Hoàng phu nhân nằm liệt trên giường miễn cưỡng mở mặt, dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn Hoàng Hiếu, nhẹ mỉm cười.
– Mẫu thân! Mẫu thân đừng đi! Những năm này hài nhi trăm cay ngàn đắng, chính là muốn trở thành người như Gia Cát Minh! Người đi rồi! Cho dù sau này ta trở thành đại tướng quân, trở thành tể tướng thì có ý nghĩa gì?
Hoàng Hiếu kêu to, trên mặt giàn dụa nước mắt.
– Hiếu nhi! Mẫu thân sẽ không đi! Hồn phách mẫu thân sẽ hóa thành vì sao trên bầu trời, lặng lẽ theo sát con! Nhìn con trở thành người như Gia Cát Minh, gặp được minh chủ chính thức, trở thành Tể tướng, trở thành Đại tướng. Con phải nhớ kỹ, mỗi người sinh ra đều có một vận mệnh bất đồng, nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là con muốn trở thành người như thế nào… Hiếu nhi, mẫu thân ở trên trời sẽ luôn dõi mắt theo con!
Mẫu thân Hoàng Hiếu chầm chậm khép mắt.
– Mẫu thân——–!
Mười sáu tuổi…
Hoàng Hiếu quỳ trước mộ bia, gió thu hiu hắt, lá vàng rơi.
Hắn quỳ gối nước mắt giàn dụa, lớn tiếng gào khóc:
– Mẫu thân! Hiếu nhi thề nhất định sẽ trở thành người giống như Gia Cát Minh, có minh chủ tam cố mao lư chiêu lãm ta. Hài nhi sẽ trở thành đệ nhất đại tướng quân, tên tuổi hài nhi sẽ vang danh trên trời dưới đất! Hài nhi thề! Nhất định! Nhất định…
– Hừ! Cái gì, tự so mình với Gia Cát Minh?
– Ha ha! Người tự đại ta thấy rất nhiều. Hôm nay gặp được một Hoàng Hiếu, thế là đã đủ rồi!
…
– Rõ ràng lại muốn tam cố mao lư? Thực sự là cuồng vọng. Lão tử thà đến nhà xí ba lần, còn hơn là ba lần thăm viếng nhà tranh của hắn!
– *** chó mà mà cũng đòi làm son!
Mười bảy tuổi, hai mươi bảy tuổi, ba mươi bảy tuổi…
Dòng người đến rồi lại đi, viện môn nhà tranh mở ra rồi lại đóng vào.
Hoàng Hiếu phẩm trà, ngồi ở bên cạnh bàn trà, nghe những lời nhàn ngôn toái ngữ, châm chọc khiêu khích, chậm rãi từ thiếu niên biến thành thanh niên rồi trung niên.
Bốn mươi bảy tuổi, năm mươi bảy tuổi, sáu mươi mốt tuổi…
Người tới nhà tranh bái phỏng hắn càng ngày càng ít. Cuối cùng gần như đã không còn. Một đời người mới thay người cũ, những người quen thuộc, có kẻ được mời chào, có người rời đảo mưu cầu sinh kế. Mà hắn vẫn ở nơi này, biến thành trò cười trong miệng thế nhân. Lúc nói tới hắn, thường thường khóe miệng sẽ nhếch lên, lộ vẻ khinh thường chế nhạo.
Chuyện cũ như khói, giống như chén trà nóng này, khói bay nghi ngút, bồng bềnh quấn quít.
Rầm rầm rầm.
Bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
– Hoàng Hiếu, là ta Khương lão bá đây! Ta có thể vào không?
Đại môn truyền đến thanh âm của Khương lão hán.
– Khương bá, mời vào lão bá vào dùng trà.
Hoàng Hiếu đẩy cửa, mời Khương lão hán vào trong nhà. Đối với vị Khương lão hán từng không ít lần giúp đỡ bản thân, hắn phi thường kính trọng.
– Mục đích lão hủ đến chắc hắn là ngươi đoán được rồi. Không sai, ta tới đây chính là muốn khuyên ngươi.
Khương lão hán ngồi xuống uống một ngụm trà nóng, ngữ khí trầm xuống.
