“Ta biết…”
“Bất quá.” Sa Mỗ chuyển chủ đề: “Muốn biết vì cái gì ta có thể nuôi sống nhiều ấu tể như vậy không?”
“Muốn!”
“Mấu chốt, chính là một giống đực tốt!”
“Giống đực tốt?” Hi Đạt trong nháy mắt nhụt chí quỳ rạp trên mặt đất: “Liệp báo đực ta tìm đều rất mạnh a, ít nhất đều có thể đánh thắng ta…”
“Không phải đánh thắng ngươi là đủ, nếu có thể một mình đấu mà vẫn hơn ngươi thì cũng có thể xem là mạnh! Nếu là quần ẩu, cho dù ngươi có thêm một đôi móng vuốt nữa cũng không phải đối thủ của liệp báo đực trưởng thành.”
Sa Mỗ tình ý sâu xa dạy dỗ Hi Đạt: “Vì thế, ấu tể có cường tráng hay không, có thể sống sót hay không, liệp báo đực rất quan trọng! Năng lực nhất định phải mạnh, lực kéo dài nhất định phải có! Vốn chúng ta đã không giống như sư tử cùng hoa báo, không cầu nhiều số lượng, nhưng cầu chất lượng a, hiểu không?”
Hi Đạt gật gật đầu, Sa Mỗ đứng lên duỗi thắt lưng, nó không tính toán ở lại đây lâu, tựa như Hi Đạt nói, con mồi ở đây rất thưa thớt, nó mang theo ba ấu tể, không thể nào cướp miếng ăn của con gái, có lẽ, nó nên băng qua bên kia bờ sông Tát thử vận may.
“Mụ mụ, ta còn chuyện muốn hỏi ngươi.”
“Cái gì?”
“Là em trai ta…”
“Đứa nào?”
Khóe mắt Hi Đạt co rút, tuy Sa Mỗ là mụ mụ của nó, nhưng nó thật sự rất muốn vươn vuốt chụp một phát. Còn đứa nào nữa? Này xem như đang khoe đúng không a? ! Khoe khoang mình sinh nhiều ấu tể sao a?
Được rồi, Hi Đạt thừa nhận, nó quả thực hơi kích thích. Nó vừa hâm mộ lại ghen tị muốn chết a…
“Là một con liệp báo đực ba tuổi gọi là La Kiều.”
“Ba tuổi, La Kiều?” Sa Mỗ suy nghĩ một hồi: “Ta có hai đứa con được ba tuổi, nhưng bọn nó đều không phải tên này.”
“Nhưng mùi trên người nó rất quen thuộc, ta có thể xác định, nó là em trai ta.”
“Nga, kia có thể nó đã tự sửa tên mình, bất quá, ngươi hỏi nó làm gì?”
Hi Đạt nhìn Sa Mỗ, tính cách Sa Mỗ so với năm đó cũng không có biến hóa nhiều, như vậy, La Kiều đặc biệt rất có thể không phải vấn đề từ Sa Mỗ.
“Nó dưỡng hai tiểu liệp báo.”
“Nga, dưỡng hai tiểu liệp báo, này đáng để ngươi…” Sa Mỗ trong nháy mắt trợn mắt nhìn: “Ngươi nói cái gì? !”
“Ta nói, La Kiều dưỡng hai ấu tể.”
Sa Mỗ hết chỗ nói rồi: “Ngươi không nhìn lầm chứ? Có lẽ là em gái của ngươi, cùng lứa với hai liệp báo đực kia còn có một liệp báo cái.”
“Không có. Nó dưỡng hai ấu tể rất khá, tính ra thì lớn cũng cỡ sáu tháng…”
Hi Đạt vừa nói, vừa ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy Sa Mỗ giống như bị sét đánh ngang tai.
Liệp báo La Kiều mà Hi Đạt đang nhắc tới, hiện giờ đang mang theo La Sâm cùng La Thụy tiếp tục chương trình học đi săn.
Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc mới tuần tra lãnh địa xong, đang nghỉ ngơi ở một bóng râm. Hai anh em tận hết sức bảo vệ lãnh địa của mình, hơn nữa cũng có hiệu quả, một ít đàn linh cẩu trực tiếp từ bỏ chuyện khiêu khích chủ nhân nơi này, những tên muốn thử thì một là bị hai anh em giết chết, một là mang theo một thân thương tích bỏ chạy.
Nhiều lần chiến đấu, Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc đều bị thương, tuy không nguy hiểm tính mạng nhưng lại tạo nên ảnh hưởng cho cuộc sống của hai anh em, liệp báo dựa vào tốc độ để sinh tồn, trước khi vết thương lành, Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc gần như không có năng lực đi săn. La Kiều cũng không có khả năng săn thức ăn đủ cho năm đầu liệp báo ăn no, chỉ bằng sức một mình cậu, không phải lần nào cũng may mắn săn được linh dương lớn, đại đa số thời gian, cậu bắt được chính là những con mồi nhỏ như lợn warthog con cùng thỏ hoang.
Sau khi ăn thỏ liên tục ba ngày, tiểu liệp báo đói tới mức mắt nổ đom đóm, La Kiều rốt cục chịu không nổi.
“Tin tưởng ta, có thể ăn no!”
