Chàng chắp tay nói mấy câu từ tạ.
Chung Triệu Anh hừ một tiếng đáp:
– Võ công của các hạ đã đến trình độ kinh người. Bọn tại hạ rất khâm phục có điều đáng tiếc là các hạ còn nhỏ tuổi, bản lãnh như vậy mà không đi vào đường chính đạo thật uổng quá.
Hồ Phỉ ngạc nhiên hỏi:
– Tại hạ đi vào chỗ tà ở chỗ nào?
Chung Triệu Văn tức giận đáp:
– Tam đệ! Còn nói với y làm chi?
Rồi chúng đỡ Chung Triệu Anh lên ngựa dắt đi ngaỵ Ba món binh khí cổ quái bỏ cả lại không lấy nữa.
Hồ Phỉ thấy ba người cắm đầu đi rồi chỉ còn lại một xác ngựa. Cả ba món binh khí chúng cũng không dùng nữa, chàng không khỏi cảm xúc, ngó theo một lát rồi quay lại cổ miếu.
Chàng kiếm cả điện trước sau không thấy bóng vơ chồng Lưu Hạc Chân đâu, biết là hai người đã đi xa rồi. Chàng cảm thấy mình làm nên hảo sự, trong long rất lấy làm đắc ý rồi chàắc rồi chàắc
– Không hiểu Miêu Nhân Ph ượng ở đâu? Tuy y mang ngoại hiệu là Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ nhưng bản lãnh ra sao mình chưa biết.
Chàng nghĩ tới giữa nhân vật này và tiên phụ có mối liên quan trọng đại, muốn xem hình dạng y thế nào.
Chàng lại lẩm bẩm:
– Phụng Thiên Nam trốn thoát khỏi bàn tay tạ Không trả được mối thù này sao phải đấng trượng phu?
Trong lúc nhất thời, chàng không quyắt định được nên truy tìm Phụng Thiên Nam hay là theo dõi Lưu Hạc Chân?
Chàng cúi đầu ngẫm nghĩ rồi theo đường cũ mà đi. Chàng đến chỗ vừa động thủ với Chung thị huynh đệ thì xác ngựa còn đó nhưng không thấy ba món binh khí cổ quái đâu nữa. Chàng rất lấy làm kỳ tự hỏi:
– Ta vừa đi vừa về chỉ trong khoảng khắc mà bây giờ trời hãy còn sớm, chưa có người qua lại. Chẳng lẽ Chung thị huynh đệ đi rồi còn quay trở lại lượm binh khí?
Chàng kiểm điểm bốn mặt không thấy có gì khác lạ, vẫn chưa chịu thối, dọc đường vừa đi vừa quan sát.
Sau chàng nhận ra trên cành cây cách chỗ tỷ đấu chừng ba chục trượng có vết chân dính bùn. Vết chân cách mặt đất chừng hơn hai trượng, in vào cành cây cách đường không xa mấy, những ai không để ý thì khó mà nhìn thấy được.
Vết chân dính bùn hãy còn ướt tỏ ra dấu vết này lưu lại chưa lâu. Vết chân đi giầy nhỏ bé, hiển nhiên là giầy đàn bà.
Hồ Phỉ động tâm tự hỏi:
– Chẳng lẽ lại là nàng? Lúc ta tỷ đấu với Chung thị tam hùng, nàng ìn trên gọn cây để theo dõi? Ở trên cây ngó xuống thì tốt lắm, cành lá rậm lại cách xa đấu trường nên nàng không bị ta phát giác.
Chàng nghĩ tới đây tung mình nhảy lên nhắm lấy một cành cây lộn mình trèo lên. Quả nhiên trên một cành đâm ngang, chàng lại nhìn thấy hai vết chân còn ướt của đàn bà. Bên cạnh cành nằm ngang có hai cành như bị gẫy.
Hồ Phỉ bụng bảo dạ:
– Nếu là Viên cô nương thì khinh công nàng rất cao minh quyết không đến nỗi đạp chân vào làm gẫy hai cành nhỏ này.
