Mạc Mặc ở một bên thấy con gái bảo bối mình bị người mắng liên tục, còn ăn hai cái bạt tai, hai mắt đỏ lên, làm sao còn nhớ đến hôm nay là tiệc sinh nhật của bà ta nữa!!!
Liễu Phi Phi giơ tay, Mạc Mặc kéo cô ta lại, vung một cái tát lên mặt cô ta.
Liễu Phi Phi choáng váng, đời này, cô ta luôn ỷ vào trong nhà có tiền, anh trai thuộc hắc đạo, ngoại trừ trước mặt anh phải giả làm thục nữ ra, đến nơi nào cũng đều hung hăng càn quấy.
Dù chỉ đầu ngón tay cũng không ai dám chạm vào cô ta, hôm nay thế nhưng kẻ ti tiện như Mạc Mặc dựa vào nhà giàu leo cao cũng dám đánh cô ta?
“Bà dám đánh tôi?” Trong mắt Liễu Phi Phi nổi lửa, vẻ mặt đó quả thật là hận không thể đem Mạc Mặc bầm thây vạn đoạn.
Cô ta vốn mặc kệ lễ giáo, sao còn có thể xem Mạc Mặc là trưởng bối lớn hơn cô ta hai mươi mấy tuổi nữa, lại quát lên, “Bà cũng là kẻ thấp hèn!” Nhào tới đánh lên mặt Mạc Mặc.
Mạc Mặc né tránh, không để cô ta đánh, nhưng Liễu Phi Phi lại đánh lên đầu Mạc Mặc, làm búi tóc vấn cao trang nhã của bà ta xả ra rối loạn.
Mạc Mặc chưa từng trải qua sự nhục nhã đến thế, tuy nửa năm nay cuộc sống của bà ta rất tao nhã, nhưng bản tính bên trong của bà ta là người không thích chịu thiệt thòi, người khác đánh bà ta, trong đầu bà ta cũng chỉ có một ý nghĩ, trả lại hàng trăm hàng ngàn cái đánh!
Không giống với Mạc Doãn Nhi, tuy hận muốn chết, hận muốn cầm dao đâm chết Liễu Phi Phi, nhưng mặt ngoài cũng chỉ bụm mặt bất lực gào khóc mà thôi.
Bởi vì cô ta biết rõ, chỉ cần cô ta giả trang thành người bị hại, không có phản ứng nào, người xung quanh nhìn vào, sẽ thấy Liễu Phi Phi ngang ngược. Cô ta ngược lại sẽ nhận được sự đồng tình!
Chỉ tiếc mẹ cô ta không hiểu đạo lý này, tuổi lớn, lửa giận bộc phát, so với Liễu Phi Phi mới 18 tuổi, ra tay càng hung tàn hơn nhiều.
Do đó, trong lúc tất cả mọi người trố mắt ngoác mồm nhìn, hai người một già một trẻ cứ như thế mà điên cuồng rít gào chửi bới đánh nhau. Ngươi đánh một cái ta tát một cái, ngươi đạp một cước, ngươi nắm tóc ta, ta xé áo ngươi.
Đánh nhau,Mạc Mặc mặc lễ phục khó di chuyển, bị Liễu Phi Phi tát một cái ngã trên đất. Liễu Phi Phi bị bà ta đánh trúng nhiều như vậy, lửa giận càng lớn, trực tiếp ngồi lên người Mạc Mặc, hai tay liên tiếp đánh lên mặt bà ta!
Tống Minh không ở nhà, Tống Nghiên Nhi cũng không biết chạy đi đâu, đối với sự hỗn loạn này, tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người, dĩ nhiên không người nào đi gọi bảo vệ;
Mà mọi người ngày thường đều là phu nhân danh môn đoan trang, tự nhiên sẽ không có ai đi kéo hai người ra; thiếu niên Nghê Lạc càng sẽ không có hứng thú khuyên can hai kẻ đáng ghét.
Vì thế hai người này cứ thế hành hung lẫn nhau; mãi đến lúc người hầu xông đến, thật vật vả mới kéo được một người, tách hai mụ điên ra.
Đầu Mạc Mặc biến thành ổ gà, lông mi giả rớt mất, trên mặt đánh phấn in dấu ngón tay, quần áo nhăn nhúm rách lả tả, cả người không chút hình tượng nào.