La Kiều đứng trước mặt Mạt Sâm, giọng điệu cứng rắn, móng vuốt còn quơ quơ để gia tăng tính thuyết phục.
“Ừm.” Mạt Sâm dứt khoát.
“Không thành vấn đề.” Kiệt Lạc lại càng dứt khoát hơn.
Vì thế, sau khi bận rộn một phen, La Kiều cùng anh em Mạt Sâm mang theo dây thừng bằng cỏ mới bện xuất phát. Bọn nó nhắm vào một con quyến linh rời đàn. La Kiều dùng dây thừng bố trí bẫy rập, sau đó bảo Kiệt Lạc một khi con mồi giẫm vào thì lập tức kéo dây, lần này La Kiều rốt cục cũng tỏ khí khái nam nhi một phen, cùng Mạt Sâm phụ trách truy đuổi, Kiệt Lạc nắm bắt thời cơ rất khá, linh dương không hề trì hoãn sập bẫy, La Kiều đang tìm xung quanh xem có tảng đá nào hay không thì Mạt Sâm đã cắn cổ quyến linh.
La Kiều há to mồm, nhìn tảng đá trong tay, được rồi, này quả thực có hơi dư thừa.
La Sâm cùng La Thụy vẫn núp trong bụi cỏ cách đó không xa, La Kiều gọi bọn nó tới. Con quyến linh này rất nặng, bọn nó không có khả năng tha đi quá xa, chỉ có thể tìm một nơi kín đáo gần đó.
Năm liệp báo đã đói tới mức bụng réo ầm ĩ, sau khi kéo quyến linh vào bụi cỏ thì lập tức ăn ngấu nghiến.
Có lẽ vận may hôm nay của bọn nó khá tốt, thẳng đến khi ăn không sai biệt lắm, kên kên mới xuất hiện, tốp năm tốp ba đậu trên bãi cỏ cách đó vài mét, cò Marabou cũng theo sát sau đó, tuy hình thể lớn hơn kên kên nhưng lại không tranh lại.
Đương nhiên, trước khi liệp báo rời đi, chúng nó chỉ có thể chờ đợi.
Rốt cục, năm liệp báo đều ăn no, anh em Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc dẫn đầu rời đi, La Kiều cũng đứng lên, La Sâm cùng La Thụy ăn no tới mức phình cả bụng, vẫn chán ghét dám chim ngồi mát ăn bát vàng kia.
Liệp báo trưởng thành biết, trừ phi cần thiết, căn bản khong nên lãng phí thể lực quý báu, nhất là vào mùa khô thức ăn thiếu thốn. Liệp báo ấu tể thì luôn tìm cơ hội xua đuổi bọn nó.
Liệp báo chỉ ăn thịt tươi, ăn no thì hoàn toàn không cần phát sinh tranh chấp.
La Kiều đợi một hồi, thấy La Sâm cùng La Thụy vẫn không có ý định dừng tay mới dứt khoác mở miệng: “La Sâm, đừng đuổi bọn nó nữa, đi theo ba ba, còn ngươi nữa, La Thụy, theo ba ba luôn.”
Hai tiểu liệp báo ngoan ngoãn theo La Kiều rời đi, đám kên kên sớm chờ ở bên cạnh lập tức bổ nhào tới.
Liệp báo sau khi ăn no sẽ đi khoảng mấy trăm mét để nghĩ ngơi, này cũng vì tránh gặp phải kẻ săn mồi thể hình lớn, tỷ như sư tử cùng linh cẩu.
Mạt Sâm cùng Kiệt Lạc đã nằm úp sấp dưới một bóng râm mát mẻ, La Kiều mang theo hai tiểu liệp báo tiến qua, nằm bên kia. Cậu phát hiện cuộc sống bầy đàn có một ưu đãi khác, không cần thời thời khắc khắc đề phòng cảnh giác xem có kẻ săn mồi đánh chủ ý với mình hay không, anh em Mạt Sâm Kiệt Lạc cảm nhận nguy hiểm nhạy bén hơn cậu nhiều.
“La Kiều.”
“A?” La Kiều quay đầu, nhìn về phía Mạt Sâm: “Có việc gì sao?”
“…Cám ơn.”
Dứt lời, Mạt Sâm liền quay đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi. Kiệt Lạc hướng về phía La Kiều chớp chớp mắt mấy cái, sau đó tiếp tục liếm miệng vết thương trên đùi.
La Kiều nghiêng đầu, động động lỗ tai, cúi đầu liếm hai đứa con đang bấu vào móng vuốt mình, này xem như cám ơn đi?
Thiệt hết biết, ít nhất cũng phải chân thật một chút, vì dụ như nói chờ thương thế bọn nó lành hẳn sẽ bắt vài con thỏ này nọ…
Không biết có phải La Kiều cùng con thỏ có giá trị cừu hận rất cao hay sao, đã ăn ngán tới phát ói mà vẫn như trước nhớ mãi không quên.
Giờ phút này, Sa Mỗ đã mang theo ba ấu tể băng qua bờ sông Tát, ở một phần sông hẹp gần như đã khô cạn, lòng sông chỉ còn một dòng nước ít ỏi như một dòng suối nhỏ, chính là hai bên bờ sông có chút cao, Sa Mỗ còn đang suy tính xem nên chọn vị trí nào an toàn cho đám nhỏ để qua sông.