Thấy lạ, Hòa Trúc lên tiếng dò hỏi: “Cậu lo sao?”
“Không có.” Ngư Tranh tự tin đáp, rồi lại hạ giọng hỏi: “Qua lớp Cảnh Vũ một lát kịp không?”
Ngay lập tức, Hòa Trúc liền bĩu môi, biểu cảm như nhìn thấu được hồng trần. Nhưng ngay khi cô nàng vừa định đỡ chiếc váy đen dài giúp Ngư Tranh đứng dậy, Tiêu Cảnh Vũ đã từ ngoài bước vào trong sự trầm trồ của những người có mặt trong phòng.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tay phồng dài theo kiểu cổ điển phương Tây, phối cùng quần đen ôm và boot cao cổ, mái tóc vuốt gọn về sau khiến gương mặt sáng bừng.
Dáng vẻ điển trai hiếm khi được bộc lộ này của Tiêu Cảnh Vũ, thật sự khiến Ngư Tranh khó cầm lòng mà lén lút mỉm cười.
Lúc nhìn thấy Ngư Tranh, Tiêu Cảnh Vũ đã bất giác nở nụ cười tươi, anh vừa nhìn cô chằm chằm vừa điềm nhiên bước đến. Tới gần, anh khẽ nhướng hai hàng chân mày, hơi lên giọng cảm thán: “Xinh nhỉ!”
Hòa Trúc đứng bên cạnh Ngư Tranh không nhịn được cười khẩy một tiếng, gương mặt của Ngư Tranh hiện tại không ác cũng dữ, thế nhưng Tiêu Cảnh Vũ có thể thản nhiên thốt ra từ “xinh” mà chẳng chút ngượng miệng.
Riêng Ngư Tranh lúc này đã đắm chìm trong cảm xúc dâng trào, vậy nên cô vẫn không thể khống chế biểu tình mà tủm tỉm cười suốt.
Bỗng nhiên, một bên khóe môi của Tiêu Cảnh Vũ nhếch lên có chút gian, anh bỗng chuyển người đứng che Ngư Tranh đang ngồi ở gần góc phòng, rồi lại hướng người ra cửa hô lớn: “Em chào thầy hiệu trưởng!”
Nghe tiếng Tiêu Cảnh Vũ chào khiến ai nấy đều giật mình, người vội xoay qua, người gấp gáp đứng dậy đồng loạt nhìn ra cửa đồng thanh chào.
Song song cùng lúc ấy, lợi dụng không gian hỗn loạn, Tiêu Cảnh Vũ liền nhanh nhẹn hôn chốc lên môi Ngư Tranh rồi đứng thẳng người trở lại.
Tuy nhiên, sau khi phát hiện ra không có thầy hiệu trưởng, những ánh mắt hoài nghi hướng về Tiêu Cảnh Vũ.
Mà bên đây, Hòa Trúc đứng gần sát trợn mắt nhìn anh, thêm cả Ngư Tranh cũng mở to mắt kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.
Giây kế tiếp, Ngư Tranh đột nhiên gục đầu cúi mặt trong trạng thái bất lực. Giữa lúc Tiêu Cảnh Vũ còn chưa hiểu phản ứng của cô, Hòa Trúc đứng gần đó bỗng đưa đến cho anh một tờ khăn giấy, nhỏ giọng nhắc nhở: “Son của Ngư Tranh rất dễ trôi.”
Đến tận lúc này, Tiêu Cảnh Vũ mới hiểu được hành động lực bất tòng tâm của Ngư Tranh, càng có hơi ái ngại khi bị Hòa Trúc phát hiện.
Tiêu Cảnh Vũ ngoài mặt vẫn vờ tỏ ra bình tĩnh, dùng khăn giấy lau đi vết son của Ngư Tranh dính trên môi mình. Nhưng cơn lo chưa kịp đi qua, Hòa Trúc chợt vỗ vai anh, chỉ tay lên trần nhà góc phòng.
Từ chỗ Ngư Tranh ngồi nhìn thẳng lên, camera giám sát vẫn đang sáng đèn đỏ.
Tiêu Cảnh Vũ rơi vào bất động nhìn thẳng vào camera, Ngư Tranh thấy anh đứng yên liền liếc nhìn thấy. Bắt gặp gương mặt nghệch ra của Tiêu Cảnh Vũ, cô buồn cười đánh vào cánh tay anh, hạ thấp giọng xua đuổi: “Về đi!”
Bị Ngư Tranh tác động, Tiêu Cảnh Vũ cố tình bày ra gương mặt tội nghiệp, lê từng bước không chút tự nguyện trở về phòng chờ của lớp mình.
Mải mê dõi theo Tiêu Cảnh Vũ, hai khoé môi Ngư Tranh không rõ đã bị kéo lên từ khi nào. Cho tới khi quay lại, phát hiện bị Hoà Trúc nhìn bằng ánh mắt đánh giá, cô lập tức thu lại dáng vẻ thiếu kiềm chế vừa rồi, trong lòng cũng có hơi chột dạ.
“Son lem, cậu ấy lau giúp.”
“Ồ!” Hoà Trúc giả vờ ngạc nhiên lên giọng, tiếp theo liền cố ý bắt bẻ: “Son trên môi cậu bị lem, nên Cảnh Vũ dùng môi cậu ấy lau giúp đấy à?”
Ngư Tranh: “…”