Cô đứng nhìn bố chồng trân trối, cứ nghĩ sẽ bị ông ta đối xử giống như cách mẹ chồng vẫn dành cho cô. Đúng là mấy tay chính trị gia thật khó lường.
– Con cảm ơn bố, con khỏe ạ.
– Làm việc vừa thôi, cứ giả vờ bận rộn rồi né bớt đi, con không cần hăng hái quá làm gì. Kệ người ta tự xoay sở đi!
– Vâng ạ.
Cô trả lời hoang mang nhìn theo bóng lưng bố chồng rời đi vẫn chẳng hiểu chuyện vừa rồi là sao.
Nhà chồng cô đều có màu mắt xanh nhưng chỉ có duy nhất Francois mắt màu xanh biển đậm nhìn thật ấm áp, những người còn lại màu mắt nhạt như màu trời mùa thu, nhìn vào thấy hơi lạnh bốc lên nghi ngút, lạnh như mấy tảng băng trôi. Sao người chồng tuyệt vời của cô lại lớn lên trong cái gia đình ấy nhỉ, có lầm lẫn gì ở đâu không.
Rất nhiều người đến dự tiệc lần này 1 công đôi việc muốn hóng hớt chuyện nhà cô. Francois, Akira và cô, ai da, thật là thú vị, chỉ còn phải chờ thôi chẳng biết là sáng hay chiều là rồi sẽ có đánh lộn. Và từ giờ cho đến lúc được chứng kiến màn kịch hay họ buôn chuyện với nhau về bọn cô.
Chuyện tình tay 3 giữa Francois, Thảo Linh và Akira giống như mối quan hệ Pháp, An nam và Nhật, chàng công tử người Pháp phải lòng cô gái An nam mất bao công sức tán tỉnh nhưng rút cuộc cô ta lại chạy theo gã người Nhật mắt hí.
Cô đứng trong góc nhà chờ người ta bàn tán xong về mình mới có thể ra. Họ là những vị khách quí còn cô là người thông ngôn, chỉ là 1 kẻ làm thuê, không được phép làm ảnh hưởng đến bầu không khí đang vui vẻ.
Nghe họ kháo chuyện về mình mà cô thấy nực cười. “Chẳng phải người Pháp các người mới là những kẻ chạy theo bợ đít người Nhật hay sao.” cô bực bội nghĩ.
Đáng tiếc là chẳng có phim bom tấn hay màn đánh ghen đỉnh cao nào chiêu đãi những khán giả đang khao khát mong chờ. Có phải Francois và Akira lần đầu tiên gặp nhau hay gì đâu. Chồng cô ngày nào chả đến ngồi như mọc rễ trong nhà Akira kia chứ.
Đúng cái lúc mọi người nói chắc cũng đã mỏi mồm chuẩn bị giải tán thì anh từ đâu hùng hổ xông tới, mắng té tát tất cả vì dám đặt điều nói xấu vợ anh làm ai nấy xấu hổ cúi mặt lủi mất.
Anh rẽ ngoặt vào góc nhà nên chạm mặt cô, cả 2 đều giật mình vì bất ngờ. “Vậy là em đã đứng đây nghe hết những lời bọn xấu xa kia nói sao.” anh nghĩ, lòng đầy xót xa vì thương cô. Anh khựng lại mấp máy môi tính nói gì đó. Đoán được ý anh cô mỉm cười:
– Cảm ơn anh nhưng không cần phải bênh vực em đâu. Họ nói cũng đúng mà!
Anh sẵng giọng:
– Đúng là đúng thế nào? Họ biết gì về chuyện của chúng ta về những gì em đã phải chịu đựng đâu?
Khỏi phải nói cô cảm động ra sao. Anh bị nói xấu sau lưng, bị cười nhạo cũng bẽ mặt lắm chứ, ấy vậy mà anh vẫn bênh vực cô, bảo vệ cho cô. Nhìn trước ngó sau không thấy ai, cô tiến lại nép mình vào người anh rồi vụt chạy đi.
Đứng ngây ngốc 1 hồi anh mới bình tĩnh lại. Anh sướng đến phát điên, tim đập uỳnh uỳnh như trống trận trong lồng ngực. Vợ của anh, ngay cả việc thể hiện tình cảm cũng đáng yêu như thế.
Cô đang ở trong bếp thì nghe tiếng ồn ào ngoài sân, đã định đi ngang qua và coi như không phải chuyện của mình thì cô nghe người ta gào thét rằng có người rơi xuống hồ cá. Rồi Fillips nhảy xổ ra trước mặt cô:
– Cậu ấy không biết bơi!
Chẳng cần nghĩ ngợi nhiều cô gạt mọi người ra nhảy vội xuống hồ.
Francois đang từ từ chìm xuống đáy, tay chân vô lực không còn giãy dụa gì nữa. Thế lại hay, nếu anh chưa ngất đi rất dễ anh quờ quạng rồi níu chặt lấy cô kéo cả 2 người xuống. Ôm ngang người chồng cô từ từ bơi lên.
Akira đang làm thông ngôn trên tầng 2 thì thấy Francois ngã xuống nước. Nhìn cái kiểu đập tay vô tội vạ, không phương hướng, người thì trồi lên ngụp xuống tùy tiện của Francois, anh ta nhận ra ngay cậu ta không biết bơi. “Cái con búp bê tóc vàng này!” Akira bực bội nghĩ. Bỏ lại những tay chính khách đang ngồi thảo luận chờ mình phiên dịch, Akira lao vội xuống cầu thang.