Nhớ lúc trước, lúc Ôn Hủ Hủ ở Clear, chỉ cần là có người bắt nạt mẹ con cô, cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, không phải chết thì là bị thương.
Cho nên có thể nói, ngàn vạn lần không nên lấy đứa nhỏ đi kích động một người mẹ.
Ôn Hủ Hủ nhanh chóng trở lại công việc, chuyện của Hoắc Tư Tinh cô không hề nhắc tới.
——
Tòa nhà Hoắc thị.
Buổi trưa hôm nay Hoắc Tư Tước nhận được cuốn sổ tay mà Lâm Tử Dương lấy từ tay vị bác sĩ Kim kia.
“Tổng giám đốc, chỉ vậy thôi. Bác sĩ Kim kia nói, giúp cô Ôn chạy trốn là chủ ý của bà ấy, hy vọng ngài đừng làm khó cô ấy. Nếu có vấn đề gì, ngài có thể trực tiếp tìm đến bà ta.”
Lâm Tử Dương mang tới mấy thứ này đồng thời còn giúp vị bác sĩ kia chuyển đến một câu.
Có thể nói chuyện đến mức này chứng tỏ suy đoán lúc trước của hắn là chính xác. Người phụ nữ đó thật sự có quan hệ mật thiết với vị bác sĩ này.
Hoắc Tư Tước cầm lấy những quyển sổ, bắt đầu xem từng quyển một.
Đều là một số ghi chép về học y, ước chừng có bảy tám quyển. Nhưng nội dung bên trong lại có chút loạn, không giống như phong cách cách của một người học tài chính.
Những thứ liên quan về nghệ thuật này đối với Ôn Hủ Hủ mà nói đúng là có chút khó học.
“À đúng rồi, bác sĩ kia còn nói, lúc cô Ôn đòi bà ấy dạy cho cô những thứ này, có rất nhiều thứ cô Ôn học rồi nhưng vẫn không biết gì, đặc biệt là tâm lý học.”
Tâm lý?
Hoắc Tư Tước ngồi ở bàn làm việc lật xem sổ tay, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Lâm Tử Dương gật đầu: “Đúng, tâm lý, bà ấy nói cô Ôn rất cố chấp, luôn kiên trì muốn học cái này, nhưng cô ấy căn bản không thể hiểu về những thứ đó, cho dù bà ấy có cố gắng dạy cũng không được.”
Lâm Tử Dương chỉ vào xấp sổ tay, ý bảo chính là mấy quyển bên dưới.