Tô Căng Bắc duỗi eo:
– Cái chị Hà Địch này cũng không giúp em dọn, cứ quăng hết trên giường.
Nói rồi, cô xoay người đi về phía cửa.
Chu Thời Uẩn nhẹ nhàng xách cô trở lại:
– Như vầy là xong rồi?
Tô Căng Bắc ngẩn người:
– Xong… rồi nhỉ?
Chu Thời Uẩn đau đầu xoa trán:
– Đi vào, sắp xếp phân loại lại quần áo, tốt nhất là cũng phân loại cả màu sắc, còn giày thì… xếp theo chiều cao.
Tô Căng Bắc lườm anh:
– Em đã dọn cả buổi trời rồi, em dọn không nổi nữa.
Chu Thời Uẩn hơi khom người, con ngươi màu nhạt có chút uy nghiêm:
– Ngay, lập, tức.
Tô Căng Bắc tủi thân mếu máo:
– Chu bảo bối…
– Không xếp cho anh hài lòng thì mai anh sẽ vứt hết chúng ra ngoài.
Ngực Tô Căng Bắc co lại, vứt hết ra ngoài?! Biết ở đây có bao nhiêu hàng hiệu kiểu mới không? Biết ở đây có bao nhiêu giày cao gót phiên bản giới hạn không? Vứt ra ngoài? Còn không bằng trực tiếp lấy mạng cô cho rồi.
Chu Thời Uẩn nhìn dáng vẻ sống không bằng chết của cô, trầm giọng:
– Tô Căng Bắc, em nhớ ngày đầu tiên vào ở em đã nói gì không?
Cô ỉu xìu hỏi:
– Nói gì…
– Bảo đảm không phá hỏng hoàn cảnh nhà anh.
– Em không phá.
Chu Thời Uẩn quét mắt qua phía sau cô:
– Mức độ lộn xộn của những thứ này chính là sự phá hỏng nghiêm trọng.
– …
Tô Căng Bắc nhăn mặt, dịch bước chân quay lại. Vì sau lưng bị thương nên cô đi hơi khó khăn. Chu Thời Uẩn vốn định nhìn cô thu dọn nhưng thấy cô như vậy thì thở dài bất đắc dĩ:
– Đứng lại.
Anh bước tới xách cô qua một bên.
– Hả?
Tô Căng Bắc nghi hoặc. Một giây sau, cô thấy Chu Thời Uẩn đích thân giúp cô thu dọn. Bóng lưng mảnh khảnh cao ngất quay về phía cô, treo quần áo của cô vào tủ theo phân loại.
– Chu bảo bối, kỳ thực em cảm thấy nó rất ngăn nắp rồi, có phải anh mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế không?
Tô Căng Bắc ngồi lên tủ đặt cà vạt và đồng hồ đeo tay ở giữa, thong dong hỏi.
Chu Thời Uẩn không để ý tới cô.
– Haiz, có điều như vậy cũng tốt, em thích con trai sạch sẽ, mẹ em trước đây luôn nói phòng em bừa bộn, sau này có anh thì sẽ không bừa nữa.
Khóe môi Chu Thời Uẩn co giật:
– Lần sau tự em dọn, bằng không…
– Bằng không anh vứt hết mấy thứ này ra ngoài có phải không?
Tô Căng Bắc cười khúc khích:
– Được được, nghe lời anh là được, có điều nói thật nhé, anh mà dám vứt, em sẽ…
Chu Thời Uẩn quay đầu nhìn cô, đợi câu tiếp theo.
Tô Căng Bắc nhướng đuôi chân mày, vô cùng lẳng lơ bổ sung:
– Em sẽ bỏ thuốc cho anh, hiếp anh.
Chu Thời Uẩn ngớ ra, sắc mặt tức khắc đen thui.
Thấy anh thay đổi sắc mặt, Tô Căng Bắc cười run rẩy:
– Ôi em chỉ đùa thôi mà, sao anh cứng nhắc thế.
Chu Thời Uẩn sa sầm mặt xoay qua chỗ khác, bất kể cô nói chuyện kích thích anh thế nào đi nữa, anh đều xem cô như không khí, không thèm đếm xỉa.
Nửa giờ sau, quần áo giày dép túi xách của Tô Căng Bắc đều đã chỉnh tề ngay ngắn khiến Chu Thời Uẩn hài lòng.
Anh quay người nhìn cô:
– Về phòng ngủ đi.
Tô Căng Bắc trợn mắt há mồm nhìn tủ quần áo chỉn chu:
– Em muốn cho anh một lời khen.
Chu Thời Uẩn câm nín, định đi thẳng ra khỏi phòng nhưng vừa đi được một bước thì phía sau vang lên tiếng kêu đau oai oái.
