Vệ Xu im lặng một hồi, không khỏi cười khổ.
– Lão gia nói rất đúng, xem ra chúng ta bên này quả thực thiếu hụt người có ánh mắt thống lĩnh quân đội và tác chiến.
Khu ác chiến. Dần Quý, sức chiến đấu của thân quân Hạo Đức Phương quả thật không giống người thường, ở dưới trạng thái địch nhiều ta ít, dưới trạng thái xảy ra nội loạn, ở trong tình trạng trở tay không kịp, ở trong tình trạng tổn hại quá nửa, bọn họ vẫn có thể tiêu diệt quân địch có số quân gấp đôi mình, vẫn có thể ổn định tình thế.
Lúc này đã dẹp được loạn nội bộ, củng cố trung tâm, nhất trí bình tĩnh đối địch, phòng thủ vững chắc, chờ đợi Viện binh.
Thân quân của Hạo Đức Phương vốn là quân tinh nhuệ trong Nam quân, mà nhân mã có thể đi theo cạnh Hạo Đức Phương thì lại càng là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, sức chiến đấu khủng bố như vậy cũng chẳng có gì là lạ.
Bàng Tử Trường đang quan sát trận chiến xoay người chắp tay nói với Bàng Quán:
– Phụ thân, chúng ta đã tổn thất hai mươi triệu người, đều là nhân mã tinh nhuệ dưới trướng phụ thân, chiến tổn quá lớn, cứ tiếp tục đánh như này cũng không ổn. Viện quân của phe địch cũng sắp tới rồi, hay là ta khẩn cấp điều một nhánh đại quân tới đây, tạo thành một đội quân chỉ toàn là quân tinh nhuệ, dùng thế sắc bén như đao để đột phá, nhanh chóng tiêu diệt Hạo Đức Phương!
Bàng Quán gần như thờ ơ chăng chút quan tâm, bình tĩnh nói:
– Nên làm thế nào, trong lòng ta rõ hơn con!
Bàng Tử Trường muốn nói lại thôi, cuối cùng nhìn về phía Trần Hoài Cửu, ý là muốn Trần Hoài Cửu khuyên nhủ phụ thân. Trần Hoài Cửu lắc đầu với y, ý bảo đừng hỏi nhiều nữa.
Có một số việc, thấy Bàng Quán không nói, đương nhiên Trần Hoài Cửu cũng không tiện nói, lão có thể hiểu được suy nghĩ của Bàng Quán, đây là ý đồ chiến lược lấy mạng người ra bổ sung. Chiến lược “một phát diệt gọn” của Ngưu Hữu Đức rất được lòng lão gia, chỉ cần nhân cơ hội này loại bỏ được thân quân của Hạo Đức Phương thì sẽ bớt được hậu họa lớn sau này. Hiện giờ, một khi diệt Hạo Đức Phương, chưa nói tới việc mấy chục triệu quân thề chết trung thành với Hạo Đức Phương kia chạy mất mà không tới cứu viện nữa thì sẽ trở thành phiền phức, thậm chí còn thế thể hình thành thế liên hợp với Cung Thiên Thu, Vũ Văn Xuyên. Nếu có thể đánh tan quân tinh nhuệ của Hạo Đức Phương một cách triệt để, thì Cung Thiên Thu và Vũ Văn Xuyên ai sẽ phục ai?
Vì lẽ đó, lão gia muốn giả mà thành thật, muốn mọi chuyện thật chân thực thì phải phối hợp với Ngưu Hữu Đức bên kia, cố gắng cho Ngưu Hữu Đức thời gian một ngày.
Đây chính là hành động lấy mạng người ra kéo dài thời gian, mà hy sinh trong chiến lược kéo dài thời gian này chính là tinh nhuệ dưới trướng của lão gia, khiến biết bao gia đình phải chịu liên lụy, bảo sao lão gia có thể nói ra miệng được chứ?
Từ tin tức bên này nhận được thì Ngưu Hữu Đức bên kia không hề giả dối, thật sự nghe theo Thiên chi, đi theo đường tắt, tới thẳng đây để giải cứu Hạo Đức Phương, hiện giờ đồ chiến lược tranh chấp này đã sáng tỏ, đương nhiên có chỗ dùng tới đại quân cấp tốc. Thêm nữa, Cung Thiên Thu và Vũ Văn Xuyên tỏ ra là mình chỉ đang quan sát, khiến tình hình bên này không cấp bách nữa, càng khiến lão gia tin tưởng vào chiến lược này.
Nhớ tới điều này, Trần Hoài Cửu truyền âm với Bàng Quán:
– Sau này e là cô gia và mấy chục triệu quân tinh nhuệ của Hạo Đức Phương sẽ có một trận ác chiến
Bàng Quán khẽ gật đầu.
– Hắn hắn rất rõ, chỉ có ta mới có thể thực sự giao cho hắn địa bàn Mão Lộ, ta cần nhân mã của hắn ổn định một phương, mà Thanh Chủ chỉ nói láo mà thôi, căn bản chẳng hề có ý tốt. Sau khi Hạo Đức Phương được giải vây, Hạo Đức Phương có thể tặng địa bàn Mão Lộ lại cho hắn mới lạ! Hắn muốn yên tâm sở hữu địa bàn Mão Lộ, hiện giờ không liều mạng thì chờ tới khi nào chứ? Cũng không cần quá lo lắng, tên con rể này của ta quả thật là một viên tướng tài hiếm thấy, nếu hắn đã dám mạo hiểm thì đương sẽ có thể nắm chắc, huống hồ còn có đại quân ngăn cản của ta phối hợp, khiến hắn có thể đánh bại viện quân tinh nhuệ của Hạo Đức Phương!
Trần Hoài Cửu gật đầu đầy tán thành.