Lúc Trình Nguyên Tịch đi vào biệt thự thì đã không thấy bóng dáng của Tạ Âm Lâu đâu nữa, trong phòng khách đèn đuốc sáng rực, Trần Nho Đông còn đang bận rộn lôi kéo quan hệ với Phó Dung Dữ, cô ta đóng dù đặt vào trong thùng thủy tinh, tiếng động rất khẽ nhưng vẫn làm Trần Nho Đông ở bên này chú ý đến, chợt nghe thấy anh ta nói: “Tôi để Tiểu Sầm tìm một bộ sườn xám cho cô thay, cẩn thận bị cảm lạnh.”
Trình Nguyên Tịch mỉm cười cảm ơn, người như cô ta đến đây đi đâu cũng không rời được chữ cảm ơn.
Trông rất dịu dàng dễ ở chung, nhưng thật ra lại chẳng có chút giá trị nào.
Lúc trước Trần Nho Đông quyết định đổi Mạnh Thơ Nhụy đã có ý để cô ta thay thế, nhưng tiếc là không thành công.
Một lãnh đạo trong đài đã lén nói với anh ta, người ở phía sau chống lưng cho Trình Nguyên Tịch cũng là Phó Dung Dữ, anh ta không tiện nghiền ngẫm quan hệ của hai người này, thái độ đối xử với Trình Nguyên Tịch đều là nhìn mà làm.
Mà từ đầu đến cuối Phó Dung Dữ đều không bộc lộ một chút đãi ngộ đặc biệt nào cho Trình Nguyên Tịch, ngược lại lạnh nhạt dặn dò ông ta: “Tôi sẽ cử Trần Nguyện đưa đến đây những loại cá tự nhiên tươi ngon, cô ấy thích ăn.”
Cô ấy này, hơn phân nửa là Tạ Âm Lâu.
Trần Nho Đông cảm nhận được, sau khi anh ta dùng thái độ cung kính tiễn Phó Dung Dữ đi thì trợ lý Tiểu Sầm cũng đến gần, tò mò hỏi: “Phó Tổng và nhà họ Tạ muốn liên hôn sao?”
“Loại chuyện của mấy nhà quyền thế này không phải là chuyện mà những nhân vật nhỏ như chúng ta có thể đoán mò.”
Ngay sau đó, Trần Nho Đông lại khẽ cảnh cáo trợ lý phải biết giữ mồm giữ miệng, đừng lan truyền chuyện của Phó Dung Dữ và cô Tạ ra ngoài, cho dù là ai thì tổ chương trình đều không thể đắc tội nổi.
Trên lầu.
Tạ Âm Lâu im lặng đứng sau bức rèm nhìn thấy bóng lưng cao ráo của Phó Dung Dữ bước lên xe dưới màn mưa, rồi chiếc xe dần chạy đi, chiếc điện thoại mà cô để trên mép giường vang lên một tiếng, thông báo có một tin nhắn gửi đến.
Người gửi tin nhắn đến cũng là Phó Dung Dữ.
Tạ Âm Lâu không xem, ngoài cửa vang lên tiếng nhắc nhở của chuyên viên trang điểm, cô thu lại suy nghĩ đi làm tạo hình.
Phòng hóa trang của cô nằm không xa, lúc đi vào đúng lúc gặp Trình Nguyên Tịch cũng ở bên trong, bởi vì dáng người mảnh khảnh của hai người nên Trần Nho Đông đã lấy một bộ sườn xám thêu Tô Châu của cô cho Trình Nguyên Tịch thay đổi.
Trùng hợp nó còn là bộ màu trắng ngà.
Trình Nguyên Tịch nâng tay thắt nút bọc trên cổ, bên cạnh là tấm kính toàn thân trong suốt, cô ta mặc vào không đẹp như Tạ Âm Lâu, hơi rộng một chút, trong lúc chuyên viên trang điểm đi ra ngoài tìm đồ, không khí xung quanh bỗng yên tĩnh. Không còn người khác, Trình Nguyên Tịch đảo mắt nhìn sườn mặt Tạ Âm Lâu đang ngồi trên ghế: “Lúc trước tôi nghe nói bên cạnh Phó Dung Dữ có thêm một người phụ nữ, còn vì cô ấy mà mua một căn hộ biệt lập ở khu chung cư sát bên nhà vườn hoa hồng, thì ra là cho cô Tạ.”
Lúc đầu Tạ Âm Lâu không quan tâm đến Trình Nguyên Tịch lắm, sau khi nhớ ra mấy chữ nhà vườn hoa hồng này đã loáng thoáng nghe thấy có người nhắc đến, mà Trình Nguyên Tịch cũng không giấu giếm sự thật sống trong nhà vườn hoa hồng…
Đều là hoa hồng?
Tạ Âm Lâu đột nhiên thất thần, trong đầu hiện lên những phong thư hoa hồng đỏ được giấu kỹ trong phòng ngủ Phó Dung Dữ.
