– …
– Sợ thì ôm chặt vào!
Hà Tịch không biết cậu đưa mình đi đâu, chỉ có điều đi rất lâu. Đến khi trời sậm tối, bọn họ vượt qua nhiều ngọn đồi, tới một thung lũng. Cô không hề biết ở ngoại thành lại có một nơi như thế này, cũng chưa từng nghe tới. Những ngôi nhà nhỏ và những cánh đồng rộng lớn. Dương Minh dừng xe trước một căn nhà, sau đó dắt cô đi ra sườn đồi phía sau. Từ xa, cô nhìn thấy thứ gì đó, đến khi lại gần mới biết là kính thiên văn.
Cô dừng bước. Lẽ nào cậu đưa cô tới đây là để nhìn trời nhìn mây?
– Sao thế?
Dưới bầu trời đầy sao, không gian choáng ngợp, Hà Tịch cảm thấy có chút say mê, giống như một giấc mơ. Hàng ngàn vì sao giống như tới gần với cô hơn, cảm giác đưa tay liền có thể chạm tới.
Dương Minh ngồi xuống bên cạnh, để cho Hà Tịch thoải mái dùng kính mà ngắm thứ cô thích.
– Đẹp quá!
Lời cảm thán của cô khiến Dương Minh cười khẽ. Nghe tiếng cậu cười, Hà Tịch lấy lại vẻ lạnh nhạt, đứng sang một bên, ho nhẹ:
– Cậu…không…
– Tôi ngắm nhiều rồi. Cậu thích ngắm bao lâu thì ngắm đi.
Hà Tịch quyết định không dùng kính nữa, ngồi xuống giống như cậu, mắt hướng lên trời đêm. Cậu thấy vậy liền hỏi:
– Không ngắm nữa à?
Cô cất giọng nhẹ tênh:
– Thật ra không cần tới kính, ngắm bằng mắt thường càng đẹp hơn.
Không cần phải nhìn quá gần quá rõ. Bầu trời và thiên thể vốn là thứ xa vời, càng cố gắng đến gần càng thêm bất lực. Khó có được nên mới quý giá, với không tới nên mới khát khao. Nhìn bằng mắt thường mới thấy được cả bầu trời, mỗi vì sao đều có một màu sắc khác nhau, rực rỡ đến nao lòng.
Trong khung cảnh như thế này, mọi sự bối rối như đã bị gió cuốn đi từ lâu. Hà Tịch lại có thể tự nhiên mà nói với cậu rất nhiều:
– Cầu vồng tuy không phải chỉ có bảy màu…nhìn vào liền thấy rất sặc sỡ, nhưng lại không khiến tôi rung động. Rốt cuộc cũng chỉ là một hiện tượng vật lý xuất hiện sau cơn mưa. Bầu trời tối tăm chợt có một vài tia sáng tô điểm mới khiến tôi sao xuyến. Có lẽ vì cuộc đời tôi vốn không được tươi sáng lắm…
– Chỉ là sở thích của cậu. Cuộc đời của cậu vẫn còn có thể thay đổi. Nhưng Hà Tịch, nếu cậu cho rằng cuộc đời của cậu tối tăm, vậy…cậu có thể cho phép tôi trở thành điểm sáng trong cuộc đời của cậu không?
Hà Tịch cứ ngỡ như đây chỉ là tưởng tượng.
– Dương Minh…
– Cậu hãy nghe tôi nói hết. Hôm trời mưa đó, tôi đã dối lòng, cũng dối luôn cả cậu. Tôi không ngại nói lại lần nữa rằng cậu đối với tôi rất đặc biệt, tôi thật lòng đó. Trước đây tôi luôn mong chờ cậu cũng cảm thấy giống như tôi, nhưng giờ thì hết rồi. Tôi vẫn thích cậu, chỉ là nếu cậu không thích thì không cần gượng ép. Ít nhất chúng ta đừng đi đến bước đường không thể nhìn mặt nhau, không thể nói chuyện cùng nhau. Nếu còn tiếp tục giống như những ngày trước, tôi thật sự sẽ phát điên. Cậu đừng nghĩ tôi lạnh lùng với cậu, chỉ là tôi sợ nếu nhìn cậu nhiều thêm một chút, tôi sẽ mất tự chủ, tìm đến cậu, khiến cậu thêm ghét bỏ tôi.
