Búp Bê không ngờ cậu ta lại có hành động này, kẹo này tiểu Mặc cho cô, cô còn không dám ăn hết, chia một nửa cho Thúy Hoa. Hai người ngậm thật lâu không dám nuốt, giấy gói kẹo cô cũng nắm trong tay lâu rồi, vừa bị kéo ra, chính Búp Bê còn chưa hiểu có chuyện gì xảy ra.
“Là kẹo của tao!” Mập Mạp nhìn giấy gói kẹo, nháy mắt tức giận, lớn tiếng kêu: “Búp Bê! Trả kẹo lại cho tao!”
“Có chuyện gì?” Tiếng cậu ta to như vậy, cả xe đều nháo nhác không biết có chuyện gì vừa xảy ra. Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn Búp Bê, một người lên tiếng hỏi nhỏ như vậy.
Một thanh âm khác cũng nhỏ giọng đáp lại: “Không biết, hình như Búp Bê trộm đồ của Mập Mạp thì phải.”
“Thật không? Trời ơi, không lẽ là do chuyện lúc trước….”
“Khó mà nói được, đổi lại là tớ, tớ cũng thấy không vui. Nhưng chuyện ăn trộm này thì quá mức rồi.” Một người khác tiếp lời: “Mà kẹo gì?”
Một Noelle tóc đen nói: “Chẳng lẽ là kẹo Bass? Mập Mạp cực kỳ quý trọng viên kẹo của cậu ta, không phải nói còn thầy Trần…..”
Lời cậu ta còn chưa hết, sau lưng đã có người bụm miệng, ra dấu cho cậu ta.
Trần Lâm đã tiến lên, đứng cách mọi người không xa. Những gì bọn họ nói, Trần Lâm đều có thể nghe thấy.
Mập Mạp cũng nghe thấy những lời bàn tán này, sống lưng cậu ta nháy mắt ưỡn lên rất thẳng, chỉ vào Búp Bê nói: “Mày nói đi, sao trộm đồ của tao?”
Đến bây giờ Búp Bê mới kịp phản ứng, nghĩ mình có điên đâu mà trộm đồ của Mập Mạp? Đánh chết cô cô cũng không đi làm chuyện thất đức đấy, trộm đồ đều là kẻ xấu.
Búp Bê muốn há miệng ra phản bác, lại đột nhiên nhớ ra gì đó, quay đầu nhìn Chử Thư Mặc. Rồi không nhịn được lại nhớ đến Mắt To, trầm mặc một lát, cúi đầu không lên tiếng.
Mập Mạp nhìn thấy bộ dáng này của Búp Bê, nói như chém đinh chặt sắt: “Tao mặc kệ! Mà là đồ ăn trộm, mày phải trả lại cho tao!”
Mặc dù kẹo chẳng nhiều nhặn gì, nhưng giá tiền lại cả một vấn đề, Búp Bê nghĩ, có bán cô đi cũng chẳng mua nổi ít vụn kẹo.
Mập Mạp tất nhiên biết chuyện này, vì vậy mới cố ý nói như vậy.
Bởi vì cậu ta không chỉ vì nguyên do một viên đường, mà còn là chính cậu của Mập Mạp đang chèn ép ban nhất. Mục đích chính là để cho Mập Mạp có thể lọt vào top mười của cuộc thi, được tuyển vào hạng mục quan trọng của Học viện.
Tính như vậy, tương đương với việc Trần Lâm sẽ có trợ lực lớn trong hạng mục. Đây vẫn là chuyện mà Trần Lâm muốn làm, Mập Mạp vẫn luôn nhớ đến chuyện này.
Mà hạng mục nghiên cứu tuy là nghiên cứu tộc Noelle, nhưng nửa tháng sau cậu ta sẽ trở thành một thành viên của tộc Carl, cơ bản sẽ không trở thành đối tượng thí nghiệm. Ngược lại, Trần Lâm sẽ có biện pháp biến cậu ta thành nhân viên nghiên cứu.
Đây cũng chính là lý do mà Mập Mạp luôn bắt nạt ban nhất, cậu ta lại có Trần Lâm làm ô dù phía sau, cậu ta biết nhất định Trần Lâm sẽ khen cậu ta.
Nghĩ đến đây, Mập Mạp không nhịn được nhếch mép cười.
