Nhưng Tả Đào không ngờ rằng cột sống cổ của Tống Thời Hàn đã đến mức cần bác sĩ vật lý trị liệu, nhìn dáng vẻ lo lắng của Khương Minh có vẻ như vấn đề khá nghiêm trọng.
“Đội trưởng, có cần em xoa bóp trước cho anh một chút không?” Do dự một hồi, Tả Đào buông chuột xuống, giơ tay xung phong nói: “Trước đây em có ở trên mạng tra cứu kỹ thuật xoa bóp.”
Vương Thu ở bên cạnh có chút tò mò hỏi: “Em vì cái gì mà tra cái này?” Hắn vui đùa hướng Tả Đào chớp mắt: “Chẳng lẽ em đã nghĩ tới sẽ có một ngày này, cho nên học trước một số kỹ năng để có thể tiếp cận thần tượng của mình?”
Tả Đào: “……”
“Không phải.” Cậu bị Vương Thu nói đến nỗi lỗ tai đỏ lên, nói: “Năm cuối cấp ba nhiệm vụ học tập tương đối nặng, sau mỗi tối tiết tự học, liền sẽ cùng bạn cùng bàn hỗ trợ ấn ấn bả vai.”
Vương Thu chống cằm, đầy ẩn ý nói: “Thì ra là thế ~”
Cat có chút nhìn không được mà trừng hắn một cái: “Ngươi đừng suốt ngày lấy Quả Đào ra nói giỡn.”
Bệnh như thoái hoá cột sống cổ kỳ thật không cần kỹ thuật mát xa cao siêu gì, nhưng cho dù chỉ xoa xoa bóp bóp vài cái thôi cũng sẽ cảm thấy giảm bớt mệt mỏi, vì vậy Khương Minh không chút do dự, vội vàng gật đầu nói với Tống Thời Hàn: “Fire, nếu không thì cậu cứ để Tả Đào xoa bóp trước một lúc đi?”
Kỳ thật Tống Thời Hàn không cảm thấy không phải vấn đề gì lớn, nó vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được, đợi lát nữa nghỉ ngơi một hồi là xong. Nhưng vào lúc này, khi anh ngước mắt lên và nhìn thấy vẻ mặt háo hức và tự tin của Tả Đào, anh theo bản năng dừng lại tiếng từ chối.
“Ừ.” Tống Thời Hàn lên tiếng, nhìn về phía Tả Đào: “Vậy làm phiền em rồi.”
Tả Đào vội vàng xua tay: “Không phiền, một chút cũng không phiền”
Đang rồi, cậu nhanh chóng đứng dậy đi tới sau lưng Tống Thời Hàn, trước đặt tay lên vai Tống Thời Hàn, mới nói: “Để anh thử sức trước, nếu nặng quá thì anh nhất định phải nói cho em biết.”
Tống Thời Hàn gật đầu.
Khương Minh từ phía sau mặt đầy từ ái nhìn bọn họ sống chung hoà bình, đột nhiên nghĩ tới điều gì, lấy điện thoại di động ra: “Không được, tôi phải chụp bức ảnh này để cập nhật lên official weibo của chúng ta.”
Trước đây, cấp trên luôn lo lắng về mối quan hệ giữa các tuyển thủ, thậm chí còn trực tiếp chỉ đích danh hai người ở đường dưới tương tác nhiều hơn để xóa tan định kiến của cư dân mạng. Nhưng bây giờ có vẻ như những lo lắng này là hoàn toàn không cần thiết. Nhìn cái này đi, không phải ở chung rất vui vẻ sao.
Đưa những bức ảnh hàng ngày này lên mạng, chỉ cần nghĩ lại, cũng có thể tưởng tượng được sẽ có bao nhiêu người hâm mộ rung động vì nó.
“Nhưng nói như vậy, tôi thấy fan CP của hai người có dấu hiệu càng ngày càng nổi.” Sau khi đăng Weibo, Khương Minh ngồi xuống ghế sô pha phía sau hai người, nói: “Để tôi tìm bên PR sẽ xử lý một chút?”
Mấy ngày trước còn không có cảm giác được, hình như chỉ sau trận khởi động đầu tiên kết thúc, chỉ sau một đêm, ngày càng nhiều fan CP mọc lên như nấm, hơn nữa thanh thế còn càng ngày càng có dấu hiệu phát triển mạnh mẽ.
Tống Thời Hàn đang nhắm mắt dưỡng thần, từ trước đến nay anh không thèm để ý trên mạng nói cái gì, nghe được cũng không để ở trong lòng: “Tôi thấy không sao cả.”
Tả Đào theo sát phía sau trả lời: “Em cũng không thèm để ý!”
