Cách mặt nước, giọng của tuần vệ và Phù Đông nghe thật mơ hồ.
Thùng tắm quá nhỏ, Thanh Duy lặn dưới nước, nép mình áp sát ngực Giang Từ Chu, trước mắt tối đen không nhìn thấy gì.
Giang Từ Chu cũng cảm thấy chật chội, lưng nàng gầy quá, xương bướm mới bé làm sao, y sợ nếu cứ chèn vào vách thùng như thế, lưng nàng sẽ bị thương mất. Thế là y vòng lấy nàng dưới bể nước tối tăm, đưa tay chống giữa xương bướm và vách gỗ.
Dưới thân cũng không được thoải mái, chẳng biết nàng đeo gì bên hông mà khiến y khó chịu đến vậy.
Thế là Giang Từ Chu đặt tay lên eo nàng, ai ngờ lại chạm vào một chiếc túi gấm.
Trong túi đựng một vật cứng, hình như là bình sứ nhỏ.
Hai người tựa nhau gần quá nên luôn có động chạm, vả lại Thanh Duy đang dỏng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, nên lúc Giang Từ Chu tháo túi gấm của nàng ra, nàng chẳng hay biết gì.
Sợi dây thắt túi vừa nới lỏng, bình sứ lập tức rơi ra. Giang Từ Chu đưa tay bắt lấy, khăn vải dán ở miệng bình thấm nước bong tróc, bột than không màu không mùi bên trong đổ ra, hòa tan vào nước.
Vết bớt trên mắt trái Thanh Duy vẽ bằng một loại phấn đỏ son, nước rửa không trôi, rượu xối chẳng phai, trừ phi dùng bột than.
Tuần vệ đi tuần một vòng, thấy bên trong vẫn bình thường bèn rời đi.
Thanh Duy nín thở sắp hết hơi, vừa nghe thấy tiếng khép cửa thì lập tức trồi đầu lên khỏi mặt nước, lau nước dính trên mặt.
Giang Từ Chu cũng bước ra khỏi thùng tắm, nghĩ ngợi một lúc rồi quay sang nói với Thanh Duy: “Không thể nán lại đây lâu được, hai ta hãy…”
Nhưng vừa trông thấy Thanh Duy, y tức thì khựng lại.
Phù Đông đem xiêm y khô tới, vừa thấy rõ gương mặt Thanh Duy, nàng ta ngạc nhiên: “Cô nương…”
Nhưng chưa dứt lời đã bị Giang Từ Chu lườm một phát, nàng ta hiểu ngay, bụng nghĩ có lẽ là chuyện riêng của vợ chồng người ta, người ngoài như nàng không tiện nói nhiều, thế là đổi lời, “Cô nương và công tử đều đã ướt người, đêm thu lạnh, ở chỗ nô gia có xiêm y sạch, hai người nhanh thay đi.”
Thanh Duy gật đầu: “Đa tạ.” Rồi bước ra khỏi thùng lắm, nhận lấy xiêm y từ tay Phù Đông.
Quần áo Giang Từ Chu thay vốn là dành cho ân khách ngủ lại, y thay rất nhanh, ánh mắt dừng trên bình sứ nhỏ, ngẫm nghĩ một lúc rồi dần dà bừng hiểu, cất lọ sứ vào trong áo, đợi Thanh Duy.
Thanh Duy bước ra từ sau bình phong, Giang Từ Chu lại sững sờ.
Nàng mặc xiêm y của Phù Đông, váy thuần một màu trắng ngọc, chỉ thắt một dải lụa bên hông, mái tóc đen xõa tung do ướt nước, nàng chỉ lau khô một nửa, sợ luộm thuộm nên dùng trâm gỗ búi tóc ra sau đầu, một hai giọt nước còn đọng trên gò má mịn màng.
Giang Từ Chu nhìn đi nơi khác, nói với Phù Đông: “Tối nay đến đây quá vội vã, có nhiều chi tiết không thể nói rõ, đành hẹn ngày khác. Giang mỗ có một việc xin nhờ Phù Đông cô nương.”
“Công tử cứ nói ạ.”