Mạc Doãn Nhi ở một bên hận không thể hôn mê, sự kiện này, toàn bộ mặt mũi của Mạc Mặc và Mạc Doãn Nhi, xem như đã mất hết!
Cô ta cứ nghĩ giây phút này là thời khắc đáng xấu hổ và giận dữ nhất đời cô ta, nhưng tiếp đó, Liễu Phi Phi chỉ vào hai mẹ con cô ta, chanh chua, lần nữa chửi ầm lên:
“Họ Mạc kia, chỉ bằng bà cũng dám đánh tôi?? bà không tự nhìn lại bản thân bà đi? Bà thật sự cho rằng bà gả vào Tống gia, gả cho cậu của tôi, thì xem như có địa vị? Bà không thấy mình có bao nhiêu ti tiện sao, ngay cả con gái bà cũng thế!”
Ánh mắt Liễu Phi Phi bén nhọn, trực tiếp nhìn Mạc Doãn Nhi:
“Đúng là mẹ nào con nấy, mẹ mày cướp địa vị của mợ tao, đã hết thời còn lẳng lơ đưa tình với đàn ông! Tiện nhân như mày cũng di truyền nốt, con hoang như mày, cũng muốn làm phượng hoàng? 18 năm sống trong nhà giàu có, mày sống rất tốt phải không? Được tiện nghi còn ra vẻ, không phải đồ của mày, mày còn muốn, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!”
Liễu Phi Phi tuy tuổi còn nhỏ, nhưng từ nhỏ đã theo bạn bè xấu quậy phá khắp nơi, mắng người cũng đặc biệt độc mồm hung ác, thao thao bất tuyệt không ngừng.
Dù mắng nửa ngày, cũng không tìm được chỗ phản bác!
Lời mắng người của cô ta, nhìn như không có điểm công kích cụ thể, nhưng mỗi một câu đều đánh lên phẩm chất làm người, khiến người ta xấu hổ muốn chết.
Mạc Doãn Nhi cả đời còn chưa từng nghe lời mắng chửi nào cay nghiệt như vậy, bị mắng đến đầu váng mắt hoa, vừa thẹn vừa xấu hổ, làm sao còn có thể phản bác được nữa?
Mạc Mặc nghe đến máu huyết sục sôi: “Liễu Phi Phi, tôi tốt xấu gì cũng là mợ của cô, cô không thể tôn trọng chút sao?”
“Tôi nhổ!!!” Liễu Phi Phi tính tình ngang bướng, từ nhỏ đã ngang tàng, trực tiếp nhổ nước bọt lên người Mạc Mặc, “Mợ bà! Em gái bà!! Mợ tôi chỉ có một, là tiểu thư Nghê gia cao quý, không phải cái loại hàng phong tao lêu lổng như bà!”
Nghê Già hít sâu một hơi, quả nhiên, đối phó tiện nhân, không thể dùng vũ khí thông thường, phải như Liễu Phi Phi lực sát thương mới lớn!
Mạc Mặc tức giận đến thiếu chút nữa là thổ huyết, miệng lưỡi con nhóc này toàn nói những lời thô tục, mắng người phải rút gân lột da!
Bà ta choáng váng, mắng to: “Mày mới là kẻ thấp…”
“Phi Phi, cậu hôm nay sao thế?” Mạc Doãn Nhi sợ mẹ cô ta sẽ nói lời thô tục, như thế hình tượng sẽ hoàn toàn sụp đổ, vì thế nhanh chóng nước mắt lưng tròng, gò má đỏ ửng, khóc vô cùng đáng thương,
“Bình thường không phải rất tốt sao, tại sao hôm nay lại đột nhiên đánh người mắng người? Nếu như mình có làm sai cái gì, cậu có thể nói thẳng, mình sẽ sửa!”
Dáng vẻ chịu nhục có tri thức hiểu lễ nghĩa này, làm người khác không khỏi đau lòng, đứa nhỏ Doãn Nhi này cũng thật đáng thương! Tuy mẹ cô không phải con nhà gia giáo, nhưng cô cũng là bọn họ nhìn lớn lên, cũng rất được, chỉ là cuộc đời nhấp nhô mà thôi!
