra một khe hở, lúc mở, lúc đóng. Trong phòng tối om, có thể mơ hồ trông thấy bóng dáng lọm khọm ngồi bên cạnh bàn.
Ngụy Vô Tiện ra hiệu bảo bọn họ đừng cử động, còn mình thì bước vào gian phòng ấy.
Ánh sáng của trản đèn và ánh nến trong gian nhà chính lọt vào, bà già nọ cúi đầu, dường như không phát hiện có người đi bước vô, trên đầu gối đặt một tấm vải, dùng khung thêu kéo căng ra, có lẽ đang làm nữ công. Hai tay bà ta cứng đờ dán sát vào nhau, đang thử se chỉ luồn vào lỗ kim.
Ngụy Vô Tiện ngồi vào cạnh bàn, nói: “Lão nhân gia xỏ kim sao lại không đốt đèn? Để ta.”
Hắn cầm lấy kim chỉ, nhoáng cái đã luồn qua, trả lại cho bà già ấy. Sau đó đi ra khỏi đó, tới cửa phòng, nói: “Đừng ai đi vào đây.”
Kim Lăng: “Lúc nãy ngươi vào, có thấy rõ lão yêu bà đó rốt cuộc là còn sống hay đã chết không?”
Ngụy Vô Tiện: “Đừng gọi người ta là lão yêu bà, không lễ phép. Cụ bà này, là một hoạt thi.”
Các thiếu niên đưa mắt nhìn nhau, Lam Tư Truy nói: “Cái gì gọi là hoạt thi?”
Ngụy Vô Tiện: “Từ đầu đến chân đều là đặc thù của xác chết, nhưng người vẫn cứ sống, cái này gọi là hoạt thi.”
*Hoạt thi = xác sống, do đây là tên gọi giống tẩu thi nên không biên cụ thể.
Kim Lăng kinh ngạc: “Ý ngươi là, bà ta vẫn là người sống?!”
Ngụy Vô Tiện: “Ban nãy các ngươi có nhìn vào trong không?”
Kim Lăng đáp: “Có.”
“Thấy gì? Bà ta đang làm gì?”
“Xỏ kim…”
“Xỏ thế nào?”
“Còn xỏ thế nào nữa? Xỏ không vô…”
“Đúng, không xỏ vào được. Người chết bắp thịt đều cứng ngắc, không cách nào làm được động tác phức tạp như se chỉ luồn kim. Hơn nữa bà ta cũng không cần ăn cơm, thứ trên mặt cũng chẳng phải vết đồi mồi của người già, mà là thi ban. Nhưng vẫn có thể hô hấp, là sống.”
*thi ban: Là vết lốm đốm có ở người chết.
Lam Tư Truy nói: “Có lẽ cụ bà này tuổi cao rồi, rất nhiều cụ bà đều không thể tự luồn chỉ qua lỗ kim được.”
Ngụy Vô Tiện: “Bởi vậy nên ta mới giúp bà ta xỏ qua. Nhưng các ngươi có chú ý tới một chuyện khác không? Từ khi mở cửa bước vào cho tới lúc này, bà ta không hề chớp mắt một lần.”
“Người sống chớp mắt là vì ngừa khô mắt, người chết thì không cần phải thế. Hơn nữa lúc ta cầm lấy kim chỉ, bà ta nhìn ta ra sao, có ai để ý không?”
Kim Lăng nói: “Con ngươi của bà ta không di chuyển… Thứ di chuyển là đầu!”
Ngụy Vô Tiện: “Chính là việc này. Người bình thường nếu nhìn sang một hướng khác, con ngươi sẽ động đậy di chuyển ít nhiều, nhưng người chết sẽ không, bởi vì bọn họ không cách nào làm được động tác cẩn thận như nhúc nhích con ngươi giống ngươi, chỉ có thể di chuyển đầu và gáy. Nhớ lấy, phân biệt từ nơi nhỏ nhặt nhất.”
Lam Cảnh Nghi sững sờ nói: “Bọn ta có nên ghi chép lại không?”
Ngụy Vô Tiện: “Lúc đi săn nào có ở không để ngươi ghi chép. Ghi nhớ trong lòng ấy.”
Kim Lăng: “Đã có tẩu thi rồi, sao lại còn có thêm thứ như hoạt thi chứ?”
Ngụy Vô Tiện: “Hoạt thi rất khó hình thành tự nhiên, như cái này, là được người ta làm ra.”
“Làm ra?! Tại sao phải làm?!”
Ngụy Vô Tiện: “Người chết có rất nhiều khuyết điểm: Bắp thịt cứng ngắc, hành động chậm chẳng hạn. Nhưng trên thân người chết, cũng không thiếu ưu điểm: Không sợ đau, không biết suy nghĩ, dễ điều khiển. Có người cảm thấy có thể tổng hợp ưu điểm của cả hai lại làm một, chế tạo nên xác khôi lỗi hoàn mỹ nhất. Hoạt thi ra đời là vì thế.”
Tuy chúng thiếu niên không bật thốt lên, nhưng trên mặt đã viết đầy một hàng chữ lớn: “Người này nhất định chính là Ngụy! Vô! Tiện!”
Ngụy Vô Tiện dở khóc dở cười, thầm nghĩ: “Nhưng mà ta đó giờ chưa từng làm thứ này!”
Tuy nghe đúng thiệt là rất giống phong cách của hắn!
Hắn nói: “Khụ. Được rồi, là Ngụy Vô Tiện làm ra trước, cơ mà, hắn luyện ra được Ôn Ninh, cũng chính là quỷ tướng quân. Thật ra ta vẫn muốn hỏi một chút chuyện, biệt danh này là ai đặt vậy? Dốt như thế. Ngoài ra có một số người, bắt chước lại không bắt chước đến nơi đến chốn, đi vào tà môn ma đạo, có ý đồ với cơ thể người sống, làm ra thứ như hoạt thi này.”
Hắn tổng kết: “Là một thứ đồ bắt chước thất bại.”
Nghe thấy tên Ngụy Vô Tiện, Kim Lăng lạnh mặt nói: “Chính Ngụy Anh đã tà môn ma đạo.”
Ngụy Vô Tiện: “Ừ, cái tên làm ra hoạt thi kia, chính là tà môn ma đạo trong tà môn ma đạo.”
Lam Tư Truy: “Mạc công tử, vậy giờ chúng ta làm gì đây?”
Ngụy Vô Tiện: “Có vài hoạt thi có lẽ không biết mình đã chết rồi, vậy nên chúng ta trước hết đừng quấy rối bà ta.”
Đúng vào lúc này, một loạt tiếng gậy trúc gõ lên đất nghe trong trẻo đột ngột vang lên.
Tiếng động ấy truyền tới từ cánh cửa sổ gần đó, bọn họ đều nín thở, nhìn Ngụy Vô Tiện đứng bên cửa sổ tìm một khe hở cực nhỏ trong cánh cửa gỗ, nhìn ra phía ngoài.
Ngụy Vô Tiện tới gần khe hở kia, nhìn thấy một mảng trắng xoá, hắn còn tưởng rằng vì sương trắng ở ngoài quá dày nên không thấy rõ. Bỗng dưng, mảng trắng xoá này lùi về sau.
Hắn nhìn thấy một đôi mắt trắng dã dữ tợn, chính nó đang hung tợn nhìn chằm chằm qua khe cửa mảnh này. Màu trắng hắn trông thấy ban nãy, chẳng phải sương mù, mà là đôi mắt không có con ngươi này.