“Ngươi nghĩ Ngự y có thân phận thế nào, bọn họ sẽ không phí thời gian tới chỗ này đâu, chỉ có ta là ở đây trông chừng ngươi!”. Khó hiểu, chỉ là bắt mạch thôi mà, làm gì phải hoảng loạn lên như vậy. “Ngươi làm gì mà hoảng sợ như thế, chẳng lẽ…”, “K-không có gì, chỉ là từ nhỏ tới lớn ta đã sợ uống thuốc n-nên khi nghe đến Ngự y ta mới hoảng loạn thôi…”. Rất may cô nhanh trí, đánh lạc đi sự nghi ngờ của Vân Tình.
“À, trưởng công chúa thế nào rồi, nàng không sao chứ?”
“Ta nghe ngóng được sau khi ngươi làm gì đó nàng có tỉnh lại một lần rồi bất tỉnh cho đến bây giờ, chưa từng tỉnh lại lần nào”.
“Ngự y có nói tại sao không?”
“Tôn Ngự y nói nguyên nhân có lẽ là do hít phải nhiều khói độc nên mới như vậy, còn những triệu trứng khác thì phải đợi công chúa tỉnh lại mới có thể tìm hiểu được. Nhưng tạm thời thì hoàn toàn không nguy hiểm đến tính mạng”.
Tề Tiểu Khả bất giác chau mày, chỉ là hít phải quá nhiều khói thì không thể nào cứ hôn mê bất tỉnh như vậy, hẳn là phải có nguyên do khác. “Cung Thiên Thành đã bị cháy thành tro vậy hiện tại nàng đang ở đâu?”
“Hoàng hậu nương nương lo lắng cho tình trạng của công chúa nên đã đưa nàng đến Phượng Quang cung rồi”.
Nỗi lo trong lòng Tề Tiểu Khả có thể bớt đi phần nào, nhưng vẫn còn đầy nghi vấn chưa thể giải đáp được.
Ban đêm tĩnh mịch, mây đen phủ kín, mưa ào ào trút xuống, dưới không gian bốn bề yên tĩnh, bên trong đống đổ nát của cung Thiên Thành lại xuất hiện một bóng người, hoàn toàn hòa vào trong màn đêm. Tiếng bước chân lộp cộp, lộp cộp đi dọc theo chân tường đã bị thiêu thành than, không ngừng đảo quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó. Ánh mắt ghê rợn dừng lại khi trông thấy thứ gì đó bị đè bên dưới xà ngang, chầm chậm bước lại nhặt lên đồ vật mong muốn. Con mắt trợn lớn không hề chớp nhìn chằm chằm vào thứ đó, đường rãnh cong lên tạo thành một nụ cười kinh dị.
“Ai!”. Là tiếng của thị vệ gác đêm. Sau đó thị vệ nhanh chóng chạy tới kiểm tra. Mảnh gỗ dưới chân hắn có chút lay động, chỉ có tiếng mưa rơi nặng hạt. không có ai cả.
Sau khi kiểm tra một lượt, chắc chắn không hề có ai, tên thị vệ liền xoay người bỏ đi. Nơi góc tối ẩn sau bức tường đã cháy rụi, con mắt đỏ như máu vẫn luôn nhìn chăm chăm theo hắn.
Bên ngoài màn đêm như vô hạn, mưa tuôn không ngừng, ngay cả một tia sáng le lói cũng không có nhưng bên trong Phượng Quang cung đèn đuốc thắp sáng, ấm áp muôn phần. Đã gần giờ Tý nhưng người ra kẻ vào trong Phượng Quang cung vẫn không ngớt, ai nấy hấp tấp vội vàng, mặt mày mệt mỏi vô cùng, sở dĩ giờ này Phượng Quang cung vẫn đông như vậy cũng bởi vì trưởng công chúa Thái Đường. Thái giám cung nữ đều biết Hoàng hậu nương nương lo lắng cho trưởng công chúa nên đích thân đưa người về cung để chăm sóc, bởi vậy bọn họ mới phải cực khổ làm đêm như thế này! Oán trách thì oán trách nhưng bọn họ không dám nói ra, chỉ có thể để trong lòng vì không chỉ bọn họ mới thức đêm lao lực, nghe nói Hoàng hậu nương nương vẫn luôn túc trực bên cạnh trưởng công chúa, một bước không rời. Chăm sóc, thay y phục, đút cháo cũng đích thân tự mình làm không giao cho người khác. Chỉ cần như vậy thì có thể thấy được Hoàng hậu nương nương thương yêu trưởng công chúa như thế nào. Lý Oanh làm như vậy chính là thay đổi suy đoán của một số đông nô tài trong cung. Ai mà chẳng biết xưa nay Hoàng hậu nương nương yêu thương nhất chính là Thái tử Trịnh, hết mực cưng chiều, bảo bọc vô cùng, điều đấy cũng dễ hiểu vì Thái tử Trịnh có khả năng cao nhất được chọn để kế vị trở thành Hoàng đế, nhưng bọn họ đã đoán sai hoàn toàn.
