Kinh ngạc là Lâm Minh thế nhưng lấy thiên phú tam phẩm cùng gia thế cũng không xuất chúng đột phá Luyện Thể tầng hai ở mười lăm tuổi.
Lo lắng chính là Lâm Minh có loại thành tựu này nhất định là bỏ ra cố gắng mà nàng không cách nào tưởng tượng, như vậy trên thân thể của hắn để lại bao nhiêu nội thương, có thể ba mươi tuổi sẽ tàn phế hay không??
Mỹ phụ chủ trì cửa khảo hạch thứ nhất buổi sáng xuất hiện lần nữa, nàng nhìn tổng thể nhân số một chút, còn không coi là quá kém, xác lập trong khảo hạch coi như có thể.
– Mọi người, mời đi theo ta, đi Bích Ngọc đài.
Ước chừng trăm thiếu nam thiếu nữ, đi theo người mỹ phụ chậm rãi tiến vào đại môn của Thất Huyền võ phủ.
Thất Huyền võ phủ xây dựa vào núi, bên trong không có kiến trúc cao lớn, mà là lầu các tinh xảo chạy dài không dứt, những lầu các này trải qua thiết kế tỉ mỉ, đường nét lưu loát, dung hợp hoàn mỹ với môi trường non xanh nước biếc chung quanh, làm cho người ta tán thưởng.
Đoàn người đại khái đi hết thời gian uống cạn một chung trà, ở trước mặt bọn họ xuất hiện một mảnh hồ xanh biếc, hồ xanh biếc kia giống như phỉ thúy, mặt ngoài không có một tia gợn sóng, yên lặng lạ thường, chung quanh hồ trồng đầy liễu rủ, lúc này mới vừa vào, có không ít lá cây liễu rủ rơi xuống, nhưng là làm cho người ta lấy làm kỳ chính là, nhiều lá cây như vậy nhưng không có một mảnh lá cây bay vào trong hồ.
Ở trung ương hồ lớn xanh biếc này, có một tấm ngọc đài xây từ cẩm thạch, ngọc đài cùng bờ có cầu đá cửu khúc nối liền lại, nghiễm nhiên trở thành một chỗ tiên cảnh nhân gian.
Lâm Minh phát hiện, địa phương cách ngọc đài hơn mười mét, có một đình giữa hồ, ở trong đình giữa hồ bày một cái bàn đá, trên bàn đá có nước trà cùng hoa quả khô, lúc này, đang có mấy trung niên nhân, mấy lão giả còn có một thiếu nữ ngồi ở chung quanh bàn đá, có chút hăng hái nhìn về nơi này.
Bên trong đó thậm chí có Tần Hạnh Hiên cùng Mộc Dịch tiên sinh.
Lâm Minh hơi ngẩn ra, bọn họ làm sao sẽ xuất hiện ở nơi này?
Mộc Dịch phát hiện Lâm Minh nhìn về bọn họ nơi này, khẽ mỉm cười, mà Tần Hạnh Hiên cũng lộ ra một nụ cười hữu hảo.
Lâm Minh mỉm cười đáp lễ, hắn mơ hồ có cảm giác, mấy người khác phụng bồi Mộc Dịch cũng không đơn giản, khí tức của mấy người trong đó không yếu hơn bao nhiêu so với Mộc Dịch.
Những người này đều là cao thủ!
Lâm Minh nghĩ không sai, những người này có mấy người là bằng hữu của Mộc Dịch, khách khanh của triều đình Thiên Vận quốc, trừ những người đó ra, còn có trưởng lão của Thất Huyền võ phủ, trong cuộc khảo thí tân sinh hai lần hàng năm, bọn họ cũng sẽ tới quan sát một chút, xem một chút xem có mầm tốt hay không.
Bọn họ nhìn chủ yếu là thiên phú cùng võ đạo chi tâm, thiên phú của thí sinh ghi danh cuộc thi hàng năm đã sớm kèm theo trong tư liệu, căn bản không cần đo lường, bọn họ đã sớm nhìn rồi.
Lần này thiên phú của thí sinh coi như là tạm được, mạnh nhất có tứ phẩm thượng đẳng.
Thiên phú ngũ phẩm ở Thiên Vận quốc có thể nói là mười năm nhất ngộ, không có cũng bình thường, tứ phẩm thượng đẳng cũng rất tốt, những tứ phẩm khác cũng được thông qua, tam phẩm thì kém một chút.
Cửa thứ nhất trắc lực không có gì đẹp mắt, cho nên các trưởng lão của võ phủ này cũng chưa có trình diện, mà thiên phú bọn họ nhìn rồi, lần này tới chính là xem một chút xem trong những thí sinh này có người có võ đạo chi tâm đặc biệt kiên cố hay không?
– Lên một lượt đi, bảo vệ cho bản tâm, giữ vững tĩnh tọa, kiên trì năm cửa, là được thông qua.
Phụ nhân xinh đẹp còn nói.
Các thí sinh nối đuôi nhau đi lên cầu đá cửu khúc, lúc này trong lòng bọn họ đều có chút bồn chồn, cuộc thi trắc lực ở cửa thứ nhất thật ra thì trong lòng bọn họ đều có ý nghĩ sẽ đạt được, thí sinh bình thường đều biết cực hạn lực lượng của mình là bao nhiêu, trừ những người vừa vặn hợp cách kia có chút tâm thần bất định, sợ không phát huy ra trình độ đỉnh phong, những người khác đã sớm nắm chắc trong lòng, qua chính là qua, không qua chính là không qua, cho nên không có khẩn trương quá mức, mà khảo hạch ảo cảnh lần này, bọn họ lại khẩn trương.
Ảo cảnh này bên trong bọn họ không ít người trước kia căn bản chưa thử qua, bên trong rốt cuộc sẽ có tình cảnh như thế nào là một chút cũng không rõ, nghe nói tỷ lệ đào thải của cửa ải này ở trong cửa thứ ba là cao nhất, sẽ đạt tới chín thành.
Trong mười tồn tại một!
Phải biết rằng, bọn họ đều là người nổi bật trong bạn cùng lứa tuổi, nếu là xuất thân từ thành nhỏ trấn nhỏ, rất có thể là xuất sắc nhất trong võ giả cùng lứa ở cả thành trấn, từ nhỏ đã nghe danh hiệu thiên tài thần đồng để lớn lên, nhưng là một nhóm người cứ như vậy, đi tới cửa ải khảo hạch ảo cảnh này cũng bị đào thải nhiều như vậy!
Cửa ải này rất đáng sợ!
– Ngồi ổn định ở ngọc đài, sau mười tức thời gian, bắt đầu khảo hạch!
Mỹ phụ nói, mặc dù cách khoảng cách rất xa, nhưng là thanh âm của nàng lại truyền đến trong tai mỗi học sinhrõ ràng, phần công phu chân nguyên truyền âm này thâm hậu hơn Chu Viêm rất nhiều.
Lâm Minh hoài nghi, mỹ phụ này là một võ giả Ngưng Mạch kỳ.
Đi tới phía trên ngọc đài, Lâm Minh tùy ý liếc mắt một cái nhìn về phía đám người vây xem ở nơi xa, quả nhiên phát hiện thân ảnh Lan Vân Nguyệt ở trong đó, nàng dựa vào một gốc cây liễu, vẫn nhìn về phía Lâm Minh nơi này, không có cảm giác mình sẽ bị phát hiện chút nào.
Lâm Minh thở dài một hơi, không hề xem nữa, khoanh chân ngồi ở phía trên ngọc đài.