Giang Từ Chu bảo: “Thực không giấu gì, lúc trước Giang mỗ tiếp cận cô nương là vì muốn tìm kiếm hoa khôi ở Chúc Ninh trang năm năm trước – Phù Hạ cô nương. Ngặt nỗi trong Phù Hạ quán có quá nhiều cơ quan, Giang mỗ thất bại một lần, không dám khinh suất thăm dò nữa. Dạo gần đây trong trang viên nới lỏng canh phòng, cô nương ở đây, không biết có thể nghe ngóng giúp Giang mỗ được không.”
Phù Đông đáp: “Nô gia nhớ rồi, Giang công tử cứ yên tâm, nô gia chắc chắn sẽ hỗ trợ.”
Thanh Duy đã búi xong búi tóc, hỏi Giang Từ Chu: “Ngựa của ngài có còn ở bên ngoài không?”
Giang Từ Chu đáp có, lại ngạc nhiên: “Nàng đi bộ tới ư?”
Chuyện đã đến nước này thì cũng chẳng phải giấu làm gì. Thanh Duy ảo não: “Ngựa của ta được nuôi ở bên ngoài, ở xa đã đành, lại không chăm sóc thường xuyên, hôm qua không tới thăm nó, để nó đói bụng hai ngày trời, hôm nay nó mới phớt lờ ta, chạy được nửa là táp vào ven đường ăn cỏ, sống chết không chịu đi, bây giờ chỉ có thể tự quay về.”
Bằng không nàng đã không đến chậm hơn y.
Thanh Duy cảm thấy mình không thể cưỡi ngựa của Giang Từ Chu về phủ được, bèn hỏi Phù Đông: “Cô có dây thừng không? Hay mảnh lụa dài cũng được.”
Phù Đông gật đầu, đem dải lụa tới cho Thanh Duy, Thanh Duy cám ơn rồi quấn lụa lên giữa cổ tay, đẩy cửa sổ ra, ném lên cây cao ngoài lầu gác. Lụa không dẻo như nhuyễn ngọc kiếm, nhưng không sao, cũng chẳng phải dùng để đấu nhau, quấn chặt là đủ rồi.
Thanh Duy đứng trước cửa, ngoái đầu lại, giơ tay về phía Giang Từ Chu: “Nào, ta đưa ngài ra khỏi trang viên.”
Gió đêm lùa qua khung cửa, thổi bay lọn tóc và vạt váy, ánh trăng dịu dàng như đang chảy xuống người nàng.
Giang Từ Chu cứ thế nhìn rất lâu, rồi im lặng đi tới nắm tay nàng.
Y biết công phu, nàng dẫn theo y gần như không tốn sức, có lụa làm cầu, bọn họ nhảy thoăn thoắt giữa mái nhà và chạc cây, gần như không phát ra tiếng động. Rời khỏi trang viên, cả hai nhanh chóng tìm thấy ngựa của Giang Từ Chu.
Giang Từ Chu xoay mình nhảy lên ngựa, duỗi tay kéo Thanh Duy, ôm nàng ngồi phía trước, vuốt lại sợi tóc cho nàng rồi thúc ngựa chạy về Giang phủ.
***
Giày vò cả một đêm, về tới Giang gia thì trời đã hửng sáng, hai người không vào từ cửa chính mà là nhảy tường vào hậu viện.
Trong phòng vẫn bừa bộn, Lưu Phương và Trú Vân chưa dậy nên không ai tới dọn dẹp. Giang Từ Chu chịu không nổi, đi vào phòng trước dựng bình phong lên, sau đó nghe thấy Thanh Duy cũng theo vào, đang lục tìm xung quanh.
Y quay người hỏi: “Đang tìm gì đấy?”
Thanh Duy không đáp.
Bình sứ đựng bột phấn của nàng biến mất rồi, không biết đã rơi ở đâu. Nàng không phải người vứt đồ đạc lung tung.
Thanh Duy không tìm thấy ở trước giường, quay sang vén tấm rèm đổ dưới đất.
Giang Từ Chu bước tới, ngồi xuống trước mặt nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng.
Thanh Duy bị y nhìn chằm chằm, khó chịu hỏi: “Ngài nhìn ta làm gì?”
Giang Từ Chu không trả lời mà thò tay vào trong ngực, lấy ra thứ gì đó rồi đặt xuống đất: “Đang tìm thứ này à?”
Trên mặt đất là một túi gấm và một bình sứ nhỏ. Hơn nữa, khăn dán miệng bình đã rơi, và bột phấn bên trong… cũng chẳng còn.