Chàng trèo cao hơn lại thấy trên một cành nằm ngang khác có hai vết chân đàn ông. Mối nghi ngờ liền được giải thích nhưng lại cảm thấy thất vọng, chàng lẩm bẩm:
– Té ra hai vợ chồng Lưu Hạc Chân đã đi coi cuộc chiến đấu chứ không phải Viên cô nương.
Lòng chàng nẩy ra hai nghi vấn:
– Hai người này đều bị trọng thương thì làm sao lên ẩn trên cây cao được mà không bị ta phát giác? Chung thị tam hùng đi rồi sao vợ chồng lão không gọi ta?
Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, chàng tự nói một mình:
– à phải rồi! Hai vị tưởng ta không hiểu võ nghệ rồi đột nhiên thấy ta đả bại Chung thị tam hùng nên sinh lòng ngờ vưc và sợ ta có điều bất lợi cho họ nên không dám lộ diện. Trên chốn giang hồ rất nhiều luồng gió hung hiểm, các bậc tiền bối thường để tâm đề phòng khắp mọi chỗ. Huống chi họ đang có việc gấp, khi nào dám lơ đảng.
Hồ Phỉ nhảy xuống thấy vết đi về phía Đông Bắc liền động tính hiếu kỳ theo dõi về phía đó.
Trời mưa suốt đêm, đường đất chỗ nào cũng bùn lầy. Đôi bàn chân một nam một nữ nói lên rất rõ, việc truy lùng chẳng khó khăn gì.
Thuỷ chung vết bàn chân này đều tránh đường đường lớn, pha vào những bụi cỏ quanh co mà đi.
Chàng đi chừng hơn một giờ thì đến một tòa thị trấn. Bên ngoài thị trấn, dấu chân rất phức tạp không nhận được rõ.
Hồ Phỉ bụng bảo dạ:
– Hai người nhịn đói một đêm, bây giờ rất cần ăn uống. E rằng họ chỉ mua bánh bao ăn lót dạ rồi xuyên qua thị trấn mà đi. Như vậy việc truy lùng không phải dễ dàng.
Hồ Phỉ vào thị trấn mua một cái nón lá. Chàng khoác áo đội nón rộng vành che sụp nửa mặt và dòm ngó thấy mấy phạn điếm cùng những hàng lừa ngựa.
Thị trấn này nhỏ bé, chớp mắt đã ra tới đầu, chàng toan quay lại mua cơm ăn thì đột nhiên nghe thanh một phụ nữ cất lên:
– Đại tẩu có kim chỉ xin cho tiểu muội mượn một chút.
Người nói câu này chính là Vương Trọng Bình.
Hồ Phỉ nghe rõ rồi liếc mắt nhìn qua dưới vành nón thấy đây là một căn nhà dân thường, chàng lẩm bẩm:
– Vợ chồng lão sợ địch nhân theo dõi hành tung nên không dám vào điếm nghỉ chân. Họ đề phòng nghiêm mật như vậy, e rằng ngoài Chung thị huynh đệ còn có những đối đầu khác lợi hại hơn. Đã thế thì ta phải ngấm ngầm bảo vệ cho họ cho bức thơ kia được đến tay Miêu đại hiệp.
Chàng quay lại ngó thấy bảy, tám nhà thấy một tiểu khách điếm liền vào đó nghỉ chân ăn uống nhưng thuỷ chung mắt chàng vẫn không dời khỏi căn nhà có vợ chồng Lưu Hạc Chân.
Từ sáng đến chiều tối, vợ chồng Lưu Hạc Chân không lộ diện lần nào.
Hồ Phỉ bụng bảo dạ:
– Các bậc tiền bối làm việc rất thận trọng, Nhất định họ chờ đến trời tối mới khởi hành.
Quả nhiên vào khoảng canh hai, vợ chồng Lưu Hạc Chân dời căn nhà hương dân và rảo bước ra khỏi thị trấn. Thân pháp rất mau lẹ chẳng giống ng ười bị thương chút nào.