“Quả Đào, vẫn nên để ý một chút vẫn tốt hơn.” Tư Tranh ở bên cạnh yên lặng nói: “Đừng nhìn bọn họ trên mạng chỉ nói chuyện này nọ, đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ thành thói quen CP, sau đó sẽ muốn loại bỏ những định kiến này liền không dễ dàng.”
Hắn cười một tiếng: “Cái khác không sao, chủ yếu là sau khi em trở lại đại học sẽ khó tìm được bạn gái.”
Vương Thu ở bên cạnh nghe vậy, không khỏi có chút tò mò: “Nói trở về, Quả Đào em lớn đến bây giờ đã bao giờ nói chuyện yêu đương chưa?”
Tả Đào thật cẩn thận mà xoa bóp cổ và vai Tống Thời Hàn, đồng thời dùng ngón tay cái xoa bóp vùng cơ bắp cứng ngắc theo vòng tròn: “Chưa ạ.”
Tất cả sự chú ý của cậu đều đổ dồn lên cổ và vai của Tống Thời Hàn, hôm nay thực sự rất tuyệt vời, lúc trở về cậu sẽ không rửa tay nữa.
Vương Thu có chút ngoài ý muốn: “Thiệt hay giả?” Hắn tỏ vẻ không tin: “Ba năm cấp ba mà em chưa từng có một mối tình nào sao??? Thật không khoa học.”
Khương Minh hỏi: “Tại sao lại không khoa học?”
Vương Thu: “Nếu tôi mà có khuôn mặt của Quả Đào, tôi mỗi ngày đều yêu đương.”
“Đó là do cậu đạo đức suy đồi.” Khương Minh ra tiếng cảnh cáo: “Ít nói nhảm đi, nếu một đứa trẻ ngoan như Tả Đào bị dạy hư, tôi liền truy hỏi mình cậu.”
Vương Thu: “……”
“Yêu sao có thể bị cho là đạo đức suy đồi, đây là một chuyện vô cùng tốt đẹp mà.” Vương Thu nằm trên lưng ghế, nghịch con báo hồng trong tay: “Chờ một chút, em đừng nói ngay cả thời gian thoát FA cũng muốn học thần tượng của mình đó nha?”
Trong lúc nhất thời, Tả Đào không hiểu ý của Vương Thu, cậu ngẩn người: “A?”
Vương Thu nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, đội trưởng vẫn còn độc thân phải không?”
Thấy chủ đề quay lại trên người mình, Tống Thời Hàn chỉ ‘ ừ ‘ một tiếng.
Đây thực sự là điều mà Tả Đào hoàn toàn không nghĩ tới, huống hồ những việc này trên mạng cũng tra không được. Do bất ngờ, động tác trên tay hơi tạm dừng một chút: “Đội trưởng cũng chưa yêu đương bao giờ sao?”
“Ừ, chưa yêu.”
Tống Thời Hàn ngữ khí đều đều, dùng ngón tay ấn trán, mở mắt ra: “Vất vả rồi, em cũng đi nghỉ ngơi đi.”
Tả Đào lắc lắc đầu: “Không vất vả.”
——
Sau khi ăn xong.
Tả Đào trở lại ký túc xá để nghỉ trưa.
Tin tức từ nhóm lớp không ngừng đến từ giữa trưa, một số bạn học chỉ biết Tả Đào tham gia thể thao điện tử sau khi xem video trước mùa giải của《 Wind Up 》, vì vậy cả nhóm luôn trò chuyện về vấn đề này một hồi, trong suốt trong khoảng thời gian đó, không thể tránh khỏi việc lan truyền thêm một vài meme chế từ ảnh cậu khóc.
Ngay cả giáo viên chủ nhiệm của họ cũng nói đùa vài câu trong nhóm. Nhưng đùa thì đùa, có lẽ vẫn lo lắng học sinh đắc ý nhất của mình bởi vậy từ bỏ việc học, còn lại cố ý trò chuyện riêng hỏi cậu về kế hoạch tương lai, sau khi biết rằng cậu sẽ quay lại trường đại học để tiếp tục việc học mới yên lòng, cuối cùng còn dặn dò cậu ít thức đêm.
Sau khi trò chuyện với giáo viên chủ nhiệm, thì cũng đã gần đến giờ.
Tả Đào vừa muốn lướt Weibo, thì một cuộc gọi đến từ một số lạ. Đẩy cửa kính bước ra ban công, cậu thản nhiên bấm nút trả lời:
“Xin chào?”
“Con còn biết tiếp điện thoại sao?”
Bên kia điện thoại, giọng nói có chút tang thương của người đàn ông đầy vẻ không hài lòng.
Tả Đào gần như cúp máy ngay lập tức, vừa muốn khóa số này vào danh sách đen, nhưng chưa kịp làm thì đầu dây bên kia đã gọi lại.