– Sở thiếu đảo chủ tuy tuổi còn trẻ, nhưng lại là tuổi trẻ đệ nhất nhân. Dũng mãnh thiện chiến, chí hoài bốn bể. Đúng là minh chủ bách nhiên khó gặp! Lão hủ biết rõ quy củ của ngươi, tam cố mao lư. Nhưng ngươi nhìn lên bầu trời mà coi, trọng bảo xuất thế. Sở thiếu đảo chủ không đến, cũng là tình hữu khả nguyên (về tình vẫn có thể lượng thứ). Hoàng Hiếu à Hoàng Hiếu, lão hủ nhìn ngươi lớn lên tử nhỏ. Bỏ lỡ Sở thiếu đảo chủ, thực sự là quá đáng tiếc!
– Khương bá, ngài nói rất phải!
Hoàng Hiếu mỉm cười, liên tục gật đầu. Khương lão hán uống được nửa chén, hắn lập tức rót thêm trà.
Khương lão hán nổi giận, nặng nề đập chén trà nhỏ xuống mặt bàn, nước trà văng khắp nơi. Đau lòng nói:
– Ngươi! Ngươi! Ta khuyên ngươi, ngươi gật đầu vâng dạ, chẳng qua đều cho là gió thổi bên tai, lão hủ nói thì cứ nói, ngươi làm thì cứ làm có phải không?
– Khương bá, chuyện nào ta cũng đều có thể nghe lời ngài, nhưng cái này là kiên trì của ta. Hy vọng ngài có thể hiểu được.
Hoàng Hiếu nhướng mày.
– Ai! Kiên trì! Ngươi đã kiên trì bốn mươi năm, hôm nay cũng đã bước vào tuổi sáu mươi mốt rồi. Con người
có thể sống được bao nhiêu năm? Mà thôi, mà thôi! Ta biết ngay là kết quả sẽ như thế này mà. Lão hủ cảm thấy thực đáng tiếc cho ngươi.
Khương lão hán đứng dậy, đùng đùng nổi giận phất áo đi ra.
Hoàng Hiếu nhìn bóng lưng Khương lão hán rời đi, chỉ thấy rầm một tiếng, cổng viện bị đóng sập vào, không khỏi lắc đầu cười khổ. Hắn có con đường đặc thù, có thể vượt qua hà vụ, hấp thu tin tức ngoại giới. Từ khi Sở Vân xả thân cứu nghĩa phụ, hắn đã chú ý tới Sở Vân rồi. Sở Vân quật khởi giống như lưu tinh, chiến tích huy hoàng… Hoàng Hiếu đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Sở Vân hai ngày liên tục đăng môn bái phỏng, chiêu hiền đãi sĩ, Hoàng Hiếu há lại không biết.
Không hề nghi ngờ, Sở Vân trong nội tâm Hoàng Hiếu hoàn toàn đã đạt đến tiểu chuẩn của một minh chủ. Nhưng Hoàng Hiếu hắn vẫn kiên trì, sẽ không bởi vậy mà dao động. Hắn đã từng phát thệ trước bia mộ mẫu thuân. Tam cố mao lư, đó là ước định, cũng là một
loại chấp nhất. Đây không còn đơn giản chỉ là cố chấp, mà đã đạt đến cấp độ ý nghĩa nhân sinh. Bởi vậy hắn đã đứng vững được bốn mươi năm, chưa từng bao giờ cúi đầu trước vận mệnh! So với Khương lão hán hắn hoàn toàn hiểu rõ giá trị của chiến hạm Phi Thiên.
Một chiếc chiến hạm cấp Linh Yêu, hoàn toàn đáng để cho một quốc đảo ra tay tranh đoạt. Huống chi là chiến hạm Phi Thiên? Loại kỹ thuật luyện binh này, có thể sáng tạo ra một quốc gia. Bỏ qua cơ hội tranh đoạt tốt như vậy tuyển chọn một hạng người sống ở hang cùng ngõ hẻm, tính tình cổ quái, luôn là trò cười cho mọi người?
Hoàng Hiếu suy nghĩ một chút, cũng hiểu được điều này hoàn toàn không thực tế.
– Thoáng chốc đã qua bốn mươi năm. Không biết ta còn phải đợi bao nhiêu năm nữa đây?