Nhưng Liễu Phi Phi là người nào, trước mặt anh trai, cô ta là diễn viên xuất sắc đáng đoạt giải Oscar giả mặt ngây thơ, những kỹ thuật nho nhỏ này của Mạc Doãn Nhi lẽ nào cô ta nhìn không ra?
“Mày thế mà lại giả bộ trước mặt tao?” Liễu Phi Phi chỉ vào Mạc Doãn Nhi, hung tợn, “Mày còn giả bộ, tin hay không tao đánh chết mày?”
Mạc Doãn Nhi nén khóc, thiếu chút nữa cắn gãy răng, mặt ngoài không thể tỏ ra tức giận, chỉ có thể tiếp tục kiềm nén giả bộ đáng thương.
Liễu Phi Phi lạnh lùng lên tiếng: “Mạc Doãn Nhi, mày với mẹ mày ở bên cạnh cậu tao sống thật tốt, nhưng mày đối với thân thích như thế nào? Mày đúng là cái đồ lấy oán báo ân! Lòng dạ độc ác như bò cạp!”
Nước mắt Mạc Doãn Nhi rơi như mưa, lần này không phải giả bộ, cô ta thật sự không biết mình chọc phải Liễu Phi Phi lúc nào, lắp bắp nói: “Cậu đến cùng là nói cái gì? Mình thật sự nghe không hiểu!”
“Còn giả bộ, tao sẽ đem mặt nạ của mày gỡ xuống!” Nếu không phải do người hầu giữ lại, chỉ sợ cô ta thật sự nhào tới.
“Mạc Doãn Nhi, tao thật không hiểu, mày không biết xấu hổ sao, còn đưa tay ra bên ngoài! Tống gia đối xử với hai mẹ con mày tốt như thế, mày còn hại anh tao, hại tao?”
Liễu Phi Phi tức đến cười to: “Hừ, tao biết, mày muốn lấy lòng Việt gia, muốn lòng Việt Trạch, còn tàn nhẫn đến mức thân nhân của mình cũng muốn hại!!”
“Thế nào? Mày lợi dụng tao dẫn anh tao về, để anh ấy rơi vào tay Việt Trạch, Việt Trạch sẽ bị mày hấp dẫn, nhìn thêm một chút? Sẽ thích mày? Rồi gả vào nhà họ Việt? Mày cũng không nhìn lại mày xem! Giống như mẹ mày, thấy đàn ông là sáng mắt!”
Đương nhiên, lúc cô ta nói những lời này, cũng không ý thức được bản thân mình cũng như thế… Khụ khụ…
Sắc mặt Mạc Doãn Nhi trắng bệch! Liễu Phi Phi mắng khó nghe như thế, bất luận thế nào, ngày hôm nay, mặt mũi của cô ta cũng mất hết rồi! Càng căm phẫn là, lúc nghe Liễu Phi Phi mắng, cô ta mới nhớ ra, có lần cùng Ninh Cẩm Niên ra ngoài chơi, từng nghe thấy Ninh Cẩm Nguyệt gọi điện thoại cho Liễu Phi Dương.
Liễu Phi Phi nói ra mọi chuyện, cô ta đã rõ! Không nghĩ tới Ninh Cẩm Nguyệt lại nham hiểm như vậy, muốn lấy lòng Việt Trạch, nhưng lại bắt cô ta chịu tội thay.
Dĩ nhiên, cô ta biết, Việt Trạch tìm tới Liễu Phi Dương, căn bản không phải dựa vào ai mật báo. Mà Ninh Cẩm Nguyệt gọi điện cho Liễu Phi Dương, thật ra là muốn đối phó Nghê gia.
Còn chân chính trêu chọc Liễu Phi Phi, là Nghê Già.
Mạc Doãn Nhi mặt đỏ như máu, một nửa vì bị đánh hai bạt tai, nửa còn lại vì xấu hổ, cô ta chỉ có thể nói: “Mình thật sự không biết cậu đang nói cái gì? Những gì cậu nói, mình chưa từng làm!”
“Thật không nhịn được nữa rồi!” Sắc mặt Doãn phu nhân nặng nề ngồi trong đám phu nhân, nói mấy chữ, đại sảnh lần thứ hai nghe được cả tiếng kim rơi.