Sắc trời ngày một đen hơn, mây đen dày đặc ước chừng cơn mưa này sẽ không tạnh trước ngày mai. Lý Oanh thở dài nhìn hài nhi nằm bất động trên giường, trong lòng lại đau nhói. Nàng đưa tay áp vào gò má đứa nhỏ, khẽ vuốt nhẹ gương mặt yêu kiều, diễm lệ. Hài nhi của nàng đã như thế một ngày một đêm rồi, chẳng phải người hít phải khói độc chỉ bị ngất đi thôi sao? Vậy tại sao Huyên nhi của nàng lại hôn mê bất tỉnh thế này. Tuy Ngự y nói rằng Huyên nhi sẽ không nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn chưa thể tỉnh lại càng khiến nàng bồn chồn không yên hơn. Nàng biết Huyên nhi mắc bệnh từ nhỏ, các Hoàng tử công chúa đều tránh xa buông lời trêu chọc, và dĩ nhiên nàng cũng biết được Hoàng đế phu quân của nàng luôn ghét bỏ Huyên nhi, vì vậy nàng càng thêm che chở đứa nhỏ này. Hài nhi đáng thương của nàng, đứa con đầu lòng của nàng, đứa con vì khó sinh mà nàng suýt nữa phải bỏ mạng. Người ta nói nàng lạnh nhạt, thờ ơ với Huyên nhi nhưng đâu ai biết sâu trong thâm tâm nàng bảo bọc nâng niu đứa nhỏ này biết bao nhiêu.
Đã dần về khuya, ở ngoài sấm chớp liên hồi không ngừng, mưa tuôn xối xả. Bên trong nội điện mới đây còn đông đúc nay lại vắng vẻ thưa thớt. thỉnh thoảng chỉ có một hai cung nữ thái giám trực đêm qua lại. Lý Oanh cho lui hết nô tài, tự mình ngồi trong thư phòng xem y thư, tìm kiếm phương pháp. Nàng không rời mắt khỏi y thư trên tay, hi vọng tìm thấy một cách nào đó có thể giúp hài nhi của nàng tỉnh lại.
Nơi tẩm điện yên tĩnh, vọng lên tiếng bước chân lộp cộp kéo dài, từng nhịp từng nhịp vang lên, tiếng động phát ra từ xa rồi mỗi lúc một rõ hơn, sau đó dứt hẳn. Bên phụng sàn xuất hiện một thân ảnh thon gầy, toàn thân ướt sũng, nước thấm vào loang cả một góc thảm. Y bất động trước phụng sàn, từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn chằm chằm nữ nhân nằm trên giường*. Y rút ngắn khoảng cách với Thái Đường, gương mặt ghê rợn mỗi lúc một tiến sát đến trước tầm mắt nữ nhân đang hôn mê, và dừng lại khi khoảng cách ở giữa chỉ còn năm phân. Trên mặt hiện lên nụ cười quái dị, rồi lại cuối xuống làm thứ gì đó không thể đoán được.
*Ở đây tức là nhân vật này xuyên suốt trong truyện từ khi xuất hiện tới giờ nếu có hành động nhìn như vậy thì sẽ không hề chớp mắt một lần, đôi mắt lúc nào cũng mở.
Thư phòng hoàn toàn là một màu tối, chỉ thấy le lói ánh sáng từ ngọn nến đang cháy đặt trên thư án. Lý Oanh đã ngồi xem y thư gần một canh giờ, ban đầu niềm hi vọng của nàng lớn cỡ nào thì khi xem hết những quyển y thư trong phòng lại càng thêm tuyệt vọng. Tất cả các quyển y thư đều không hề có cách nào có thể giúp hài nhi của nàng. Lý Oanh tuyệt vọng ngã người tựa vào ghế, bất lực buông xuôi. Một ngày một đêm nàng không ăn không uống luôn túc trực bên cạnh chăm sóc Thái Đường, bây giờ cơ thể nàng vô cùng yếu ớt như bị rút hết sinh khí, nàng mệt mỏi thiếp đi. Nàng cảm thấy cơ thể vô lực của mình được ai đó nhấc lên, phủ trong lòng, động thái vô cùng ôn nhu như lo nàng sẽ đột ngột tỉnh lại. Hình như nàng yếu đến nỗi sinh ra ảo giác rồi. Trong tiềm thức Lý Oanh muốn mở mắt nhìn xem người kia là ai nhưng nàng không làm được, cơ thể nàng lúc này không nghe theo mệnh lệnh nữa, vì vậy qua hôm sau nàng cho rằng có lẽ chỉ là nàng nằm mơ thôi. Nhưng trong cơn mơ hồ, dường như nàng đã… nghe thấy tiếng bước chân.
——Hết Chương 35——
Tác giả: Đoán xem người kia đã làm gì với trưởng công chúa nào~~~~

Hình ảnh chỉ mang tính chất giúp tưởng tượng dễ hơn