Giản Tuỳ Lâm mở to hai mắt, cậu cảm thấy tim mình như muốn vọt khỏi lồng ngực theo giọng nói đó, cậu khẩn trương chỉ muốn thoát ngay lập tức, nhưng lại nhìn không được mà muốn ở lại.
Giản Tuỳ Anh cọ cọ cậu một chút, tay rời xuống dưới, miệng lầm bầm cái gì đó.
Giản Tuỳ Lâm gần như hít thở không thông, thở cũng không dám thở mạnh, khẩn trương ghé tai lại gần muốn nghe Giản Tuỳ Anh nói cái g.
Hắn đang nói hai chữ, tên của một người, ‘Lý Ngọc’.
Trong nháy mắt Giản Tuỳ Lâm nghe được rõ ràng, chỉ cảm thấy đầu nóng bừng, mắt như hoa lên, từ tận đáy lòng sự tức giận cùng ghen ghét tràn ra.
Nửa người cậu run rẩy.
Lý Ngọc.
Hắn gọi Lý Ngọc.
Giản Tuỳ Lâm đứng vọt lên, nhìn Giản Tuỳ Anh nằm trên giường hắn ngủ đến quên trời quên đất, nắm tay lại thật chặt.
Giản Tuỳ Anh cuối cùng cũng không thể dậy đón giao thừa, ngủ một mạch đến sáng.
Hôm sau tỉnh dậy đầu đau như muốn nứt ra, nhìn cái gì cũng như đang bị cách một tấm gương, tuy rằng nhìn cái gì cũng rõ nhưng lại rất khó chịu.
Hắn tỉnh lại được một lúc mới phát hiện ra bản thân vẫn đang nằm trên giường Giản Tuỳ Lâm, trên người đã cởi hết, chỉ còn lại mỗi quần sịp.
Hắn trợn tròn mắt nhìn trần nhà nửa ngày, cân nhắc xem nên đứng dậy hay là ngủ tiếp.
Đột nhiên hắn nhớ tới cái gì đó, đứng dậy tìm di động.
Hôm qua hắn còn định đúng mười hai giờ gọi điện thoại cho Lý Ngọc chúc tết gì gì đó, nếu có thể cũng nhau đếm ngược thì còn tốt hơn nữa. Tuy rằng cảm thấy rất ngu ngốc, nhưng hai người ở bên nhau không phải nên làm như thế sao, không thể buông tha bất cứ cơ hội béo bở nào hết.
Kết quả là hắn ngủ thẳng cẳng đến giờ, cái gì cũng muộn hết rồi, thậm chí đến tin nhắn cũng chưa gửi cho Lý Ngọc.
Hắn tìm một lúc lâu mới rút được cái điện thoại trong túi quần ra, ấn mở khoá, hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ chưa kể đến tin nhắn.
Hắn mở ra, tức khắc cảm thấy cực kỳ thất vọng.
Lý Ngọc gửi hắn một tin hắn chúc mừng, vừa nhìn đã biết là cái kiểu tin chuyển tiếp không biết từ đâu.
Trừ cái đó ra thì gì cũng không thấy.
Giản Tuỳ Anh cũng biết bản thân xoắn quẩy vì một cái tin nhắn chẳng có ích gì, nhưng hắn cực kỳ không thoải mái.
Cho dù Lý Ngọc có gửi cho hắn chỉ một cái tin nhắn thôi thì cũng không nên chỉ là mấy chữ “Chúc mừng năm mới” chứ. Dù sao hai người cũng quan hệ thân mật, gửi có một cái tin nhắn chúc mừng năm mới thôi mà cũng chỉ có vậy sao?
Giản Tuỳ Anh nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy không phải bản thân lòng dạ hẹp hòi, mà là Lý Ngọc làm người có vấn đề.
Hắn quăng mình lên giường, rồi gọi điện cho Lý Ngọc.
“Alo, Giản ca.”
“Alo, Lý lão nhị.”
Bình thường lúc tâm tình Giản Tuỳ Anh không tốt mới gọi cậu là ‘Lý lão nhị’, Lý Ngọc vừa nghe đã biết là có chuyện.
“Làm sao vậy.”
“Hôm qua cậu gửi cho anh cái gì thế?”
“A? Là, Chúc mừng năm mới.”
Giản Tuỳ Anh ‘Hừm’ một tiếng: “Hôm qua sao cậu không gọi điện gì đó, có phải với ai cậu cũng như vậy.”
Lý Ngọc bất đắc dĩ nói: “Hôm qua tôi gọi cho Tuỳ Lâm, cậu ấy bảo anh uống rượu say đang ngủ rồi, nên tôi mới không gọi.”
Những lời này chẳng chút nào an ủi nổi Giản Tuỳ Anh, ngược lại càng làm cho hắn kích động: “Này tôi nói cho cậu, cậu không gọi điện thoại cho tôi trước, mà lại gọi cho nó làm cái gì hả.”