Nhưng ngay khi lời cậu ta nói có hiệu quả, bên cạnh lại có một đôi móng vuốt nhỏ lộ ra.
Mập Mạp dừng lại, nghiêng đầu nhìn sang. chỉ thấy có một cái đầu nho nhỏ ngồi sau Búp Bê, trong tay cũng là một giấy gói kẹo, vô tội nhìn cậu ta.
Trần Lâm đã cảnh cáo cậu ta trước, vì vậy giọng cậu ta mềm đi không ít: “Mày….mày định làm gì?”
“Ổ cho, cho Búp Bê.” Chử Thư Mặc hít mũi một cái, cười híp mắt nói.
“Cái gì, cái gì mà….” Mập Mạp dừng lại một chút, sau đó trợn to mắt, không nhịn được lớn tiếng nói: “Mày nói cái này là mày cho nó? Mày…..mày, chết tiệt! Kẹo này là của tao!”
Chử Thư Mặc trừng hai mắt, cúi đầu nhìn xuống đất, không giống như Mập Mạp gấp đến điên người, cậu vệnh miệng nhỏ, chậm rãi nói: “Ổ, ổ cũng có mà.”
Mập Mạp gấp gáp, nhìn thấy dáng vẻ này của Chử Thư Mặc lại càng gấp tợn. Cậu không để cho Mập Mạp quá phận với Chử Thư Mặc, chính bản thân cậu ta cũng chẳng muốn, trong lúc mấu chốt này không dám nảy sinh mâu thuẫn. Mập Mạp tay không dám đụng, quýnh quáng lên cũng chỉ có há to miệng oa oa mắng: “Làm sao mày có được?! Đây chính là kẹo Bass! Bass đường đó, mày có biết không hả đồ trứng hoa?”
Chử Thư Mặc mở to mắt nhìn cậu ta.
Bên này Mập Mạp không ngừng lớn tiếng, những người bên cạnh hào hứng vây xem. Có người tinh mắt nhìn Chử Thư Mặc, đẩy đẩy người bên cạnh: “Này, nó không phải là cái đứa bé tí kéo bác sĩ lại cho ban nhất sao?”
“Đúng rồi, đúng rồi! Hình như vì nó mà Ngu tổng mới cho mời bác sĩ chữa bệnh Mắt To hay sao? Nó cứu Mắt To một mạng đó!” Noelle nói tiếp.
“Đúng vậy, tớ đã từng gặp Mắt To rồi. Ngu tổng chắc chắn đối xử với cậu ta vô cùng tốt, đến cả kẹo Bass cũng….”
“Đối với Ngu tổng, Bass cũng chỉ là đồ nhỏ nhặt mà thôi. Thật hâm mộ quá đi, Noelle mà Ngu tổng nuôi mà còn đi trộm đồ nữa à?”
Mập Mạp nghe thấy, nghẹn đến đỏ mặt, tức không chịu được, cậu ta lại không dám mắng Ngu Uyên, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có lớn tiếng mắng: “Chỉ là một Noelle ti tiện mà thôi! Đối với Ngu tổng, mày chẳng là cái cóc khô gì cả! Mày cứ chờ đấy cho tao!”
Sau khi nói xong còn trừng mắt nhìn Chử Thư Mặc, hình như muốn nhìn trên mặt cậu có chút hoảng loạn, sợ hãi nào không.
Nhưng Chử Thư Mặc lại không có, đôi mắt to vẫn luôn nhìn cậu ta, còn cười khẽ một tiếng.
Lại là nụ cười này.
Mập Mạp trợn mắt, trong nháy mắt nhớ tới cảm giác lạnh sống lưng đã từng trải qua cách đây không lâu. Cậu ta cuộn chặt nắm đấm, cả người bắt đầu run rẩy, quả đấm như thể không nhịn được mà duỗi ra trước.
Trần Lâm cũng không vui khi thấy chuyện thành ra thế này, đánh Noelle của Ngu tổng, dù hắn có tí quan hệ cũng không dám. Hắn vội vàng quát Mập Mạp, vậy mà còn có người tốc độ còn nhanh hơn cả hắn.
Chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng lướt qua, kéo tay Mập Mạp lại, âm thanh lười biếng: “Nội quy trường học cấm đánh nhau, tái phạm nhiều lần sẽ bị đuổi học đó cậu bạn nhỏ.”