Hạ Lan Tiềm bĩu bĩu môi: “Đệ là nam hài tử, cũng không giống nữ hài tử các tỷ cần trang điểm lâu như vậy.”
Ngoài miệng tuy rằng nói như thế, nhưng hôm nay cậu cũng ăn diện thập phần ý tứ, một thân áo gấm màu đỏ thẫm, khoác một kiện áo choàng đỏ rực, bên hông treo mĩ ngọc, khăn quấn trán màu xanh ngọc bích càng thể diện khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc. Đặc biệt cậu còn nhỏ, trên mặt còn có vẻ bụ bẫm của trẻ con, thoạt nhìn đặc biệt vui vẻ. Hạ Liên Phòng nhìn, trong lòng liền cảm thấy vui vẻ vô hạn, nhịn không được lại đi niết khuôn mặt của cậu.
Hạ Lan Tiềm bụm mặt nhảy ra phía sau vài bước, nhe răng trợn mắt nói: “Đại tỷ, tỷ lại niết, lại niết mặt đệ liền muốn biến thành quả bóng nhỏ đấy!” Ngày gần đây Kiều nương luôn nói cậu béo lên, cậu cũng không muốn biến thành mập mạp a!
Hạ Liên Phòng cười khẽ, hai người đến Mạt Lỵ uyển, vừa vặn Hạ Mạt Hồi cũng trang điểm xong, tỷ đệ ba người liền cùng đến thư phòng của Hạ Lịch, chuẩn bị cùng phụ thân đi tiền sảnh chúc tết tổ mẫu Từ thị.
Hạ Lịch thấy bọn họ ba cái, kinh ngạc nói: “Hôm nay ai cũng ăn mặc rất đẹp nha.”
Không phải sao, tất cả đều là màu đỏ.
Hạ Mạt Hồi cười ôm cánh tay Hạ Liên Phòng: “Đây không phải là chuẩn bị đón năm mới sao, tất nhiên không thể như bình thường, hơn nữa , trước đó khi phụ thân ở trong nhà, mỗi một năm, người một nhà chúng ta đều mặc đồ đỏ.” Nói xong, dường như nghĩ tới điều gì, vẻ mặt đột nhiên cô đơn.
Người một nhà… Nhưng mẫu thân đã không còn ở đây…
Thấy không khí đột nhiên trở nên bi thương, Hạ Liên Phòng vội nói: “Phụ thân, hồng bao năm nay cũng không thể thiếu đó, ngài phải bồi thường cho ba tỷ đệ chúng con mới được!”
Hạ Lịch vừa nghe, cười quệt mũi nàng, đáy mắt chợt lóe lên đau xót, lại không thể thoát khỏi ánh mắt của Hạ Liên Phòng: “Bồi thường chứ, phụ thân đã sớm chuẩn bị tốt, bảo đảm làm cho các con vừa lòng.” Nói xong liền từ trong lòng lấy ra ba cái hồng bao, phân phát đến trong tay ba trai gái, cười nói: “Phân lượng trong này nhiều hơn cả ba năm gộp lại, phụ thân còn chuẩn bị thêm lễ vật, các con nhất định sẽ thích.”
Cho Hạ Liên Phòng là một bộ quân cờ làm từ thủy tinh bạch ngọc, sờ ở trong tay, đông ấm hè mát, đặc biệt trân quý; Hạ Mạt Hồi thì là một bộ điền viên sơn thủy đồ, bởi vì nàng thích tranh thủy mặc, đây là bút tích của danh gia tiền triều, tại chỗ nàng liền ôm lấy Hạ Lịch kích động không thôi; mà Hạ Lan Tiềm nhận được lại là một cái cung tên.
Hạ Lịch nói: “Con không phải muốn tập võ sao? Ta cùng ngoại tổ phụ và đại cữu phụ con đã thương lượng xong, sau này cho Vãn nhi đến dạy con, nó tuy tuổi trẻ, võ nghệ lại hết sức cao cường, ngay cả Thanh vương điện hạ đều tán thưởng nhiều lần!”
Chuyện này đối với Hạ Lan Tiềm mà nói đích thật là cái đại đại tin tức tốt, cậu vui vẻ đòi mạng, cầm cung tiễn liền luyến tiếc buông tay, nếu không phải còn nhớ cần đi tiền sảnh thỉnh an chúc tết, cậu thật sự muốn lập tức đi tìm Vãn biểu ca!
Lễ vật của Hạ Lịch đối với va tỷ đệ Hạ Liên Phòng mà nói thập phần trân quý, nhưng bọn họ cũng chuẩn bị lễ vật cho Hạ Lịch. Hạ Liên Phòng là tự tay may trường bào, đây là nàng dưới sự chỉ bảo của Chu nương dùng thời gian một tháng làm ra; Hạ Lan Tiềm cùng Hạ Mạt Hồi cùng một chuẩn bị chung một lễ vật- một bức họa, một bức hoạ mẫu thân đã mất, Hạ Mạt Hồi chấp bút, Hạ Lan Tiềm viết lưu niệm, cuối cùng tỷ đệ ba người đều ký tên bên dưới.
Thu được trường bào, Hạ Lịch đã cảm động không được, khi ông đem cuốn tranh chậm rãi mở ra, nhìn thấy trương dung nhan quen thuộc lại vô cùng xa xôi mĩ lệ kia thì trong lòng liền chua xót, lại rơi lệ!
Ông bình thường lãnh túc nghiêm nghị, dù ba năm trước Hạ phu nhân chết bệnh, ông cũng chỉ là hai mắt đỏ hồng, chưa từng chảy qua lệ. Cho nên nay vừa khóc, lập tức khiueesm đám Hạ Liên Phòng bị dọa sợ ! Bọn họ muốn đưa là kinh hỉ, là muốn phụ thân lộ ra tươi cười, mà không phải là làm cho ông chảy nước mắt! Hạ Lịch lại nâng bức họa kia lên, coi như châu như bảo, nữ tử trong hoạ ôn nhu nhưng ánh mắt lại kiên định, dường như đang dặn dò ông: phu quân, nhất định phải chiếu cố tốt cho các con của chúng ta, để cho bọn họ trưởng thành, bình an qua một đời này nha!
Ông buông bức họa, ôm chầm lấy ba đứa con, trong lòng tuyệt vọng, thống khổ, tưởng niệm, hối hận… Đủ loại cảm xúc, rốt cuộc bạo phát ra, nước mắt rơi như mưa. Mấy năm nay, ông ở Tướng Quốc Tự tu hành, vô luận thế nào cũng không được bình tĩnh, loại đau thương này đã khắc sâu vào tâm khảm, không có lúc nào không nhắc nhở oing đã mất đi cái gì.
”Phụ thân chớ khóc, mẫu thân ở trên trời đang nhìn chúng ta đấy, con cùng đại tỷ còn có nhị tỷ, sẽ vĩnh viễn ở bên ngài.” Hạ Lan Tiềm vỗ lưng phụ thân, một bộ như ông cụ non.
”Mẫu thân… Vĩnh viễn đều sống trong trí nhớ chúng ta, nhưng mà phụ thân, hiện tại chúng ta nên nhìn về phía trước .” Hạ Mạt Hồi nhẹ giọng nói.
Đúng vậy, người đã chết đi bọn họ vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên, nhưng bọn họ sẽ mang suy nghĩ niệm cùng bi thương, tiếp tục đi tiếp.
Mia: Cảm thấy Từ thị là mẹ ruột của Thượng Quan thị mới đúng, sao lại có loại mẹ, loại bà này không biết!!!