Thịnh Tiêu lười tranh cãi với hắn.
Nhưng Hề Tương Lan lại nhìn chướng mắt, co giò đá một cú vào bắp chân của Phong Duật: “Thuật ngự quỷ gà mờ của ngươi nói ra chỉ tổ đội quần, ngay cả ác quỷ trong Thân Thiên Xá mà cũng hàng phục không xong, biết nhục thì từ bỏ ý định đi, kẻo bị ác quỷ cắn trả toi mạng.”
Phong Duật đá lại: “Nói bậy, chưa có ác quỷ nào mà Phong đại thiếu gia ta đây không hàng phục được!”
Hai người họ giống như quay ngược về thời niên thiếu, ngươi đá ta ta đá ngươi.
Nếu là trước kia Hề Tương Lan chắc chắn sẽ không bị đá thua, nhưng lúc này y không còn linh lực, bị Phong Duật đá cho đau điếng khiến y phải ‘ui da’ mấy tiếng.
Thịnh Tiêu bỗng nói: “Phong Bất Thuật, đi tìm sinh hồn.”
“À đúng rồi.” Phong Duật đá Hề Tương Lan thêm mấy cú, vô cùng thỏa mãn như chiếm được món hời lớn, bắt đầu nói chính sự: “Hề Minh Hoài đúng không, ta đã sai quỷ đi tìm, nhưng Thân Thiên Xá có quá nhiều ảo cảnh, cần tốn thêm chút thời gian.”
Hề Tương Lan xoa bắp chân bị đá đau, im lặng không biết đang suy nghĩ gì.
“Nè.” Phong Duật cầm người giấy kết nối liên lạc với các ác quỷ đang tìm kiếm người khắp nơi rồi chờ tin tức, trong lúc rảnh rỗi lại co giò đá vào chân Hề Tương Lan: “Năm đó Hề gia xảy ra chuyện, ngươi thật sự không biết gì?”
Hề Tương Lan nhíu mày tỏ vẻ buồn rầu: “Hề gia tổ chức lễ cập quan cho ta, cần phải đến từ đường bên cạnh linh mạch Thiên Diễn để chờ ban phúc, nhưng ta quỳ hồi lâu vẫn không thấy có người đến gọi, đến khi đi ra …”
Bên ngoài đã máu chảy thành sông, xác phơi khắp nơi.
Phong Duật cũng là lần đầu tiên nói chuyện này với y, không nén nổi tò mò hỏi tiếp: “Thật sự không nghe không thấy gì cả?”
Hề Tương Lan im lặng.
Kế bên từ đường của Hề gia là linh mạch Thiên Diễn, hai bên cách nhau rất gần.
Năm đó Hề Tuyệt quỳ lâu nhất cũng là nửa canh giờ, nhưng Hề gia còn có một đại năng hư cảnh và mấy tu sĩ Hóa thần cảnh, nếu giao chiến trực diện với kẻ thù chắc chắn linh lực bem nhau kinh thiên động địa, không thể nào không phát hiện ra được.
Cũng vì chỗ sơ hở này mà năm đó dù Hề Tuyệt có kêu oan ra sao thì đều không một ai tin tưởng.
Phong Duật hiếm khi thông minh đột xuất, do dự nói: “Hay là… Ngươi không thể nói?”
Thịnh Tiêu nhíu mày nhìn Hề Tương Lan.
Hề Tương Lan im lặng hồi lâu, đột nhiên nhân lúc Phong Duật không chú ý liền nhấc chân đá mạnh một cú vào đùi hắn, trả đũa hồi nãy bị hắn đá mấy cái.
“Ta mà biết kẻ nào tàn sát Hề gia thì đã chém chết cha hắn từ đời nào rồi, mắc gì phải che giấu cho hắn?”
“Ngươi!”
Phong Duật định nổi giận thì nhác thấy người giấy bỗng lè lưỡi ra, đạp hai chân nhảy lên vai hắn rồi khoa tay múa chân một phen.
Hề Tương Lan hơi sửng sốt.
Phong Duật im lặng nghe người giấy truyền âm xong, bỏ qua cơn giận với Hề Tương Lan, nhanh chóng nói.
“Đã tìm được Hề Minh Hoài.”
Không biết có phải do Ứng Trác cố ý hay không, Hề Minh Hoài bị thả rơi vào ô cờ ở ngoài rìa, cho dù Hề Tương Lan và Thịnh Tiêu cùng bắt tay nhau tìm kiếm, họa chăng phải mất hơn nửa tháng trời mới có thể tìm thấy người.
Ba người Hề Tương Lan vội vã tìm đến chỗ ảo cảnh kia, khi đến nơi thì đã có vài ác quỷ đánh hơi được sinh hồn, đang tranh nhau lao tới xấu xé chiếm đoạt.