Hà Tịch hoàn toàn ngây ngốc. Lời của cậu chân thành tới nỗi cô không muốn tin cũng không được. Dương Minh vẫn tiếp tục nói:
– Nhưng có một câu tôi từng nói là thật lòng. Tôi rất hối hận, đáng ra không nên bày tỏ với cậu. Ít nhất khi cậu không biết rằng tôi có tình cảm với cậu, hai ta vẫn có thể vui vẻ mà tiếp tục làm bạn.
Mỗi câu mỗi chữ đều khiến cho tâm tư của cô thêm rối bời. Nếu như lời của cậu là thật lòng, vậy cô có nên thành thật với cậu một lần? Thử đánh cược một lần, thanh xuân đâu kéo dài mãi?
Cậu nhìn cô rất lâu, không biết được cô nghĩ gì. Chỉ nghe cô nói:
– Tôi chưa từng ghét cậu. Nói đúng hơn là không thể. Cậu đối với tôi đặc biệt như vậy, tôi sao nỡ ghét cậu đây?
Dương Minh sát lại gần cô:
– Hà Tịch! Cậu vừa mới nói…
– Tôi chỉ là bối rối, tôi không biết nên làm gì với cậu, không biết nên làm gì với cảm xúc của chính mình. Đối với loại chuyện này, tôi là lần đầu trải qua. Tôi không biết lời nào của cậu mới là thật lòng…thế nên…
Ánh mắt cậu tràn ngập ý cười. Hà Tịch một lần nữa chìm sâu vào trong đôi mắt của cậu, lần này cô thấy trong đó chỉ có duy nhất một vệt sáng.
– Trái tim tôi giống như đôi mắt vậy, tuy không thể chứa nổi cả dải Ngân Hà mà cậu yêu, nhưng nó chứa một ngôi sao. Cậu chính là ngôi sao sáng nhất trong lòng tôi. Hà Tịch, tôi rất thật lòng, không hề có nửa lời dối trá. Từ khi tôi nhận ra tôi thích cậu, tôi đã nghĩ về hiện tại, nghĩ về tương lai xa xôi đều có sự hiện diện của cậu. Cậu có nguyện ý để tôi xuất hiện trong tương lai của cậu không?
Dương Minh hít một hơi sâu, chờ câu trả lời của cô. Hà Tịch chìm trong suy tư. Nếu cảm xúc này đã không thể kiềm chế, cũng không thể tan biến, vậy chi bằng chấp nhận nó. Giống như Tử Lý nói hãy thử một lần, biết đâu sẽ có được những khoảnh khắc đẹp đẽ mà cô không thể quên. Huống hồ cảnh thơ mộng, lòng người hoà hợp. Cô càng không thể nói lời từ chối được, cô không muốn dối lòng thêm nữa. Không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng ngay lúc này cô muốn được ở bên cậu.
– Tôi nguyện ý.
Một bàn tay nâng khuôn mặt của cô lên. Đối diện với nụ cười hạnh phúc của Dương Minh, Hà Tịch nhất thời mê mẩn.
– Cậu nói lại đi, tôi không nghe rõ.
Hai má cô bắt đầu nóng lên. Rõ ràng là đã nghe, còn muốn trêu chọc người khác.
– Không trêu chọc. Tôi muốn xác nhận lại rằng tôi không nghe lầm. Thật đó!
Hà Tịch giữ lấy tay của cậu, viết vào lòng bàn tay.
– 520?
Cô gật đầu. Dương Minh phì cười:
– Cậu học đâu cái cách bày tỏ sến sẩm này vậy?
Hà Tịch rụt tay. Này là Tử Lý có nói với cô. Người ta thường dùng con số để tỏ tình mà không nói thẳng ra. Cậu vừa nói sến sẩm… Cô cắn môi. Thấy cô ngại ngùng, Dương Minh ngưng cười.
– Nhưng tôi rất thích. Nếu cậu không thể nói thẳng với tôi, vậy thì dùng cách này cũng rất tốt.
Người bạn thích vừa hay thích bạn, có lẽ đó là điều may mắn nhất mà thanh xuân dành tặng cho bạn. Tuổi trẻ không cần quá điên cuồng, quá nhiệt huyết, chỉ cần nhẹ nhàng bước đi, làm những việc bản thân thấy vui vậy là đủ.