Chu Châu không trả lời, trong không gian yên tĩnh một thời gian ngắn.
Thật lâu, đến khi Dương Sóc cho rằng đối phương sẽ không trả lời, tiếng Chu Châu vang lên lần nữa, vẫn là khàn khàn, nhưng nội dung trong đó… “Chuẩn bị cho ta một bộ quần áo để con trai 20 tuổi mặc.”
Dương Sóc sững sờ, “Mi muốn quần áo làm gì… Mi… mi có thể hóa hình rồi hả?”
Chu Châu nhàn nhạt “ừ” một tiếng, “Hiện tại bên trong không gian có thể chứa một ít thứ cấp thấp không phải linh vật rồi. Có điều tổng diện tích không thể vượt quá phân nửa không gian.”
Dương Sóc nghe vậy hai mắt lập tức sáng ngời, “Không tính chiều cao không gian phải không?”
Chu Châu “xùy” một tiếng bật cười, “Đừng nằm mơ, không tính chiều cao thì có thể tích lũy vô hạn sao? Đồ vật ngươi chất lên không thể cao quá 3 mét, nếu không sẽ bất lợi đối với tiến hóa của không gian.”
3 mét… độ cao này cũng xem như khá tốt, ít nhất có còn hơn không. So với thứ gì cũng không thể chứa không phải là thiệt thòi nhiều hơn sao? Quên đi, vẫn nên biết đủ chứ.
“Quần áo để ta đi tìm, đúng rồi, gốc thực vật kia…”
“”Dưới lòng đất.” Chu Châu nói, “Mặt khác, ta có thể ra ngoài rồi.”
“Hả????” Dương Sóc kinh ngạc há to miệng, “Có thể… có thể ra ngoài rồi sao?” Đây là ý gì? Là ý hắn nghĩ đến sao? Nếu như vậy… Ọc! Dương Sóc hít một hơi khí lạnh.
Chu Châu hỏi lại, “Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta luôn không thể đi ra ngoài?”
Dương Sóc nhếch miệng, “Mi cũng chưa nói qua mi có thể ra ngoài được đi?”
Chu Châu nhíu mày, “Tu luyện đến mức nhất định đương nhiên có thể ra ngoài. Ngươi mau đi chuẩn bị quần áo đi.”
Dương Sóc thở dài, không nói thêm gì nữa. Sau khi cắt đứt liên lạc với Chu Châu bên kia hắn liền trực tiếp đứng dậy, mặc dù đã tận lực thả nhẹ động tác, nhưng Cố Diễm vẫn lập tức mở mắt, y quay đầu nhìn về phía Dương Sóc, ánh mắt có chút mông lung, “Dương Sóc?”
Dương Sóc quay đầu, cúi người, hôn lên trán Cố Diễm một cái, “Em tỉnh rồi à?”
Cố Diễm “Ừm” một tiếng, “Tỉnh rồi. Sao anh lại thức sớm vậy?”
Dương Sóc khẽ cười cười, “Ngủ được sớm nên thức sớm thôi, em có muốn nằm thêm chút nữa không, anh đi tìm ít đồ.”
“Tìm đồ?” Cố Diễm nháy nháy mắt, gạt đi buồn ngủ trong đó, “Tìm cái gì vậy?”
Dương Sóc nghĩ nghĩ, nói thẳng: “Chu Châu bên trong không gian, cậu ta muốn ra ngoài.”
“Ra ngoài?” Chu Châu? Cố Diễm lập tức chau mày, “Sao hắn lại ra ngoài được? Chuyện gì xảy ra?”
Tình huống cặn kẽ kỳ thật bản thân Dương Sóc cũng không quá rõ ràng. Vì vậy chẳng qua là giải thích qua loa, Cố Diễm cẩn thận nghe, trong lòng mơ hồ hiện lên một khái niệm, nhưng lại biến mất quá nhanh, y không nắm bắt kịp.
Nhưng có một điểm rõ ràng, đó chính là người thủ hộ trong không gian kia có thể ra ngoài, có thể đến thế giới thực, mà đối phương hình như từng nói kết giới bọn họ gặp được cậu ta có cảm giác quen thuộc… Hiện ở thời điểm này đối phương lại nói có thể ra ngoài, đây là trùng hợp? Nếu không phải trùng hợp như vậy kết giới này có phải có quan hệ rất lớn với chuyện Chu Châu hiện có thể ra ngoài?
Trong đầu nghĩ đến những thứ này, mạch suy nghĩ của Cố Diễm vận chuyển nhanh chóng.
Dương Sóc nhìn bộ dáng đối phương liền biết y đang suy nghĩ vớ vẩn, nhịn không được lại gần nhẹ nhàng hôn lên cánh môi đối phương, “Chớ suy nghĩ quá nhiều, cậu ta có thể ra ngoài là chuyện tốt, ít nhất chúng ta mới có thể tăng giá trị vũ lực lên.” Đây là khẳng định! Mặc dù hắn cảm thấy Chu Châu lúc này đây có chút kỳ quái, nhất định đã xảy ra chuyện gì, hơn nữa đối phương hiển nhiên không muốn nói, nhưng bất kể như thế nào, bản thể Chu Châu vẫn còn trong không gian, hơn nữa đối phương là người thủ hộ không gian, vậy nên, đối với bản thân luôn có ích!
“… Ừm.” Cố Diễm cũng không nói gì thêm nữa, nhẹ gật đầu.
“Anh đi chuẩn bị cho cậu ta một bộ y phục, em nghĩ giúp Chu Châu, đợi lát nữa nên giới thiệu thân phận đối phương như thế nào.” Dương Sóc nói xong liền đi ra ngoài.
Cố Diễm nhẹ gật đầu. “Em biết rồi.” Vấn đề thân phận cũng không khó giải quyết, chẳng qua y cảm thấy Chu Châu cùng Dương Sóc liên hệ hình như có chút mật thiết, mà y, lại không thích loại liên hệ mật thiết này. Điều này khiến y cảm thấy trong lòng có chút bất an mơ hồ…