Đã không đuổi được đàn dã thú, lại còn khiến chúng nó trở nên hưng phấn, bộc lộ rõ vẻ hung ác hăng hái chuẩn bị tấn công. Ông trời ơi, Vân Khinh lại đi kích thích chúng thú hoang này hung hăng hơn, khác gì muốn diệt trừ cả đoàn người chứ, khốn kiếp thật!
Độc Cô Tuyệt nhanh chóng, ba trăm binh sĩ kia cũng nhanh chóng không kém. Ai nấy đồng loạt biến sắc đứng phắt dậy nắm chặt vũ khí, dàn trận sẵn sàng đối phó với đàn mãnh thú đang hung hăng gầm thét giương nanh múa vuốt chung quanh. Nổi loạn rồi, mấy ngàn mấy vạn dã thú kia sắp sửa nổi loạn rồi.
Lý quận chúa vừa giật mình tỉnh giấc khi tiếng đàn của Vân Khinh biến đổi, nàng ta vừa thấy quang cảnh chung quanh, không thốt nổi lời nào, kinh hoàng sợ hãi quá độ mà tiếp tục té xỉu.
Mà trong lúc đó, Vân Khinh bị Độc Cô Tuyệt quát một câu cũng lập tức nhận ra sai lầm. Gương mặt vốn luôn giữ vẻ thản nhiên lãnh đạm giờ cũng không khỏi hơi hơi biến sắc. Mười ngón tay ngọc lại thoăn thoắt phẩy qua cầm huyền, khúc Thanh tân chú lại một lần nữa vang lên, nhưng giờ tiếng đàn vừa nôn nóng vừa mau lẹ.
Đàn thú hoang đang hưng phấn là thế, tâm trạng bị kích thích chưa hết mức thì tiếng đàn mà chúng thích đã lại quay lại. Thế là hơn trăm lão hổ bỗng ngửa đầu hướng về mặt trăng mà rống lớn một tiếng. Đám thú còn lại đang chuẩn bị sẵn sàng ột trận giết chóc lập tức nhanh nhẹn im bặt ngồi yên dưới oai phong của chúa tể sơn lâm, lại tiếp tục khoan khoái nghe đàn.
Sự biến hóa này chỉ diễn ra trong vài hơi thở. Đoàn người Độc Cô Tuyệt quả thật là toát hết mồ hôi lạnh sau lưng, thật là đáng sợ nha. Giờ đây thấy đàn dã thú đã an tĩnh lại như cũ, Độc Cô Tuyệt đứng sau lưng Vân Khinh mới run rẩy khóe môi nhìn xuống đỉnh đầu cô. Hắn quả thật muốn giết người nào đó cho hả cơn tức này. Chinh chiến chém giết từng đó năm mà hắn chưa từng khẩn trương sợ hãi, nhưng vừa rồi, vừa rồi là hàng ngàn hàng vạn mãnh thú chuẩn bị xông lên vồ mồi nha…
Vân Khinh cảm giác được ánh mắt trừng trừng của hắn phía sau liền khẽ chớp mắt, rồi quay đầu lại nhìn Độc Cô Tuyệt rồi áy náy nở một nụ cười hiếm hoi. Vừa rồi cô cũng bị dọa tới phát khiếp.
Độc Cô Tuyệt vừa thấy Vân Khinh quay lại áy náy cười với mình, lửa giận vốn bừng bừng trong lồng ngực bỗng dịu đi không ít.
Cô cười với hắn xong rồi lại quay đầu nhìn đàn thú trước mặt. Đã dùng Duyệt nhiên chú đối lại Thanh tân chú mà hiệu quả vẫn không như mong muốn, cô đành cố thêm lần cuối[2] mà đổi sang một khúc tấu khác vậy.
