Mày anh nhăn lại, vừa nhấc đầu, quả nhiên thấy Trương Lâm không chớp mắt mà nhìn chằm chằm anh.
Sắc mặt Lục Mộ Trầm trong nháy mắt âm trầm, đen mặt, ngữ khí không vui: “Trương Lâm, có phải cậu có tật xấu đúng không?”
Trương Lâm bị Lục Mộ Trầm đuổi ra ngoài ra khỏi phòng thay đồ.
Chân trước cậu vừa mới đi ra, chân sau cửa phòng liền “phanh” một tiếng đóng lại.
Trương Lâm xấu hổ sờ sờ cái mũi, nhỏ giọng nói thầm: “Nhìn một cái cũng có chết đâu——”
Vô thức nhìn xuống phía dưới của mình, nhìn một cái, nhớ tới lần trước nhìn thấy lúc Lục Mộ Trầm tắm rửa đi ra, trong lòng tức giận bất bình: Người anh em lớn lên như thế nào?
Người so với người, thật sự bị chọc tức đến hộc máu.
(̣ Edit đoạn này cười gần chết)
________________________________
Lục Mộ Trầm thay quần áo xong đi ra tới, luyện tập cùng Trương Lâm mấy giờ, cuối cùng Trương Lâm thật sự là bị đánh cũng không động, người đầy mồ hôi, trực tiếp nằm liệt trên mặt đất: “Không được… Tớ không được,cậu tìm người khác luyện cùng cậu đi.”
Lục Mộ Trầm ngẩng đầu mắt nhìn lên đồng hồ treo trên tường, đã 11 giờ 30 phút trưa.
Anh đi đến một bên nghỉ ngơi, dựa lưng vào tường, đơn đầu gối khúc (?), ngồi dưới đất.
Trên mặt, trên người đầy mồ hôi, từng giọt giọt rơi xuống đất.
Anh tùy tiện lấy tay lau mặt, lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho Tống Nhiễm.
Đầu bên kia, Tống Nhiễm đang phát tờ rơi trên đường.
Hơn 11 giờ trưa, đã rất nóng.
Cô hóa trang thành một con Pikachu cả người không được hưởng một chút gió.
Lúc điện thoại ở trong túi rung, cô vụng về từng bước một đi đến ven đường, lúc bỏ đầu con Pikachu xuống, trên mặt tất cả đều là mồ hôi, tóc mái trên trán ướt dầm dề dính trên mặt.
Cô nóng không chịu được, lấy tay đưa tóc mái sang bên cạnh, không hề có hình tượng.
Thấy Lục Mộ Trầm điện đến, cô lập tức bắt máy, vui vẻ kêu: “Lục ca ca ——” vẻ mặt đầy ý cười, trong giọng nói cũng nghe không ra nửa phần mệt mỏi.
Lục Mộ Trầm vừa nghe thấy giọng nói của Tống Nhiễm, khóe miệng vô thức cong lên, giọng nói thấp thấp, ôn nhu hỏi cô: “Ở chỗ nào đấy?”
Tống Nhiễm đứng dưới một cái cây ở ven đường, nghe thấy Lục Mộ Trầm hỏi cô, vô thức cúi đầu mắt nhìn lại mình.
Cơ thể gầy gò mặc một bộ thú nhồi bông hoạt hình thật to, vụng về lại buồn cười.
Cô chớp chớp mắt, sau đó nói: “Đang đi dạo phố cùng với Lưu Linh.”
Lục Mộ Trầm lại hỏi: “Đi dạo phố ở đâu? Ăn cơm chưa?”
“A, chưa có đâu, anh ăn rồi sao?” Tống Nhiễm hỏi.
Lục Mộ Trầm trả lời: “Anh cũng chưa, em đưa anh địa chỉ của em, anh đến đấy mời hai người ăn cơm.”
Tống Nhiễm vừa nghe, bị dọa đến sốc, theo bản năng mà kêu lên: “Không cần không cần!”
Tống Nhiễm phản ứng có chút lớn, Lục Mộ Trầm ngốc vài giây, sau đó mới hỏi: “Làm sao vậy?”
Tống Nhiễm cũng biết chính mình có điểm quá kích động, vội hoà giải, nói: “Em… Em cùng Lưu Linh đi dạo phố, anh một đứa con trai chạy đến xem náo nhiệt cái gì, Lưu Linh người ta sẽ xấu hổ đấy.”
Đầu bên kia, Lục Mộ Trầm ngẫm lại thấy cũng đúng, vì thế hỏi: “Vậy tối nay hai chúng ta cùng nhau ăn cơm đi, quảng trường Thời Đại có một nhà hàng cay Tứ Xuyên mới khai trương, hương vị cũng không tệ lắm.”
Buổi chiều Tống Nhiễm phải đi tiệm trà sữa, buổi tối thì phải đi quán bar, thật sự là không rảnh.
Nhỏ giọng nói: “Buổi tối… Buổi tối cũng không có thời gian.”
Lục Mộ Trầm nhíu mày: “Buổi tối em cũng có việc hả?”