Hồ Phỉ lẩm bẩm:
– Té ra lúc trước hai vị đã giả vờ bị thương, chẳng những lừa được Chung thị huynh đệ mà vẫn cả ta cũng không hay biết.
Chàng không dám chần chờ, nhẩy qua cửa sổ rượt theo, chàng thấy dưới nách Lưu Hạc Chân cắp một cái bọc dài dài, không hiểu trong bọc đựng gì.
Khinh công của Hồ Phỉ so với Lưu Hạc Chân còn cao thâm hơn nhiều.
Chàng rón rén theo sau hai người tuyệt không phát giác.
Hai người đi chừng năm, sáu dặm đến trước một căn nhà. Lưu Hạc Chân đánh mắt ra hiệu cho vợ ẩn vào trong bụi cỏ. Lão tiắn lại mấy bước dõng dạc nói:
– Kim Diện Phật Miêu đại hiệp có nhà không? Bạn hữu từ phương xa đến thăm.
Trong nhà có ng ười hỏi vọng ra:
– Vị bằng hữu nào đó? Xin miễn lễ cho Miêu Nhân Phượng mắt kém chưa nhận ra được.
Thanh âm y rất vang dội làm cho mọi người phải ù tai.
Lưu Hạc Chân đáp:
– Tiểu nhân họ Chung, vâng lệnh của Chung thị huynh đệ Ở Quỷ Kiến Sầu tại Ngạc Bắc đem thơ đến cho Miêu đại hiệp.
Miêu Nhân Phượng nói:
– Mời ông bạn vào đây.
Trong nhà thắp đèn lên. Cánh cửa kẹt mở.
Hồ Phỉ ẩn ở phía sau gốc cây, ngó thấy bóng người cao nghêu gầy nhom đứng ở trong cửa. Đầu y gần chạm vào quang cửa, tay mặt cầm cây đèn nến.
Hồ Phỉ rất lấy làm kỳ, tự hỏi:
– Thơ này của Chung thị huynh đệ đưa tới ư? Vật mà sao bọn họ lại định cản trở Lưu Hạc Chân?
Lưu Hạc Chân chắp tay thi lễ rồi tiến vào nhà.
Miêu Nhân Phượng hỏi:
– Còn hai vị nữa không vào ư?
Lưu Hạc Chân nghĩ thầm:
– Làm gì còn những hai người?
Miệng lão ậm ừ cho xuôi chuyện.
Hồ Phỉ chờ hai người vào nhà rồi mới rón rén đi vòng tới bên cửa sổ mé tả dòm ngó. Chàng nghe Miêu Nhân Phượng nói còn hai vị, trong lòng không khỏi kinh hãi nghĩ thầm:
– Lão này quả là ghê gớm. Ta bước chân rất nhẹ mà lão biết cả thảy có ba người đến.
Chàng lẩm bẩm:
– Ta lẻn vào đây dòm ngó nhất định bị lão phát giác.
Bỗng nghe Lưu Hạc Chân hỏi:
– Tám năm trước đây, Chung thị huynh đệ đã lãnh giáo những cao chiêu của Miêu đại hiệp, trong lòng khâm phục vô cùng. Hiện giờ ba lão đã luyện được ba món khí giới đặc biệt nên sai tiểu nhân đến trước đưa thơ cho Miêu đại hiệp coi để khi động thủ Miêu đại hiệp khỏi cho là ba dùng binh khí quái dị đặng chiếm phần tiện nghi.
Lão nói rồi mở bao. Mấy tiếng loảng soảng vang lên. Lão lấy ba món binh khí để trên bàn.
Hồ Phỉ nhận thấy hành động của Lưu Hạc Chân mỗi lúc một thận trọng khôn lường, chàng nhìn qua lần giấy gián cửa vào trong thì thấy ba món binh khí để trên bàn là tấm Thiết bài, cây Khốc tang bổng và cành Chiêu hồn phán. Trên binh khí hãy còn dính bùn đất loang lổ, chưa kịp lau chùi sạch sẽ.