Trên người Hề Minh Hoài có cấm chế bảo vệ của Hề gia, mỗi lần ác quỷ đụng vào đều bị phù văn trên đó làm phỏng móng vuốt, tiếng gào rú như phá thủng trời, nhưng sinh hồn quá mức thơm ngon cám dỗ, vẫn có vô số ác quỷ đâm đầu vào.
Linh lực của cấm chế có hạn, hiện đã bị ác quỷ tông vỡ ra vô số vết nứt.
Nếu Phong Duật tìm trễ hơn chút nữa sợ là hắn khó giữ được mạng.
Hề Tương Lan được Thịnh Tiêu ôm eo đạp gió đáp xuống, khi thấy bầy quỷ đông nghịt trước mắt liền hoảng loạn, lảo đảo chạy tới.
“Hề, Hề…. Huynh trưởng!”
Thịnh Tiêu không cảm xúc dùng Thiên Diễn Châu giáng sét, đánh nát đám ác quỷ trong ảo cảnh thành tro bụi.
Phong Duật đứng một bên tức tối giậm chân: “Ngươi cẩn thận xíu coi! Đừng đánh trúng ác quỷ bảo bối của ta!”
Thịnh Tiêu không nhìn hắn, cất bước đi tới.
Hề Minh Hoài ngồi co ro trong góc, trên áo bào màu trắng rách rưới toàn là bụi bặm nhếch nhác, hắn bị dọa sợ run như cầy sấy, hai tay ôm chặt đầu, mái tóc dài che phủ cả mặt mũi.
Hề Tương Lan sốt sắng đến mức ước gì có thể bay thẳng qua đó, y chạy tới trước mặt Hề Minh Hoài bỗng đứng không vững lảo đảo ngã ngồi xuống.
Y không màng đau đớn trên chân liền bò tới vài bước, thử lên tiếng nói: “…Huynh trưởng?”
Bên tai Hề Minh Hoài ong ong không nghe rõ, hắn phát hiện có người lại gần mình liền cuồng loạn hét to: “Cút ngay! Cút! Ta không thấy gì cả! Ta không thấy…A!”
Hề Tương Lan nghe thấy giọng nói quen thuộc bèn lật đật đỡ lấy tay hắn, nhiệt độ ấm áp từ lòng bàn tay y truyền vào cơ thể của hắn qua lớp vải mỏng manh, y cất giọng dịu dàng hết mức có thể.
“Huynh trưởng, là ta, Hề Tuyệt đây.”
Hề Minh Hoài sợ xụi lơ cả người, không còn sức để chạy trốn, hắn kêu gào thảm thiết hồi lâu mới nhận ra người đang đỡ lấy mình là người sống ấm áp.
Tiếng la hét inh ỏi dần lắng xuống, Hề Minh Hoài loay hoay bỏ hai tay đang ôm đầu xuống, lộ ra khuôn mặt có lông mày và đôi mắt giống hệt Hề Tương Lan.
Xa cách sáu năm, Hề Tương Lan vốn tưởng cả tộc Hề gia chỉ còn lại mỗi mình y liền đỏ hoe hai mắt.
Y cố gắng rặn ra một nụ cười với Hề Minh Hoài, dịu dàng nói: “Đừng sợ, ác quỷ không còn nữa.”
Hề Minh Hoài ngơ ngác nhìn Hề Tương Lan hồi lâu, tỏ vẻ hoảng sợ lắc đầu điên cuồng: “Ta không biết, ta không biết gì hết… Tha cho ta đi.”
Hề Tương Lan sửng sốt: “Cái gì?”
Ứng Trác đã nói hình như Hề Minh Hoài bị hạ bế khẩu thiền với chuyện năm đó.
Bây giờ lại vô duyên vô cớ cầu xin, chẳng nhẽ lúc đó hắn thật sự đã thấy gì?
Trong khi Hề Tương Lan còn đang sững sờ thì Phong Duật đã xông tới, túm lấy vạt áo của Hề Minh Hoài, nghiêm mặt chất vấn.
“Rốt cuộc ngươi đã thấy gì? Là ai giết cả nhà họ Hề?”
Ba chữ ‘nhà họ Hề’ vừa nói ra thì Hề Minh Hoài đang khóc lóc tỉ tê bỗng hóa đá, con ngươi đờ đẫn không tiêu cự từ từ co rụt lại, đột nhiên giống như biến thành người khác, điên cuồng cười phá lên.
“Ha ha ha ha đúng vậy, cả tộc Hề gia đã chết, mà ta, ta vẫn còn sống?!”
Hề Tương Lan bối rối nhìn hắn, bỗng chốc không biết nên nói gì.
Hề Minh Hoài đã nổi điên, nói toàn những câu ú ớ không rõ nghĩa.
“Ta không biết gì cả! Ta cũng không thấy gì hết!”
“Hề Tuyệt… Hề Tuyệt cứu ta!”