“Tính ra chúng ta ở gần vậy mà không gặp mặt bao giờ.” Trình Nguyên Tịch cười đầy thân thiện, chủ động mời chào: “Ngày nào đó cô Tạ rảnh rỗi nhớ đến nhà vườn hoa hồng của tôi ngồi chơi, chuyện vòng ngọc lúc trước tôi vẫn chưa chính thức xin lỗi cô.”
Nghe cô ta nhắc đến hoa hồng, Tạ Âm Lâu không thích nghe, không muốn nghe dù chỉ một chữ.
Thái độ cô vẫn lạnh nhạt như trước, đến cả nụ cười cho có lệ cũng không: “Ai nói tôi ở khu chung cư sát bên nhà cô chứ?”
Trình Nguyên Tịch hỏi ngược lại: “Không phải sao?”
Tạ Âm Lâu tiện tay cầm lấy vòng cổ trân châu trên bàn trang điểm thưởng thức, màu da trắng nõn trên đầu ngón tay cô còn đẹp hơn, cô mỉm cười để lộ giọng điệu lười biếng: “Đương nhiên không phải, xem ra đã một thời gian rồi cô Trình không liên lạc với Phó Dung Dữ nhỉ? Tin tức lỗi thời lâu vậy rồi mà, không biết tôi đang ở biệt thự của anh ấy sao?”
Phản ứng đầu tiên của Trình Nguyên Tịch là không tin, căn biệt thự kia còn có em trai ốm yếu của Phó Dung Dữ.
Sao anh có thể để phụ nữ bên ngoài vào quấy rầy cuộc sống tĩnh dưỡng của em trai anh chứ?
Nhưng cố tình sự thật lại bày ra trước mắt, lúc trước Tạ Âm Lâu nói không muốn sống ở chung cư nữa, Phó Dung Dữ đã lập tức đổi một nơi ở khác, sau đó mỗi ngày đều đón cô về biệt thự, rồi cũng không có sắp xếp nào khác.
Tạ Âm Lâu mỉm cười nhìn vẻ mặt hơi khựng lại của Trình Nguyên Tịch, cô ném vòng cổ trân châu lên lại bàn trang điểm, sợi dây cước mỏng manh lập tức đứt ra, những hạt trân châu căng tròn lăn tí tách trên sàn nhà.
Cô cũng không có ý định nhặt lên, đôi lông mi dày rậm không hề run rẩy: “Trình Nguyên Tịch.”
Cô nói ra ba chữ này, giọng điệu lạnh nhạt không chứa chút tình cảm nào, nói rõ ràng từng từ từng chữ: “Chuyện lần trước cô đập vỡ vòng ngọc của tôi, tôi không tìm cô tính sổ…là vì nể mặt Phó Dung Dữ, bây giờ cô được thời thì tốt nhất nên ngoan ngoãn kẹp chặt đuôi làm người, mặc xong sườn xám rồi thì ra ngoài đi, tôi không có hứng thú diễn tiết mục chị em tình sâu nghĩa nặng với cô.”
Máu trên mặt Trình Nguyên Tịch bị lời nói của cô rút cạn vài phần, nửa ngày sau, cô ta khom lưng nhặt những hạt trân châu đó lên bàn, sau đó lặng lẽ đi ra khỏi phòng hóa trang.
Tạ Âm Lâu ngồi xoay người lại, đôi mắt bình tĩnh nhìn màn mưa to ngoài cửa sổ, gió thổi từng cơn, những nhánh cây đầy hoa cũng rơi lả tả xuống bùn.
Trận mưa này kéo dài liên tục gần một tuần.
Những cảnh quay bên ngoài tạm thời đổi thành trong biệt thự, hiển nhiên cả ngày Tạ Âm Lâu đều ở trong nhà, thỉnh thoảng cô sẽ gửi tin nhắn cho Phó Dung Dữ, phần lớn là nói một hai câu rồi lười đáp lại anh.
Còn Phó Dung Dữ thì nhận tin nhắn mọi lúc mọi nơi, lập tức nhắn tin trả lời cô ngay.
Có lúc Tạ Âm Lâu nghi ngờ có phải anh làm việc suốt hai mươi bốn tiếng hay không, muốn hỏi nhưng rồi lại xóa sạch từng chữ đã được soạn xong, cô không nên vượt rào quan tâm cuộc sống cá nhân của anh quá nhiều.
Bởi vì mưa to không ngừng nên ngoài cửa sổ thoang thoảng hơi thở tươi mát của núi rừng, hòa tan mùi hương trên gối đầu mà cô mang đến.
Mùi hương gỗ tuyết tùng kia đã sắp không còn ngửi thấy, Tạ Âm Lâu đành phải lấy túi thơm ra dùng, buổi tối để dưới gối ngủ có tác dụng thôi miên.