Tống Nhiễm: “Ừ, sinh nhật của cô em,em phải mang bố đến đấy ăn cơm.”
Tống Nhiễm không dám nói với Lục Mộ Trầm việc cô hát ở quán bar, sợ anh lo lắng.
Lục Mộ Trầm nghe vậy, trầm mặc một lát, sau đó thử thăm dò hỏi một câu: “Anh có thể cùng hai người đi đến đó được không?”
Dù sao bố Tống đã công nhận anh, gặp mặt thân thích, cũng được nhỉ?
Lục Mộ Trầm còn đang mong chờ, giọng của Tống Nhiễm truyền đến, ngữ khí có chút khó xử: “Không được đâu… Chờ sau này… Sau này có cơ hội em sẽ mang anh đến gặp mặt thân thích nhà em, được không?”
Lục Mộ Trầm trầm mặc một lát, rốt cuộc cũng mở miệng, nói: “Được, vậy ngày mai gặp.” Tống Nhiễm không mang anh theo, anh cũng không có cách nào, cũng không thể buộc cô dẫn anh đi theo?
Tống Nhiễm lập tức cười rộ lên, giọng nói ngọt ngào: “Được nha, ngày mai gặp lại, Lục ca ca.”
_______________________________________
Lúc Lục Mộ Trầm nói chuyện với Tống Nhiễm, giọng nói cực kì ôn nhu, giống như bị thay đổi thành người khác vậy.
Trương Lâm ở bên cạnh cũng cực kì khiếp sợ, thấy anh cúp điện thoại, liền đi lên một bước, mặt đầy tò mò hỏi: “Bạn gái cậu à?”
Lục Mộ Trầm liếc cậu một cái, cũng không lừa cậu, gật đầu: “Đúng vậy.”
Trương Lâm càng khiếp sợ, hai mắt trợn tròn: “F*ck, chuyện lớn như vậy sao không nghe cậu nói qua chứ?! Quen nhau bao lâu rồi?”
Lục Mộ Trầm trả lời cậu: “Được một thời gian khá dài.”
“Trời ơi, tớ nhớ rõ cậu không thích con gái mà!”
Lục Mộ Trầm mặt không biểu cảm liếc cậu một cái: “Tớ không thích con gái, chẳng lẽ thích con trai?”
Trương lâm: “…”
Đi từ võ quán ra, Lục Mộ Trầm thuận đường mời Trương Lâm ăn cơm, hai người vẫy taxi đi đến quảng trường Thời Đại.
Dọc theo đường đi, lòng hiếu kì của Trương Lâm quả thực muốn nổ mạnh, không ngừng hỏi Lục Mộ Trầm: “Bạn gái cậu lớn lên có xinh không? Học cùng trường với cậu à? Là cậu theo đuổi cô ấy, hay là cô ấy theo đuổi cậu?”
Nhắc đến Tống Nhiễm, Lục Mộ Trầm liền phá lệ có nhẫn nại: “Rất xinh đẹp, tớ theo đuổi cô ấy.”
Trương Lâm càng khiếp sợ: “Trời ơi, có thể làm cậu chủ động theo đuổi con gái, chắc giống tiên nữ lắm hả?”
Lục Mộ Trầm nghĩ đến Tống Nhiễm lộ ra gương mặt tươi cười đối với người bên ngoài (?), vẻ mặt kiêu ngạo mà nói: “So với tiên nữ còn xinh đẹp hơn.
Ở trong lòng Lục Mộ Trầm, so với ai cũng kém Nhiễm Nhiễm nhà mình, tiên nữ cũng kém hơn.
________________________________________________
Xe ngừng trước lối vào quảng trường Thời Đại. Nhà ăn ở thương trường (2) Thế Giới Mới, muốn đến còn phải đi bộ gần 1 km.
(2) Thương trường: Chỗ tụ tập một hay nhiều cửa hàng buôn bán.
Lục Mộ Trầm cùng Trương Lâm đi song song với nhau, Trương Lâm vẫn luôn ồn ào muốn gặp chị dâu.
Lục Mộ Trầm “ừ” một tiếng, nói: “Bao giờ có dịp, mời mọi người tụ tập đông đủ, tớ chính thức giới thiệu cho mọi người quen.”
Anh thích, nghĩ là cô gái sống chung cả đời, trừ giới thiệu cô với bố mẹ mình, cũng muốn giới thiệu cô với người thân bạn bè. Anh muốn cho cô hoàn toàn dung nhập vào cuộc sống của mình.
______________________________________
Trước cửa thương trường Thế Giới Mới.
Tống Nhiễm còn đang phát tờ rơi, một bạn nhỏ nhìn bộ thú nhồi bông hoạt hình trên người cô rất thích, kéo tay cô, muốn chụp ảnh với cô.
Đương nhiên Tống Nhiễm ai đến cũng không cự tuyệt, ngồi xổm trên mặt đất, ôm lấy vai bạn nhỏ, tách một cái chụp một tấm.
Chụp xong, bạn nhỏ nắm tay mẹ, vui vẻ đi.
Tống Nhiễm ngồi xổm trên mặt đất, nhìn bạn nhỏ được mẹ dắt tay rất chặt, trong lòng có chút hâm mộ.