– Chu bảo bối, em đau thắt lưng, không xuống được.
Lên được mà xuống không được…
Rõ ràng biết cô cố ý nhưng Chu Thời Uẩn vẫn không kiềm được quay đầu lại.
Tô Căng Bắc vươn tay về phía anh:
– Anh tới đỡ em.
Chu Thời Uẩn im lặng chốc lát, đi tới đỡ cô:
– Xuống.
Tô Căng Bắc vui vẻ được đỡ xuống:
– À đúng rồi.
Cô chợt ngẩng đầu, mặt đầy ý cười nhìn anh.
Chu Thời Uẩn rũ mi, trong tầm mắt anh là ánh mắt lấp lánh của cô. Đột nhiên, Tô Căng Bắc nhón chân, hôn lên môi anh một cái thật kêu: Moah!
Âm thanh vang dội khắp phòng.
Trong lòng Chu Thời Uẩn chấn động, còn chưa kịp phản ứng, Tô Căng Bắc đã dịch bước chân nhanh chóng chạy ra cửa:
– Thấy anh đảm đang việc nhà như thế, em rất cảm động, tặng anh một nụ hôn làm phần thưởng, ngủ ngon.
Tô Căng Bắc lắc mình ra khỏi phòng quần áo, bên ngoài loáng thoáng vọng lại tiếng cười của cô như có như không…
Chu Thời Uẩn đứng im tại chỗ, chậm rãi đưa tay khẽ chạm môi, khi thả tay xuống, trên ngón trỏ có một vết hồng nhạt mờ mờ, là son môi của cô.
“Meo.” Lúc này, Ô Đồng ló đầu vào thăm dò, đôi mắt nhấp nháy cực kỳ đáng yêu.
Chu Thời Uẩn bước tới, ngồi xổm xuống bế nó lên.
“Meo.”
Khóe môi anh từ từ cong lên, giọng nói đầy cưng chiều:
– Trong nhà lại có thêm một đứa nghịch.
“Meo!” Ô Đồng bày tỏ bất mãn, gì mà “lại”, đang nói nó à?
Chu Thời Uẩn ra khỏi phòng quần áo, lúc đi ngang phòng Tô Căng Bắc, anh hơi dừng lại, bên trong có tiếng ca vọng ra, không có giai điệu kết cấu, ca từ rõ ràng gì cả.
Chu Thời Uẩn đột nhiên cảm thấy, trong nhà nhiều hơn một người hình như cũng rất tốt. Tuy rằng cô ầm ĩ, cô náo loạn, thỉnh thoảng cô còn làm ra chút chuyện quấy nhiễu tinh thần người khác, nhưng trái tim anh dường như lại vui vẻ hơn trước đây rất nhiều.
Giống như vừa nãy…
Ánh sáng trong mắt anh dịu dàng rực rỡ, dù cô nghịch ngợm thì cô cũng là vợ tương lai của anh, dường như anh chỉ có thể, tiếp thu toàn bộ.
Sáng hôm sau, Hà Địch đúng giờ đến bấm chuông cửa.
Chu Thời Uẩn ra mở cửa, Hà Địch thấy anh ở nhà thì lập tức thu lại dáng vẻ không nghiêm chỉnh của mình:
– Bác sĩ Chu, ơ… Căng Bắc dậy chưa?
Chu Thời Uẩn chỉ vào phòng ăn:
– Đang ăn sáng.
– Ăn sáng?
Hà Địch trừng mắt, lẩm bẩm:
– Sáng sớm lần nào cũng phải đợi mình giục năm lần bảy lượt mới dậy, mà giờ đang ăn sáng…
– Mời vào.
Chu Thời Uẩn để cửa mở, xoay người trở lại phòng ăn.
Tô Căng Bắc chào Hà Địch:
– Chị đến rồi à, đợi em mấy phút, em uống sữa xong đã.
Hà Địch:
– Hôm nay em có thể từ từ, đề phòng em sàng tới sàng lui nên chị đặc biệt tới sớm. Có điều Căng Bắc này, hôm nay em rất đúng giờ đấy.
Tô Căng Bắc chỉ chỉ Chu Thời Uẩn:
– Bảo bối nhà em nói rồi, sáng dậy sớm ăn sáng tốt cho sức khỏe. Hà Địch, bác sĩ nói là phải nghe.
Tay cầm nĩa của Chu Thời Uẩn khựng lại, bảo bối, nhà em?
Hà Địch đen mặt, đây là Tô Căng Bắc? Con mẹ nó đây đúng là Tô Căng Bắc có thể dậy vào buổi trưa thì tuyệt đối không dậy vào buổi sáng, chưa bao giờ biết bữa sáng là gì sao?