Quan trọng là: tốn hết tâm tư bố trí toàn bộ kia coi như công cốc, tựa đánh vào một đám bông, không cần phải tiếp tục âm thầm chuẩn bị làm gì nữa.
– Lão tặc!
Bàng Quán nện một quyền xuống bàn, khuôn mặt phẩn hận, con trai của lão sợ là gả cho Vương Lạc không công rồi, chẳng có tác dụng nào, nhưng lão không gả không được, chỉ có thể tiếp tục để Vương Lạc được lợi, bi phần trong lòng không có chỗ phát tiết.
Tâm trạng Trần Hoài Cửu cũng hết sức phiền muộn, nhẹ buông tiếng thở dài:
– Không vội, nghĩ cách khác vậy.
Không biết phong thanh truyền ra từ đâu, U Minh Tổng đốc phủ là nơi nghe thấy tin tức phong thanh truyền ra ngoài trước tiên. Miêu Nghị mới liên lạc với Bàng Quán xác nhận xem đây có phải sự thật không.
Bàng Quán xác nhận xong, Miêu Nghị cũng có chút bối rối. Hạo Đức Phương bỗng nhiên không tới, cả đám người âm thầm chuẩn bị thành công cốc cả, rồi cả đám người ở dưới địa cung bí mật tập trận làm cái rắm gì chứ!
Miêu Nghị cứ vòng qua vòng lại trong phòng, rồi hắn bỗng dừng bước. cau mày nói:
– Có phải tin tức bị lộ để Hạo Đức Phương nhận ra gì rồi không?
Dương Khánh đang trầm ngâm lắc đầu đáp:
– Hẳn là không phải, chuyện như vậy sao Bàng Quán dám để lộ chút xíu tin tức nào, đương nhiên phải chuẩn bị thật kĩ càng. Ngoài ra, nếu Hạo Đức Phương biết Bàng Quán tạo phản, làm sao có thể tha cho lào? Hẳn là muốn tương kế tựu kế, hủy việc tham gia hôn lễ ở mức độ nào đó nói lên Hạo Đức Phương vẫn chưa biết! Có điều Hạo Đức Phương làm vậy chắc chắn để suy tính về mặt an toàn. Miêu Nghị bĩu môi măng một tiếng:
– Lão quỷ này thật khó đối phó! Lần này Bàng Quán mất không công một cô con gái rồi, đến cơ hội tốt như vậy cũng bị bỏ qua, Bàng Quán muốn tìm cơ hội thích hợp khác chắc hẳn sẽ rất khó khăn, xem ra chúng ta bên này phải giúp nghĩ cách.
Dương Khánh cau mày trầm ngâm không nói.
Còn Miêu Nghị cũng lấy tinh linh ra liên hệ với Tào Mãn bên kia, dù sao lần hành động này là liên thủ với Tào Mãn và Bàng Quán, kế hoạch thay đổi đương nhiên phải thương lượng bàn bạc.
Ai ngờ sau khi liên lạc với Tào Miêu, vẻ mặt Miêu Nghị trở nên vô cùng ngạc nhiên, ánh mắt lập lòe phát sáng.
Dương Khánh thấy vậy, hỏi:
– Đại nhân, sao vậy?
Sắc mặt Miêu Nghị kỳ lạ, nói:
– Tào Mão nói, thân quân của Hạo Đức Phương vẫn chưa ngừng việc chuẩn bị khởi hành, người ngoài nhìn vào thì có vẻ đã ngưng, nhưng thực ra vẫn đang âm thầm tiến hành.
Dương Khánh cũng ngạc nhiên, hơi híp mắt nói:
– Nói cách khác, Hạo Đức Phương vẫn đang chuẩn bị tham gia hôn lễ, cái gọi là hủy bỏ hành trình chỉ là nói ra để gài người ta mà thôi.
– Hẳn là vậy rồi, mẹ nó chứ, nếu không phải lần này liên thủ với Hạ Hầu gia. được lợi từ tin tức của Tào Mãn thì suýt chút nữa bị lừa rồi, lão hồ ly này thật giảo hoạt.
Miêu Nghị lắc đầu thở dài nói
Ánh mắt Dương Khánh sáng người:
– Đại nhân. Tào Mãn có nói tin này với Bàng Quán không?
Miêu Nghị ngẩn ra một lát rồi nhanh chóng lắc tinh tinh trong tay liên lạc với Tào Mãn, sau đó lắc đầu nói:
– Hẳn là Bàng Quán bị Hạo Đức Phương đả kích không nhẹ, như ta tìm Bàng Quán xác nhận vậy. Bàng Quán không chủ động nói với ta cũng không chủ động nói với Tào Mãn, mà thái độ Tào Mãn đương nhiên không tích cực như vậy. Bàng Quán không liên lạc với y. Tào Mãn cũng không chủ động bẩm báo, đang đợi Bàng Quán tìm y.