Tinh thần Nghê Già chấn động.
Doãn phu nhân là con gái nhà họ Việt, sau gả cho nhà họ Doãn. Bà là một danh môn khuê tú, rất có phong độ, còn là Phó thị trưởng. Ngày thường bình dị gần gũi, nhưng lại rất nghiêm khắc, ai cũng không dám thở mạnh. Cho nên nói, đối với sự việc này bà là người duy nhất có quyền lên tiếng.
Nghê Già thầm nghĩ, bà, sẽ không phải là trách Liễu Phi Phi đi! Như vậy, thế cục lúc này sẽ phải thay đổi rồi!
Hai mẹ con Mạc Mặc và Mạc Doãn Nhi chính là muốn điều này, do đó nháy mắt lại hiện ra bộ mặt người bị hại đáng thương, nhìn Doãn phu nhân giúp hai người làm chủ.
Nhưng ánh mắt Doãn phu nhân lại nặng nề, nhàn nhạt nhìn Mạc Doãn Nhi.
Người phía sau khẽ run, mà Nghê Già cũng cảm nhận được luồng áp lực mạnh mẽ chèn ép, thế mới biết khí thế quanh năm suốt tháng tích góp được, đám nhóc con như bọn họ làm sao sánh bằng!
Ngữ khí của Doãn phu nhân thay đổi, so với Liễu Phi Phi nhục mạ mắng nhiếc còn cây đắng hơn gấp trăm lần:
“Tống phu nhân, Mạc tiểu thư, ngài Tống mời tôi tới đây. Không ngờ, lại xem được trò hay này, như vậy tôi sẽ nói vài lời!”
“Mạc tiểu thư, tuy A Trạch nhà chúng tôi là con trai, không chú trọng danh tiếng như con gái danh môn, nhưng nó tốt xấu gì cũng lăn lộn trên thương trường. Nếu bị người ngoài nói nó dựa vào phụ nữ cung cấp thông tin làm việc, vậy thì người phụ nữ này cũng quá tự cao rồi!” Bà lạnh nhạt nhìn Mạc Doãn Nhi,
“Tôi mặc kệ lời đồn là thật hay giả, trọng điểm cũng vẫn là cô, tôi nghĩ cô không muốn người khác cho rằng cô muốn trèo cao! Tất nhiên, cô không phải con cháu nhà chúng tôi, tôi cũng không có quyền quản cô dạy cô, nhưng, đối tượng cô theo đuổi, tốt nhất không phải Doãn gia hoặc Việt gia!”
Chân Mạc Doãn Nhi mềm nhũn, có chút lung lay muốn ngã.
Doãn phu nhân nói xong, lại lành lạnh nhìn Mạc Mặc một cái: “Phiền bà nói với ngài Tống một tiếng, nếu sau này Tống gia có sự kiện gì, cũng đừng phát thiệp mời tôi!”
Dứt lời, xoay người rời đi.
Thân người Mạc Mặc nghiêng đảo, bà ta còn chưa tiến vào vòng tròn này, chỉ sợ, từ nay cũng không vào được rồi!
Những phu nhân khác thấy Doãn phu nhân rời đi, từng người cũng không mặn không nhạt nhìn bên này vài lần, cũng theo đó đi rồi.
Nghê Già cũng lôi kéo Nghê Lạc và mẹ rời đi, lúc ra khỏi Tống gia, trong lòng không khỏi thở dài một tiếng: Xem ra, cô chọn em gái nhà họ Liễu, là rất đúng!
Bởi vì Nghê Già phải trở về ký túc xá, nên Trương Lan ngồi xe trở về trước. Trước khi đi, còn lôi kéo Nghê Già nói cuối tuần nhất định phải về nhà, còn liên tục than thở mấy lần.
Nghê Già biết việc Mạc Doãn Nhi bị đánh làm lòng bà cũng không mấy dễ chịu, nên cũng không nói gì.
Nghê Lạc mở cửa xe, cậu lái xe đưa Nghê Già trở về trường.
Trên đường, tâm tình Nghê Lạc cũng rất nặng nề, dù sao, nhìn người cùng mình chung sống 18 năm bị người đánh, bị người nhục nhã, là ai cũng sẽ không dễ chịu.