“Ta không nói, ta có chết cũng không dám nói…”
Hề Tương Lan đỏ hết cả mắt, nghẹn ngào nắm lấy hai bàn tay quơ loạn của Hề Minh Hoài, nước mắt rưng rưng chực chờ rơi xuống.
Hề Minh Hoài cười to một lúc lâu, mãi đến khàn giọng mới ngừng lại.
Đôi mắt trống rỗng của hắn nhìn chằm chằm Hề Tuyệt một lúc lâu, cơ thể xụi lơ mất sức bỗng cứng ngắc, hắn nhìn dáo dác xung quanh như thể sợ hãi gì đó, rồi lén lút giơ tay lên đặt bên miệng, nhẹ nhàng ‘xuỵt’ một tiếng với Hề Tương Lan.
Hề Tương Lan vội nói: “Cái gì?”
“Đừng nói…” Hề Minh Hoài gồng cứng cả người như đang cảnh giác ai đó, há miệng thầm thì:”Ta không thể nói, hắn có thể nghe được…”
Hề Tương Lan sửng sốt.
Ai, ai có thể nghe được?
“Hắn có thể nghe thấy!” Hề Minh Hoài càng nói càng nhỏ, sau đó lại trở về trạng thái hết cười lại khóc điên khùng hồi nãy: “Hắn nghe được tất cả mọi thứ! Ta không thể nói! Hắn có thể nghe—”
Hề Tương Lan trắng bệch cả mặt, khóe mắt vì chua xót mà ửng đỏ, chỉ biết lẩm bẩm gọi hắn.
“Huynh trưởng…”
Phong Duật đời nào nhìn thấy dáng vẻ như vậy của Hề Tương Lan, đứng một bên tỏ vẻ không biết phải làm sao.
Ai mà ngờ người thân máu mủ duy nhất vừa tìm được lại là một kẻ điên.
Chắc chắn y sẽ không chịu nổi cú sốc này.
“Haiz, không biết Dược Tông có trị được chứng bệnh mất hồn không, vẫn là đến đó tìm tiểu độc vật đi.” Phong Duật thở dài nói: “Hề Tuyệt… Đây là lần tiên ta biết hắn và Hề Minh Hoài có quan hệ tốt như vậy.”
Thịnh Tiêu lạnh lùng đứng xem, nghe hắn nói thế liền lần đầu tiên cười lạnh một tiếng.
Phong Duật thấy hắn không hề che giấu ý lạnh phà phà trên mặt, tức giận nói: “Ngươi cười cái gì?”
Thịnh Tiêu nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ của Hề Tương Lan, vẻ mặt lạnh lùng không biết đang nghĩ gì.
“Thịnh Vô Chước, ta thật sự không nhìn thấu ngươi.” Phong Duật hiếm khi bất bình thay Hề Tương Lan: “Nói ngươi không thích Hề Tuyệt, nhưng ngươi cứ tò tò đi theo hắn, mới nãy còn ở trước mặt ta ôm eo của hắn nữa.”
Thịnh Tiêu: “…”
Phong Duật nói tiếp: “…Chắc là ngươi thích Hề Tuyệt rồi chứ gì, bây giờ hắn đau lòng muốn chết, ngươi còn đứng đây cười khinh khỉnh? Không hổ là đệ nhất sát thần máu lạnh vô tình từ trong trứng.”
Thịnh Tiêu nào giờ luôn không để ý ba cái lời lảm nhảm vô bổ của Phong Duật, nhưng lần này không hiểu tại sao hắn lại lạnh lùng tiếp lời.
“Tại sao hắn lại gọi Hề Minh Hoài là huynh trưởng?”
Phong Duật trừng hắn: “Dĩ nhiên là huynh đệ tình thâm! Chứ hổng lẽ gọi ông nội?”
Thịnh Tiêu lạnh lùng nhìn Phong Duật.
Lần đầu tiên Phong Duật nhìn ra trong đôi mắt lạnh băng vô tình của Thịnh Tiêu lóe lên sự mỉa mai.
Phong Duật:???
Trên khuôn mặt xinh đẹp của Hề Tương Lan đều là sự đau đớn bi thương vật vã quằn quại, bàn tay run run vươn tới muốn ôm an ủi Hề Minh Hoài, nhưng lại ngập ngừng có vẻ chê áo trắng bị bẩn của hắn, thế nên chỉ y vươn tay ra cho có lệ chứ không dám đụng vào.
Trong đôi mắt xinh đẹp của Hề Tương Lan phủ một tầng hơi nước khổ sở, nhưng con ngươi lại lạnh băng không chút tình cảm, cùng với chút khổ não vì không lấy được tin tức có ích.
Thịnh Tiêu lạnh lùng nhìn Hề Tương Lan tiếp tục ngồi đó diễn vở huynh hữu đệ cung.
Tại sao chỉ gọi huynh trưởng?
…Dĩ nhiên là vì y đâu có nhớ tên của Hề Minh Hoài.
===Hết chương 35===