Hắn hỏi mình, lại không thể tìm được đáp án. Vận mệnh vĩnh viễn là điều thần bí khó lường nhất, uy năng của nó khiến cho người khác cảm thấy cực độ mịt mù cùng sợ hãi. Nhưng trong trái tim hắn luôn tràn ngập một cỗ lực lượng khác, để cho hắn không chịu cúi đầu trước vận mệnh. Cỗ lực lượng ấy chính là tình mẫu tử. Vận mệnh cấp cho hắn một cái xuất phát điểm cực thấp, nhưng tình thương bao la của mẫu thân lại có thể chống lại lực lượng của vận mệnh. Hắn có thể bước ra từ trong tự ti, đi tới một bước ngày hôm nay, để cho hắn tiếp tục tồn tại một cách tôn nghiêm. Đều là do tình mẫu tử. Hắn không thể vi phạm lời thề khi xưa, không thể buông tha tôn nghiêm của bản thân. Bằng không mà nói, hắn còn sống cũng chỉ là một cái xác không hồn. Có một vài người chết rồi nhưng vẫn như còn sống, mà một vài người cho dù còn sống lại đã chết rồi.
Rầm rầm rầm.
Lúc này lại truyền tới một hồi thanh âm gõ cửa.
– Hoàng Hiếu, mau ra đây!
Khương lão hán lớn tiếng hô hào, ngữ điệu rất gấp gáp.
– Có chuyện gì vậy lão bá!
Hoàng Hiếu ổn định lại tâm tình, mở cửa, nhưng hắn chợt sững sờ.
– Hoàng Hiếu, tên ngốc này! Sở thiếu đảo chủ tới thăm ngươi!
Khương lão hán vui mừng kêu lớn.
– Ngài… Nguồn truyện: Truyện FULL
Hoàng Hiếu nhìn Sở Vân ở trước mặt, thần sắc run rẩy, cảm giác giống như là phát mộng. Sở Vân hiểu rõ nghi vấn trong lòng hắn:
– Tu vi chiến hạm đã gần tiếp cận Kiếp Yêu, lại có người cản trở, căn bản không thu phục được.
– Dù vậy, nếu cường hoành xâm nhập chiến hạm Phi Thiên, vẫn có thể đoạt được một ít bảo vật chân quý?
Hoàng Hiếu hỏi.
– Ha ha! Một hai kiện bảo vật sao có thể so sánh cùng đại tài của tiên sinh?
Sở Vân chắp tay, hít sâu một hơi, thần sắc chân thành nói.
– Người càng biết nhiều lại càng cảm thấy bản thân mình nông cạn. Người đi càng nhiều chốn lại càng cảm thấy bản thân nhỏ bé. Cao xử bất thắng hàn (ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh, ở càng cao thì đái càng xa), nhưng chí hướng vươn cao của tại hạ, sẽ không bởi vậy
mà cảm thấy nản chí. Tại hạ muốn bái tiên sinh mời tiên sinh là Đại tướng quân, khẩn cầu tiên sinh xuất sơn, trợ giúp tại hạ một tay.
Hoàng Hiếu sững sờ, nghẹn họng trân trối nhìn Sở Vân. Vận mệnh từng coi thường hắn, làm nhục hắn, chà đạp hắn, nhưng hôm nay lại hướng hắn nở nụ cười. Hắn thực không ngờ, thời khắc hắn chờ đợi suốt bốn mươi năm, lại tới một cách đột ngột như vậy, thế cho nên hắn cơ hồ tưởng rằng bản thân mình nghe lầm!
Khương lão hán đứng một bên gấp đến độ muốn dậm chân, khuôn mặt già nua cũng đã dàn dụa nước mắt nói:
– Hoàng Hiếu, ngươi choáng váng à? Không nghe rõ? Sở thiếu đảo chủ muốn bái ngươi làm Đại tướng quân kìa?
– A?
Hoàng Hiếu nghẹn ngào cả kinh, sự đáo lâm đầu, lại khiến cho hắn có chút tay chân luống cuống!
Hắn ngưng thần nhìn về phía Sở Vân, chỉ thấy Sở Vân khẽ cười, trong mắt thoáng hiện lên vẻ thành khẩn. Trong lúc nhất thời! Trong đôi mắt Hoàng Hiếu, cảnh vật bốn phía đã biến thành trắng xóa, chỉ còn lại hai người hắn cùng Sở Vân!
Bốn mươi năm kiên trì, rút cục cũng đã có kết quả.
Tam cố mao lư, gặp được minh chủ!
– Mẫu thân! Mẫu thân trên trời linh thiêng, có thấy không? Tuy ta đã già, giờ phút này có chút muộn màng, nhưng cuối cùng vẫn chưa quá muộn!
Tâm tình Hoàng Hiếu gần như không kìm chế được. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân khẽ run rẩy. Chậm chạp xoay người, chắp tay, tận lực giữ cho ngữ khí có chút bình thản nói:
– Được Thiếu đảo chủ coi trọng như thế, Hoàng Hiếu nguyện dốc hết sức khuyển mã báo đền công ơn!