Nghê Già quyết định để cậu tự mình tiêu hóa, bản thân thì ngồi trên ghế lái phụ, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ngáp mấy lần!
Khi cô há mồm ngáp lần thứ bảy, Nghê Lạc không nhịn được, cau mày: “Chị có đúng là chị em không đấy! Kiềm chế chút không được à? Cẩn thận ngáp đến rách miệng!”
Nghê Già cười xì một tiếng, dụi đôi mắt có phần hơi nước mờ mịt, lầu bầu: “Ai, gần đây ngủ không đủ giấc, buồn ngủ chết được!”
Nghê Lạc nhìn gương xe một cái, thấy cô thật sự rất uể oải, nói: “Còn mười mấy phút nữa mới đến trường, chị cũng nên ngủ một lúc đi!”
Nghê Già bĩu môi, gật đầu. Mới vừa điều chỉnh tư thế cho thoải mái muốn nhắm mắt, lại đột nhiên nhớ đến một chuyện, lập tức nhảy lên hướng Nghê Lạc gào to:
“Nghê Lạc, chuyện gì xảy ra với em hả??”
Nghê Lạc còn tưởng cô sẽ yên lặng ngủ, không ngờ cô lại đột nhiên nhảy dựng lên như thế, tay cầm lái thiếu chút nữa trật hướng, tức đến nổ phổi mắng: “Đang lái xe đấy! Chị điên à?”
Nghê Già tiếp tục gào thét, “Vừa nãy Liễu Phi Phi gọi ‘Tiện nhân’, lúc cô ta nhào tới, em che chở chị làm cái gì?”
Nghê Lạc oán hận liếc cô một cái, bộ mặt oán hận “Không phân biệt tốt xấu”, mẹ nó là lỗ tai cậu có vấn đề, hay là cô gái này đầu óc có vấn đề? Không phải cô nên có biểu hiện cảm kích sao?
Nghê Lạc nghiến răng nghiến lợi: “Không cần cảm ơn!”
Nghê Già đánh một cái vào đầu cậu, thét: “Tại sao người khác gọi ‘Tiện nhân’, phản ứng đầu tiên của em tiện nhân chính là chị hả!!!”
Nghê Lạc: …
Trên đời còn có người nào oan ức bằng cậu không?
Mẹ nó thực sự là giận đến điên tiết, có lòng còn bị nhìn thành ác bá!
Nghê Lạc kiềm nén, nhịn nửa ngày mới nhịn không được nữa, vừa muốn quay đầu chửi, lại nhìn thấy, Nghê Già phút trước còn sinh long hoạt hổ, sớm đã ngoẹo cổ, ngủ say.
**
Sau khi Nghê Già đến trường, chạy đi mua một thẻ điện thoại mới, hủy số điện thoại cũ. Ngay cả việc đi ăn cơm cùng Nghê Lạc cũng lười, trực tiếp bò lên lầu ngủ.
Một lần, ngủ đến tận chín giờ tối mới tỉnh dậy, những bạn học khác trong ký túc xá còn chưa trở về, Nghê Già gội đầu tắm rửa xong, mở hành lý, mới phát hiện không có mang theo máy sấy.
Định dùng khăn tắm lau khô tóc, ký túc xá yên tĩnh, bỗng nhiên vang lên tiếng điện thoại.
Nghê Già sợ hết hồn, đi qua nghe máy, hỏi: “Xin chào, ai đấy?”
Đối phương không nói gì, rõ ràng là không ngờ đến cô sẽ nghe máy, giống như đã chuẩn bị nói “Phiền bạn kêu Nghê Già nghe máy”, kết quả cô lại trực tiếp nhận điện thoại, vì lẽ đó, lời kịch đã chuẩn bị, cứ thế nghẹn lại!
Sau một lúc yên tĩnh, Nghê Già lầm bầm lầu bầu: “Sẽ không phải là ma điện thoại…” Lại nhỏ giọng hỏi một lần: “Chào, ai đấy?”
“Ừm…” Dừng lại một chút, tiếng nói của anh rất rõ ràng, “Em có thể xuống dưới lầu không?” Cuối cùng, bỏ thêm một câu, “Tôi đang đứng dưới lầu ký túc xá!”
Nghê Già kinh ngạc: “Việt Trạch?”