Lý Ngọc im lặng mấy giậy: “Anh lại mắc bệnh gì nữa? Uống rượu chưa tỉnh hả?”
Giản Tuỳ Anh bực mình nói: “Tỉnh lâu rồi! Năm mới cậu chỉ tuỳ tiện gửi cho tôi một cái tin nhắn chúc tết thông thường là xong việc hả?”
Lý Ngọc thật sự là không biết phải làm thế nào: “Vậy anh còn muốn tôi làm thế nào, tôi cũng không hiểu tại sao anh lại không vừa lòng nữa.”
Giọng điệu của Lý Ngọc làm cho Giản Tuỳ Anh cảm thấy bản thân như oán phụ cố tình gây sự, lại càng them tức giận, hắn cảm thấy càng nói lại càng quái gở, hắn bị mắc kẹt trong câu ‘Già mồm cãi láo, nói như bị oan’ thật khó chịu, hắn tức giận đến một lúc lâu không phun ra nổi từ nào, cuối cùng cúp máy luôn.
“Con mẹ nó, chuyện này giải quyết thế nào đây………..” Giản Tuỳ Anh đấm xuống giường, càng nghĩ càng bực bội.
Đúng lúc này Giản Tuỳ Lâm đột ngột đẩy cửa đi vào, liếc mắt thì thấy anh trai chỉ mặc mội cái quần sịp nằm chổng vó ở trên giường.
Giản Tuỳ Anh ngẩng đầu nhìn nó một cái, rồi lại thả đầu xuống giường: “Tối qua cậu ngủ ở đâu?”
“Phòng khách.”
“Ừ, mấy giờ rồi?”
“Chín giờ rưỡi.”
Giản Tuỳ Anh ngáp một cái: “Đầu anh hơi đau, tìm cho anh viên thuốc, sau đó nấu chút gì ăn đi, tí nữa anh xuống nhà.”
Giản Tuỳ Lâm nhịn không được nhìn thoáng qua chỗ gồ lên trong quần sịp của Giản Tuỳ Anh, hai giây sau đó đành đem ánh mắt rời đi: “Được, anh đi đánh răng trước đi, em sẽ chuẩn bị cho anh, quần áo ở trong này, anh chuẩn bị cho tốt rồi xuống nhé.”
Giản Tuỳ Anh lại nằm trên giường nửa ngày mới lười biếng rời giường đi rửa mặt.
Lúc hắn xuống nhà thì thấy ba hắn đang xem báo, vừa nhìn thấy hắn liền cười: “Tuỳ Anh, bao lâu rồi con không uống rượu hả, sao hôm qua gục nhanh thế.”
“Chủ yếu là do bọn họ thay phiên nhau chuốc, mẹ nó, như đi chịu tội.” Giản Tuỳ Anh xoa xoa đầu.
Giản Đông Viễn đặt báo xuống, nhìn con trai cả cao lớn tài giỏi, trong lòng rất thoải mái: “Con cố gắng nhịn mấy người đó một chút, sau này cũng còn bận rộn.”
“Dạ.”
“Con xem lúc nào thì đi thăm ông nội con?”
“Đầu tháng ba đi.” Hắn dự định hai ngày tiếp đi chúc Tết bên họ ngoại của mẹ, đầu tháng ba mới đi với ba thăm ông nội.
“Được, con sắp xếp đi, Tuỳ Lâm…. Con có đưa theo không?”
Giản Tuỳ Anh liếc mắt nhìn Giản Tuỳ Lâm một cái: “Cậu muốn đi không?”
Ông nội hắn cũng chẳng muốn gặp Giản Tuỳ Lâm, nhìn thấy nó cũng chỉ lạnh nhạt, hắn biết Giản Tuỳ Lâm cũng không muốn đi.
Không ngờ lần này thái độ Giản Tuỳ Lâm rất khác thường, nhanh chóng nói: “Muốn ạ, lâu rồi không gặp ông nội.”
Giản Tuỳ Anh nhíu mày, nghĩ thầm, tên nhóc này càng ngày càng nghĩ đến chuyện này.
Giản Đông Viễn cực kỳ vui vẻ gật gật đầu.
Giản Tuỳ Anh nghĩ tới cái gì đó, nói: “Ba, con định năm nay mang Giản Tuỳ Lâm đến chúc Tết Lý lão gia.”
“Được, tốt, con xem anh em các con, cùng hai anh em Lý gia, bây giờ quan hệ rất tốt, nên đi chúc tết, quan hệ càng vững chắc hơn.”
“Dạ, ba bảo với chú Lý một cậu, sau đó con với Tuỳ Lâm đi.”
“Được.”
Giản Tuỳ Anh nghĩ đến khuôn mặt sáng sủa mà lạnh nhạt của Lý Ngọc, thực đúng là vừa yêu vừa hận.