…
– Mẫu thân! Hài nhi đi đây. Không biết bao lâu sau, hài nhi mới có thể trở về gặp người. Tuy Thiếu chủ danh tiếng vô lượng, kỳ thực thế cục lại đang tràn ngập nguy cơ. Hài nhi đã bái hắn làm chủ công, tự nhiên phải cúc cung tận tụy đến chết mới thôi…
Hoàng Hiếu quỳ gối ở trước mộ, cung kính thắp một nén nhang, dập đầu ba cái, lúc này mới chậm rãi đứng dậy.
– Yên tâm đi, Hoàng Hiếu đại thúc. Đại thúc không có ở nhà, ta sẽ thay thúc tảo mộ.
Khương Bối đứng ở một bên, mở miệng nói.
– Vậy thì phải cảm tạ Tiểu Bối ngươi rồi!
Hoàng Hiếu gật gật đầu, thở dài một hơi, nhìn gò núi này một cái thực sâu, sau đó dứt khoát quay người lại.
– Đến lúc rời đi rồi.
Sở Vân ngẩng đầu nhìn bầu trời, tranh đấu xung quanh chiến hạm Phi Thiên vẫn còn đang tiếp diễn. Bất quá bốn đại tướng, kể cả Thiết Ngao đã không xuất thủ nữa. Hiển nhiên sau khi thử nghiệm, bốn người biết rõ lợi hại của chiếc chiến hạm Phi Thiên. Cũng hiểu được, dưới tình huống này, bọn họ không có khả năng thu được bảo thuyền.
Đây đã là ngày thứ ba.
Trên bầu trời, Thanh hồng kiều đã có một mảng lớn biến thành lam sắc. Xích, chanh, hoàng, lục, thanh, lam, tử đây là đạo hồng kiều thứ sáu. Thải Hồng Đảo quanh năm đều bao phủ bởi hà vụ. Trên bến tàu, các đội thuyền lần lượt biến mất trong hà vụ, đám hà vụ này kỳ thực đều là Hồng Yêu. Vô số Hồng Yêu tạo thành một bình chướng cực lớn. Lúc này những đội thuyền tiến vào bên trong đang di chuyển một cách hết sức gian nan phảng phất giống như là bị sa vào một vùng đầm lầy. Đây là ngày cuối cùng Thải Hồng Đảo mở ra. Khi đạo tử hồng kiều trong bảy đạo hồng kiều hạ xuống. Xung quanh Thải Hồng Đảo sẽ bị biển sương mù bảy màu bao phủ, nếu kẹt ở trong đó cho dù đưa tay ra cũng không thấy được năm ngón. Bên trong biển sương mù lấp lánh vô số ánh sao, đó chính là những bảo vật bị kẹt lại, lơ lửng ở giữa không trung. Cho đến lúc đó, biển sương mù sẽ trở ngưng tụ lại, trừ phi là có trong tay Hồng Yêu, nếu không căn bản là không có cách nào tiến vào, chứ đừng đề cập đến chuyện mang đội thuyền tiến vào.
Bởi vậy Sở Vân nhất định phải sớm ly khai, bằng không hắn cũng sẽ bị vây ở bên trong Thải Hồng Đảo một năm.
Đương nhiên cũng có rất nhiều người chủ động ở lại Thải Hồng Đảo. Mục đích của bọn hắn chính là các loại bảo vật trôi nổi ở bên trong sương mù. Trong 6 tháng cuối năm, sẽ có rất nhiều Hồng Yêu phiêu dạt ra bên ngoài, hà vụ sẽ trở nên thưa thớt, chính là thời cơ
vàng ngọc để thu thập bảo vật.
Chức nghiệp Ngự yêu sư thiên về ngoại lực là chủ yếu. Thường thường một đầu yêu vật kỳ lạ, có thể hoàn toàn cải biến nhân sinh của một vị ngự yêu sư, cùng với quyết định phương hướng phát triển của hắn. Hà vụ xung quanh Thải Hồng Đảo tựa như một mảnh bảo
địa có thể khai thác vô tận. Thường xuyên có nhân sĩ nắm chắc được thời cơ, đạt được một kiện bảo vật ở chỗ này, từ nay về sau quật khởi. Thậm chí có thể treo biển, đợi đến năm sau, tiếp nhận mời chào của các thế lực.