Lam Diễm hướng Lam Úc cúi người thật sâu, “Thực không dám dấu giếm,trong thời gian cô ấy chăm sóc em, tâm của em không tự chủ được bị cô ấy hấp dẫn. Cô ấy tự như một viên trân châu bị che phủ, qua thời gian, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, khiến em không thể dời mắt. Em chưa từng gặp cô gái nào thuần khiết tốt đẹp như vậy.”
Lam Úc khinh thường trách mắng: “Em cảm thấy với tình trạng bây giờ của em, có tư cách không?”
“Cầu anh bố thí cho em một cái tư cách.” Lam Diễm duy trì cúi đầu tư thế, nhắm mắt lại.
“Thú vị.” Lam Úc cảm thấy của chính mình máu sôi trào ra ngoài làn da.Cô gái này, thật sự rất thú vị. Hắn thật muốn xé ra lớp vỏ bọc của viên trân châu này, nhìn xem bên trong rốt cuộc sáng rực rỡ như thế nào. Hắn thậm chí muốn nghiền nát cô thành phấn trân châu.
“Anh trai.” Lam Diễm đứng thẳng lên, một chữ một chữ nói tới âm vang: “Em thích cô ấy.”
Doãn Tiểu Đao nghe, suy nghĩ bắt đầu đi vào cõi thần tiên.
Lam Diễm vừa nói cái gì? Hắn nói cô là trân châu? Hắn thích cô? Thíchnhư thế nào? Có thích giống như cha thích mẹ không? Vậy cô có thể ăn cơm rang cả đời sao? Hắn làm cơm rang ăn rất ngon.
Lam Úc ý tứ hàm xúc: “Em trai, chúc mừng em động chân tâm.”
“Cám ơn anh.” Lam Diễm cười. Hắn biết bên ngoài lời nói của Lam Úc là,hắn lại có thêm một cái nhược điểm. Nhưng đồng thời, hắn cũng có một lýdo để danh chính ngôn thuận bảo vệ cô.
Lam Úc cũng làm khó dễ Lam Diễm cùng Doãn Tiểu Đao quá nhiều, không phải Lam Úc không muốn, mà là có một cuộc điện thoại khẩn cấp.
Sau khi nghe điện xong, Lam Úc không thể không rời đi. Cuối cùng hắnnhìn mắt Doãn Tiểu Đao, chứa ý cười: “Chúng ta sẽ gặp lại.”
Doãn Tiểu Đao không để ý đến hắn. Cô còn đang suy nghĩ, nếu Lam Diễm cả đời đều nấu cơm cho cô ăn, vậy hẳn là có rất nhiều món ăn đi. Có điềuhiện tại cô đói bụng, muốn ăn cơm rang.
Lam Diễm kéo Doãn Tiểu Đao, cười nói: “Anh trai đi thong thả.”
Đợi khi không thấy bóng đám người Lam Úc kia, Lam Diễm quay đầu trừng Doãn Tiểu Đao: “Ngu xuẩn.”
Cô hoàn hồn từ trong tưởng tưởng món cơm rang: “Tứ lang, khi nào thì anh rang một thùng cơm cho tôi ăn?”
“…” Lam Diễm tức giận cái gì đều không còn, cô là cái đầu đất! Thật ngốc thật ngốc thật ngốc đầu đất!
—-
Lam Diễm và Doãn Tiểu Đao thật vất vả mới tìm được thang máy, đến lầu một đã muốn đi thẳng cửa chính.
Có một người phục vụ va chạm với Lam Diễm.
Lam Diễm không để ý.
Nhưng trong mắt Doãn Tiểu Đao đầy lạnh lùng.
Người nọ dường như cũng nhận ra được cái gì, cúi đầu bước nhanh về phía trước.
Doãn Tiểu Đao phán đoán mục tiêu của đối phương không phải Lam Diễm, vì thế giữ yên lặng.
Trên đường trở về, cô nhớ đến Lam Diễm nói “Thích”, liền hỏi: “Tứ lang, anh thích tôi à?”
“Hả?” Lam Diễm hoàn hồn từ trong suy nghĩ.
“Anh nói tôi là trân châu bị che lấp, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, khiến anhkhông tự chủ bị hấp dẫn. Anh chưa từng gặp cô gái nào thuần khiết tốtđẹp như tôi.” Khi Doãn Tiểu Đao nói chuyện, không thấy ngượng ngùng, vẫn là bình tĩnh.
“…” Lam Diễm rất giật mình: “Cô lại có thể một hơi nói câu dài như vậy?”