Miêu Nhân Phượng đặng hắng một tiếng liắc mắt nhìn ba món binh khí không nói gì.
Lưu Hạc Chân móc trong bọng lấy phong thơ hai tay đưa lên rồi nói:
– Xin Miêu đại hiệp mở coi. Tiểu nhân đưa thơ tới nơi là xong nhiệm vụ. Vậy xin cáo từ.
Dứt lời lão chắp tay thi lễ lui ra.
Miêu Nhân Ph ượng nói:
– Hãy khoan! Sao khi ta coi xong thơ còn phiền ông bạn gởi lời nói lại.
Y tưởng đây là một chiến thư liền mở bóc ra coi.
Hồ Phỉ nhân lúc y coi thơ, nhìn kỹ lại dong mạo thì thấy y so với mấy năm trước chàng gặp ở Thương Gia Bảo dường như già di rất nhiều. Vẻ mặt lại càng tiều tụy.
Y coi thơ, cặp mắt dần dần dựng ngược lên, chiếu ra những tia kỳ quang.
Hồ Phỉ kinh hãi toan lùi ra thì đột nhiên thấy Miêu Nhân Phượng hai tay cầm lá thơ xé roạt một cái thành hai mảnh.
Thơ vừa rách bỗng thấy trước mặt xuất hiện một làn khói vàng mờ mịt.
Miêu Nhân Phượng la lên thất thanh:
– Trời ơi!
Hai tay y rụi mắt. Mặt lộ vẻ đau khổ đến cùng cực.
Lưu Hạc Chân nhảy lùi xa hơn trượng.
Biến cố xảy ra trong khoảnh khắc nhưng Hồ Phỉ đã hiễu rõ. Chàng lẩm bẩm:
– Té ra Lưu Hạc Chân dấu thuốc độc trong thơ để làm đui cặp mắt của Miêu đại hiệp.
Chàng quát lên:
– Tên cẩu tặc kia! Đừng chạy nữa!
Chàng tung mình nhảy xổ về phía Lưu Hạc Chân.
Lưu Hạc Chân rút đao cầm tay xoay lại chém một nhát.
Hồ Phỉ trong lòng vừa thẹn vừa giận, nghiêng mình né tránh rồi vươn tay ra đoạt đao. Bỗng thấy phía sau có tiếng gió rất gấp. Một luồng chưởng lực mãnh liệt vô cùng xô tới sau lưng chàng. Chàng đánh vung song chưởng phản kích, đẩy chưởng lực của đối phương trệch đi.
Chàng biết Miêu Nhân Phượng trong lúc nóng giận, phóng chưởng lực ra không phải tầm thường. Chàng không dám thẳng thắn đón tiếp liền sử Loạn Hoàn Quyết trong Thái Cực Quyền mà Triệu Bán Sơn đã truyền thụ cho để đẩy trệch chưởng lực của đối phương đi.
Ngờ đâu hai tay chàng vừa đụng phải chưởng lực của Miêu Nhân Phượng liền cảm thấy mắt tối sầm lại, trước ngực cơ hồ nghẹt thở, chàng loạng choạng lùi lại ba bước liền. Chưởng lực của Miêu Nhân Phượng mới đẩy đi một nửa còn một nửa chàng phải hứng chịu. Chàng vội la lên:
– Miêu đại hiệp! Tại hạ giúp đại hiệp để bắt giặc đây mà.
Lưu Hạc Chân thừa cơ hai người đấu chưởng dông tuốt.
Miêu Nhân Phượng cảm thấy hai mắt đau đớn kịch liệt, chẳng khác gì mấy chục mũi kim đâm vào. Y cùng Hồ Phỉ trao đổi một chiêu cảm thấy võ công chàng rất hùng hậu đúng là một tay kình địch mà y lại đui mắt rồi thì bữa nay chắc phải chắt về tay đối ph ương.
Y coi thơ rồi trong lòng phiền não rối loạn, lại bị người ám toán nên câu Hồ Phỉ nói ” Tại hạ giúp đại hiệp bắt giặc ” y không nghe thấy.