Nhìn dãy số lạ trên màn hình điện thoại, Tả Đào trầm mặc vài giây, vẻ mặt đầy cáu kỉnh mà tiếp điện thoại.
“Tả Đào!”
Giọng điệu của Tả Trí Dũng rõ ràng là tức giận: “Bây giờ con đang làm sao vậy? Ta là ba của con, đây là thái độ của con cái dành cho ba sao?!”
Tả Đào không có trả lời, chỉ nhàn nhạt đáp lại: “Ba tìm con có chuyện gì?”
Tả Trí Dũng cũng lười nói thêm gì với cậu nữa, như thể đang đưa ra một thông báo nào đó, lạnh lùng nói: “Hôm kia ba đã gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm của con, tất cả phiếu điểm năm cấp ba cũng đã xem qua, nếu có thể ổn định phát huy, thi đậu đại học A là không thành vấn đề, chờ lúc sau điền……”
Không cho ông cơ hội nói tiếp, Tả Đào ngữ khí trở nên có chút nóng nảy: “Ba muốn con nói bao nhiêu lần nữa, con sẽ không đi đại học A.”
“Con không đi đại học A thì con muốn đi đâu?!” Tả Trí Dũng: “Tả Đào, con đừng cho rằng ba không biết gần đây con đang làm gì. Con còn nhỏ tuổi đã chạy đi chơi game, cả ngày tiếp xúc với mấy thứ gì đâu, con nếu không lo đọc sách cho tốt, về sau chỉ có thể bị xã hội đào thải!”
Tả Đào cười lạnh một tiếng: “Nếu ba nghĩ như vậy thì con cũng không có gì để nói.”
Tả Trí Dũng: “Tả Đào, hôm nay ba gọi cho con không phải là để cãi nhau.” Giống như đang cố gắng trấn tĩnh, bên kia điện thoại im lặng một lúc, rồi mới tiếp tục nói: “Những kế hoạch về sau của con ba đã giúp con quy hoạch tốt. Nguyện vọng đầu tiên báo vào đại học A, như vậy thì về sau ba cũng dễ mang con lên học bằng tiến sỹ. Sau này nếu thuận lợi, con cũng có thể ở lại trường đại học này dạy học.”
Tả Đào không trả lời, cậu đeo tai nghe vào và bắt đầu chơi Anipop.
Tả Trí Dũng còn đang tiếp tục: “Anh họ của con chính là đang đi theo con đường này. Con nghĩ lại xem, hiện tại có phải nó rất ưu tú hay không, lui một vạn bước mà nói, chính là tiền lương một tháng đều có vài vạn.”
Tả Đào có lệ: “Lợi hại như vậy.”
Tả Trí Dũng cho rằng cậu động tâm, ngữ khí cũng bình thản một ít: “Đúng vậy, so với cái game mà con đang chơi còn tốt hơn nhiều.”
Tả Đào: “Đúng rồi, số điện thoại anh họ là số nào vậy?”
Tả Trí Dũng: “Con muốn số điện thoại của nó làm gì?”
Tả Đào nói: “Nếu anh ấy kiếm được nhiều tiền đến vậy, còn liền đi tìm anh ấy vay tiền, hẳn là không có vấn đề gì đi.”
Tả Trí Dũng: “…… Tả Đào!!”
Tả Đào trực tiếp cúp điện thoại, nhanh chóng đem dãy số này kéo vào danh sách đen.
Cậu yên lặng dựa vào lan can một lúc, một lúc sau mới thở dài một hơi, đang định đứng dậy nhai một miếng bạc hà cho sảng khoái, lại ngẩng đầu nhìn thấy Tống Thời Hàn đang hút thuốc bên cạnh lan can.
“A……”
Tả Đào sững sờ tại chỗ.
Thấy Tả Đào cuối cùng cũng chú ý đến mình, Tống Thời Hàn phủi phủi khói bụi: “Tôi vừa mới ra ngoài, có thể là em không để ý tới.”
Trầm mặc nửa giây: “Em nói chuyện điện thoại với ai vậy?”
Tả Đào ‘ dạ ‘ một tiếng, hơn nửa ngày mới tìm lại thanh âm của mình: “Là….. Với người trong nhà.”
“Đừng hiểu lầm, tôi không có nghe được em nói chuyện.”
Dập tắt tàn thuốc trong gạt tàn, Tống Thời Hàn vừa định vào nhà, lại không biết sao mà lại dừng bước chân.
“Tả Đào.”
Tả Đào còn có chút xấu hổ, ngẩng đầu nhìn Tống Thời Hàn: “Dạ.”
Tống Thời Hàn liếc hắn một cái, tựa hồ do dự cái gì, trầm mặc hai giây mới nói tiếp: “Nếu như không có tiền tiêu xài, có thể tới tìm tôi.”