Một làn điệu mềm mại từ từ tuôn ra từ hai bàn tay của Vân Khinh, thật êm ái, thật đẹp đẽ, dịu dàng nhưng đồng thời cũng khiến người ta thật thư giãn và thoải mái tinh thần, cơn buồn ngủ mông lung cũng từ tốn xâm chiếm đầu óc. Đây là một điệu khúc ru con, phảng phất như có tiếng người mẹ hiền thủ thì thầm thì bên tai, phảng phất như gió mát hiu hiu trong lòng, rằng à ơi đêm đã khuya rồi mau ngủ đi thôi…
Đàn thú rừng không có phản ứng khác lạ, như thể khúc nhạc ấy chúng cũng nghe hiểu được. Từng con lần lượt khép đôi mi mắt, đầu đong đưa, đuôi phe phẩy.
Tiếng đàn vờn quanh khoảng trời ấy, dịu dàng êm ái tới không thể nào hơn.
Độc Cô Tuyệt không hiểu gì về đàn, nhưng hắn lại thích nghe tiếng đàn của Vân Khinh, có lẽ là vì hắn có sự nhạy bén của dã thú nên thích những thứ mang tính trực tiếp thẳng thừng. Giờ đây hắn cảm nhận được sự cố gắng của Vân Khinh cùng với sức lan tỏa của tiếng đàn, một hồi thấy đàn thú không có động tĩnh gì nữa, vẻ mặt giận dữ của hắn cũng từ từ giãn ra.
Chung quanh yên lặng như tờ, chỉ có mỗi tiếng đàn quanh quẩn đâu đây giữa một miền đất trời tĩnh mịch. Những cái đầu đang đung đưa theo nhạc khúc từ từ chậm lại, rồi thi thoảng bắt đầu vang lên tiếng ngáy o o.
Độc Cô Tuyệt thấy vậy, trên mặt hiện lên nét mừng rỡ, rồi hắn lặng lẽ vung tay ra hiệu cho ba trăm quân lính của mình, sau đó cúi xuống nhẹ nhàng từ tốn ôm lấy Vân Khinh. Mọi người ai nấy bắt đầu rón rén chậm rãi lách qua đàn thú kia mà bước ra ngoài.
Tiếp đất bằng mũi chân, thân thể cố gắng nhẹ nhàng như én lượn. Chúng tướng sĩ ngày thường dũng mãnh chinh chiến sa trường không gì sánh kịp, lần đầu tiên lâm vào tình cảnh lén lút rón rén trốn đi, ngay cả đàn chiến mã còn lại cũng đành từ bỏ, ai nấy đều nghiêm túc, cẩn trọng từng li từng tí một.
Vân Khinh để mặc Độc Cô Tuyệt ôm lấy, chiếc cổ cầm được đặt trong lòng, hai bàn tay tiếp tục gảy đàn không dám xao nhãng một chút nào. Điêu nhi đã sớm chui vào trong lòng cô ngủ thiếp. Trong tiếng đàn của Vân Khinh, đoàn người lặng lẽ nhón chân chuồn gấp trong nỗi khẩn trương vô hạn.
Vừa len lỏi nhón chân bước qua chỗ bầy sói, Độc Cô Tuyệt ôm Vân Khinh rón rén từng bước từng bước một giữa khu bầy hổ đang nằm. Chỉ có chỗ này mấy khoảng trống còn đủ rộng để có thể đặt chân. Những chỗ khác dẫm vào đâu cũng sẽ đạp phải đàn dã thú.
Vừa mới nghiêng người trèo qua một con hổ đang nằm ườn trên mặt đất, Độc Cô Tuyệt đang định ôm Vân Khinh vượt qua một con khác, bỗng thấy con hổ lông trắng trước mặt bỗng mở choàng mắt, đôi mắt tinh tường chuẩn xác vô cùng nhìn thẳng về phía hai người!
——————————————————————————————–
[1] Duyệt nhiên : phấn khởi [2] Nguyên văn là 死马当活马医, ý nói cố gắng tận lực một lần chót, biết hết thuốc chữa nhưng vẫn cố gắng với hi vọng mong manh.