Nhưng cũng chỉ là có một chút hâm mộ mà thôi. Cô bây giờ, ngay cả người phụ nữ kia trông như thế nào cũng không nhớ rõ.
Tống Nhiễm ngồi xổm trên mặt đất một lát, người đi đường đến đến lui lui rất nhiều.
Nghĩ đến mình còn công việc, bỗng nhiên cô đứng dậy, vội từ mặt đất đứng lên.
Mặt trời rất to, phơi đến nỗi làm người ta hoa mắt chóng mặt. Tống Nhiễm lại vừa mới ngồi xổm trên mặt đất một lát, bỗng nhiên cùng nhau (?), chỉ cảm thấy đầu một trận choáng váng, suýt nữa ngã.
Sau đó cơ thể hơi ngả ra sau, đụng phải người đằng sau.
“A! Thật xin lỗi!” Tống Nhiễm phản xạ có điều kiện, lập tức xin lỗi: “Ngại quá, tôi không…”
Mấy chữ “không cố ý” còn chưa kịp nói ra, cả người Tống Nhiễm cứng đờ đứng tại chỗ.
Trong đầu cô lập tức trống rỗng, chỉ có một giọng nói không ngừng kêu: Vì sao… Vì sao Lục Mộ Trầm cũng ở đây?!!
Lục Mộ Trầm vừa mới bị đụng vào, vốn dĩ cũng không có để ở trong lòng, nhưng mà khi nghe giọng nói quen thuộc vang lên, cả người anh chấn động, hai tay vô thức nắm chặt, ánh mắt thật sâu mà nhìn người thú bông trước mặt.
Tống Nhiễm không muốn cho Lục Mộ Trầm nhìn thấy bộ dáng chật vật này của mình, theo bản năng muốn chạy.
Nào biết còn chưa kịp xoay người, tay đã bị Lục Mộ Trầm cầm.
Cô ngẩn ra, ngẩng đầu lên, trong lòng có chút hoảng loạn.
Lục Mộ Trầm đi đến trước mặt cô một bước, giây tiếp theo, liền duỗi tay, lấy đầu thú nhồi bông hoạt hình xuống.
Dưới cái đầu hoạt hình, Tống Nhiễm mặt đầy mồ hôi, tóc ướt đẫm, toàn bộ bị ướt, khí nóng làm cho khuôn mặt vốn dĩ trắng nõn bị hun đến đỏ hồng.
Lục Mộ Trầm nhìn cô, bỗng dưng trái tim một trận đau đớn, yết hầu giống như bị một nắm cát lấp kín.
Anh duỗi tay sờ sờ mặt cô, mặt đầy đau lòng, giọng nói cũng khàn đến lợi hại: “Không phải em nói, đang đi dạo phố sao?”
Tống Nhiễm nhấp nhấp môi, ngẩng đầu nhìn anh, có chút sợ hãi, nhỏ giọng xin lỗi: “Thật xin lỗi…”
Lục Mộ Trầm lắc đầu, duỗi tay giúp cô lau mồ hôi trên trán, đau lòng đến nỗi giống như trái tim rất nhanh sẽ nổ mạnh, thấp giọng hỏi: “Còn bao lâu nữa thì tan làm.”
Tống Nhiễm nhỏ giọng nói: “Còn nửa giờ nữa…”
Lục Mộ Trầm gật gật đầu, quay đầu lại, liền nói vơi Trương Lâm phía sau đã hoàn toàn khiếp sợ: “Khả năng hôm nay không thể mời cậu ăn cơm rồi, tớ phải giúp vợ tớ (*) làm việc.”
(*) Nguyên văn là ” ta tức phụ nhi ” dịch sát gốc thành ” con dâu tớ”, nên tớ đã edit thành ” vợ tớ “
Lời này của Lục Mộ Trầm vừa nói ra, cả người Tống Nhiễm chấn động, vô thức mà lắc đầu: “Lục Mộ Trầm, anh…”
Ánh mắt Lục Mộ Trầm thật sâu mà nhìn cô, tay phải ôn nhu sờ sờ đầu cô: “Ngoan, cởi quần áo ra, cho anh.”
Tác giả có lời muốn nói:
Có Lục ca ca đảm đương, thích (*^__^*).
Ngày hôm qua bò xong trường thành, thật sự mệt nằm liệt ( khóc chít chít), sau đó tối hôm qua liền không gõ chữ, hôm nay đổi mới chậm điểm, đại gia lý giải hạ nga, sau đó hôm nay hẳn là còn có canh một, buổi chiều bốn điểm đại gia tới xoát một chút đi ~~ ân, ta hiện tại trước ra cửa ăn cơm ha, sờ sờ đại gia, đợi lâu ~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Đã xong, tiến đọ mỗi ngày một chương làm tớ mệt muốn chết. Các cậu nhớ cho tớ sao để ủng hộ nhé, chúc các cậu đọc truyện vui vẻ!!!
Sủi cảo tôm thủy tinh

Đây là một trong những tấm Lisa chụp cho Jisoo đấy, mỹ nhân dưới làn nước.
