“Trà nguội rồi, cô pha cho tôi bình trà mới đi.”
Được voi đòi bà trưng hay gì?
“Vâng ạ.”
Sau đó mất một lúc sau cô rót cho Diệp Hàn một ly trà nóng, cô đã dự đoạn trước tên này sẽ chê trà quá nóng nên cô đã cẩn thận thổi cho trà bớt nóng rồi mới dịu dàng đưa cho anh ta.
Anh ta hớp một ngụm.
“Trà này…”
Lại nữa rồi! Lần này cô sẽ bỏ thuốc độc vào trà cho anh uống vào chết cho khuất mắt cô, đúng là tên điên mà!
“Ngon.”- Diệp Hàn đặt cốc trà xuống bàn, nói.
May cho anh đấy!
Biểu cảm của Thư Yến dịu xuống.
Diệp Hàn đánh giá Thư Yến từ trên xuống dưới.
“Vừa nãy dường như cô nhìn tôi với anh mắt đầy sát khí, muốn giết tôi sao?”
Thư Yến cười hô hô, xua tay chối đây đẩy:
“Làm gì có, trí tưởng tượng của anh thật phong phú nha.”
Diệp Hàn cau mày:
“Tôi cũng mong là như cô nói.”
Im lặng một lúc, anh lại lên tiếng:
“Được ba tôi đưa vào vị trí hầu cận tôi và cái tên kia( ý chỉ Diệp Khải), ắt hẳn phải có một thân phận đặc biệt đúng không? Nói đi, cô có thân phận gì?”
Thư Yến đưa tay ra phía sau, mỉm cười:
“Đặc thù công việc không thể tiết lộ, đó là mệnh lệnh của ba anh.”
“Bây giờ tôi là thiếu gia của cô rồi, cô vẫn không thể nói sao?”
Thư Yến lắc đầu.
Diệp Hàn tựa lưng vào tường:
“Vậy thì tôi muốn biết, giữa cô và cái cô gái đang đi theo tên đó, ai được đánh giá cao hơn?”
“Cô gái kia cao hơn tôi một chút.”
Anh ta đột nhiên bật cười lớn.
“Ông ta lúc nào cũng yêu thương hắn, còn tôi so với hắn thì chẳng là gì trong mắt ông ta cả.”
Hệ thống từng tiết lộ cho cô biết, Diệp Khải và Diệp Hàn là anh em cùng cha khác mẹ, năm xưa Diệp Thương vì quan hệ thương trường nên đã lấy mẹ của Diệp Hàn trong cuộc hôn nhân không có tình yêu. Sau đó ông ta gặp và yêu dì A Nhược, mẹ của Diệp Khải và sinh ra anh ta, vì một số lí do nên dì A Nhược đã chạy trốn khỏi Diệp Thương.
Còn mẹ của Diệp Hàn sau đó cũng mang thai anh ta, nhưng tất nhiên, Diệp Thương không có tình cảm với mẹ của Diệp Hàn nên vẫn không quá yêu thương gì anh ta.
Ngược lại Diệp Thương lại tốn biết bao nhiêu công sức để mang Diệp Khải về lại với ông ta, cũng đủ biết ông ta thương đứa con này như thế nào.
Mà đó cũng chính là nguyên nhân khiến Diệp Hàn hắc hóa, anh ta hận sự phân biệt đối xử giữa Diệp Khải và mình vì vậy luôn muốn Diệp Khải biến mất khỏi cuộc đời anh ta.
Nguyên nhân còn lại tất nhiên là bởi vì yêu nữ chính.
Thư Yến đi đến một kệ sách gần đó, lấy một mảnh giấy trắng, xếp thành một con hạc sau đó đưa cho Diệp Hàn, cười nói:
“Anh đừng có xem thường tôi, tuy rằng thứ hạng tôi không bằng Vân Hạ, thế nhưng mấy trò vật vãnh này chưa chắc cô ấy làm được đâu, tặng cho anh.”
Anh ta nhận lấy con hạc, vừa nhìn vừa nghĩ ngợi một lúc, sau đó hỏi:
“Cô cũng có chữ Tuyết trong tên giống một người mà tôi đã từng quen biết… Thật trùng hợp. Ước gì tôi có thể gặp lại được người đó.”
Người có tên Tuyết, “Ngân Tuyết, “Tiểu Tuyết”, chẳng phải người được nhắc đến là cô sao? Thế nhưng rõ ràng năm xưa anh ta đã bỏ rơi cô ở bên ngoài khách sạn, không thể nào là cô được, có thể anh ta cũng từng quen một người nào đó khác cũng tên là Tuyết.
“Luyên thuyên nãy giờ buồn ngủ thật.”- Diệp Hàn xoa xoa thái dương.
Thư Yến tá hỏa:
“Anh mới ngủ dậy mà!”
“Tôi nói đi ngủ nhưng không ngủ được nên ngồi vẽ tranh một lúc sau đó gọi cô vào.”
Vậy mà bắt cô đứng ngoài cửa canh cho anh ta hơn một tiếng đồng hồ, đúng là người tàn ác thường sống thảnh thơi mà!