Sáng hôm sau thức dậy, cô vuốt mái tóc dài đen rối xù rồi ngồi dậy khỏi chăn, vươn tay sờ vào vị trí đặt túi thơm màu tím, cầm nó đặt lên chóp mũi ngửi hai cái, mùi hương đã nhạt hơn so với đêm qua.
Tạ Âm Lâu nhíu mày xuống giường, trong lúc thầm tính thời gian quay chụp, cô nghiêm túc rửa mặt rồi ra khỏi phòng. Nhìn thấy Ôn Chước đang đi từ trên cầu thang xuống, bàn tay thon dài của anh ta đang cầm chai nước hoa.
Dường như anh ta đã tính thời gian để chờ Tạ Âm Lâu, vì thế nhào lại xum xoe nói: “Có phải em thích mùi gỗ tuyết tùng không, chỗ tôi có này.”
Mấy ngày qua ở cùng biệt thự, khi gặp mặt anh ta đều ngửi thấy trên người Tạ Âm Lâu có một mùi hương thoang thoảng rất dễ ngửi thấy, Ôn Chước vẫn luôn cố ý muốn phá vỡ cục diện bế tắc này với cô, hành động lấy lòng trong tối này của anh ta đã làm không ít lần.
Nhưng mà Tạ Âm Lâu đều không cảm kích, giọng điệu lạnh nhạt: “Tôi không thích.”
Ôn Chước cũng không tức giận, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười ôn hòa: “Âm Lâu, nếu em vẫn làm bà chủ cửa hàng sườn xám không màng thế sự kia, thì có lẽ một thời gian sau tình cảm tôi dành cho em sẽ nhạt phai, nhưng em đã bước nửa chân vào giới này, tôi thấy em một ngày lại nhịn không được nhớ thêm một ngày…”
“Ôn Chước, họa từ miệng mà ra, anh biết mấy chữ này chứ?”
Lời cảnh cáo của Tạ Âm Lâu không khiến Ôn Chước khiêm tốn hơn, mà anh ta càng nói trắng trợn hơn: “Bây giờ em không thiếu đàn ông, lúc trước thì nuôi trai bao, sau đó dựa vào ông to họ Phó kia, sau lưng có ô dù chống lưng… Vậy vì sao lại không chịu cho tôi một cơ hội chuộc tội chứ?”
Ôn Chước tự nhận là bàn về nhan sắc hay vị trí đỉnh lưu thì trong giới anh ta đều không thua kém ai cả, giọng điệu anh ta hạ thấp: “Âm Lâu, bên cạnh người kia không chỉ có một người phụ nữ là em, em ở cùng anh ta có thể có được danh phận sao?”
Ánh mắt Tạ Âm Lâu cực kỳ lạnh lẽo, nhìn Ôn Chước lấy điện thoại ra rồi nhấn vào một đề tài hot search, đưa cho cô xem: “Trình Nguyên Tịch cũng là người tình của anh ta, cái lần cô ta quay hình vũ đạo sau đó để lộ hình xăm, độ hot rất cao.”
Chuyện của Trình Nguyên Tịch
trong giới vũ đạo cũng rất nhiều, mọi người đều tò mò về chỗ dựa sau lưng cô ta, không biết đã lột bao nhiêu lần rồi, nhưng lần nào vừa đoán bóng đoán gió đã lập tức bị xóa sạch.
Lúc trước Trình Nguyên Tịch đã bị đưa tin nặc danh sống trong khu chung cư xa hoa tấc đất tấc vàng, hàng xóm đều là những người có thân phận không giàu cũng quý, tài nguyên và bạn nhảy của cô ta đều do ông to mặt lớn phía sau cô ta dùng tiền để giành lấy, như là đang nuôi chim hoàng yến.
Lần này cô ta lại nhảy điệu múa kia một mình, cả hành động ném vỡ vòng ngọc vào phút cuối kia, sau đó đổi thành dải lụa buộc trên cổ tay tung bay, hình xăm chữ Phạn màu đen trên tay cũng đã lộ rõ trên màn ảnh.
Điệu nhảy này đã có một người nặc danh đăng lên diễn đàn: ⌈Trình Nguyên Tịch đã giấu hình xăm này rất nhiều năm, là hình xăm cặp đôi với một người có thân phận tôn quý không thể chạm vào…⌋
Bài đăng chưa được mười phút đã bị xóa bỏ, còn Trình Nguyên Tịch vì cùng lên hot search Weibo mà bị những người biết chuyện đăng lên mạng.
Những hot search trước đều có tên Trình Nguyên Tịch, cộng đồng mạng lập tức bị gợi lên lòng hiếu kỳ: ⌈Người đàn ông cưng chiều nữ hoàng vũ đạo như chim hoàng yến là ai, hình xăm chữ Phạn này có em gái nào biết phiên dịch thử phiên dịch xem nó có ý gì không?⌋
Đúng bảy giờ, cuối cùng Trình Nguyên Tịch đã chính thức đáp trả về vụ bê bối với ông tai to mặt lớn thần bí kia.
–Hết chương 35–