Bàng Vũ Cầm nói: “Không phải là giận dỗi rồi bỏ tới khách sạn khác ở rồi chứ?”
Lãnh Mộc nói: “Điều đại phu nhân nói cũng là điều ta đã nghĩ. Tại hạ đã phái người tới các khách sạn khác tìm nhưng cũng không thấy Kha Nghiêu cô nương. Đại nhân, tứ phu nhân nói muốn xuống núi tìm. Tại hạ không thuyết phục được phu nhân, hơn nữa tại hạ thấy thân thủ của phu nhân rất khá nên tại hạ bảo phu nhân mang theo một người tìm kiếm còn tại hạ về báo với đại nhân”.
Lập tức tâm trạng của Đỗ Văn Hạo tồi tệ chưa từng có. Tuyết Phi Nhi lầm bầm nói: “Lần này thì hay rồi, còn muốn huy động tất cả mọi người thì nó mới có cảm giác là chúng ta coi trọng nó. Ở cái cùng núi non trùng điệp tối như hũ nút này rồi cũng không biết chạy ngã xuống đâu rồi”.
“Đủ rồi!” Đỗ Văn Hạo quát to: “Dù Kha Nghiêu không phải là người thân của nàng nhưng tốt xấu gì thì cũng là tính mạng con người. Sao nàng có thể vô tình như vậy?”
Mọi người giật nẩy mình. Tuyết Phi Nhi cũng giật mình. Từ lúc thành hôn tới giờ Đỗ Văn Hạo chưa từng nói to một câu chứ nói tới việc trách mắng nàng. Tuyết Phi Nhi đỏ mặt bỏ chạy về phòng của mình.
Tiền Bất Thu nói: “Sư phụ, người hãy bớt giận, ta thấy Kha Nghiêu cô nương là người thông minh, chỉ nhất thời nóng giận, chắc chắn Kha cô nương cũng biết sư phụ lo lắng cho mình, sẽ không đi xa đâu. Người trẻ tuổi là vậy mà, khi cơn nóng giận qua đi thì sẽ quay lại thôi”.
Lãnh Mộc cũng lên tiếng phụ hoạ. Hắn vẫn đang gãi đùi, thấy Đỗ Văn Hạo đang nhìn mình, hắn xấu hổ bỏ tay ra nhưng hắn không nhịn được lại thò tay ra gãi, hắn cười ngây ngô nói: “Hì, hì, ngứa quá”.
Đỗ Văn Hạo hỏi: “Là bệnh mẩn ngứa hả?”
“Tại hạn nghĩ tối nay đi lại quá nhiều nên ra nhiều mồ hôi, lúc nãy ngứa quá không chịu được nên tại hạ mới gãi. Ha, ha”.
“Có một sô bệnh ngoài ra không gãi được, càng gãi càng ngứa, để có thời gian ta sẽ xem cho ngươi”.
“Đa tạ lão gia, ta sẽ mang mấy người tiếp tục tìm Kha Nghiêu cô nương. Mưa một lúc rồi mà vẫn chưa tạnh. đương rất trơn. Nếu vạn nhất, ôi!” Vừa nói Lãnh chưởng quỷ vừa rời đi.
Tiền Bất Thu vuốt dâu, nói nhỏ: “Sư phụ, thực ra tam nãi nãi cũng chỉ muốn tốt cho sư phụ thôi”.
Bàng Vũ Cầm là nguyên phối, có sắc phong làm Cáo Mệnh phu nhân, chỉ có nàng mới được gọi là phu nhân. Ba người thiếp còn lại dựa theo thứ tự nạp thiếp trước sau: Liên nhi là nhị nãi nãi, Tuyết Phi Nhi là tam nãi nãi, Lâm Thanh Đại là tứ nãi nãi.
Đỗ Văn Hạo không hiểu, hắn nhìn Tiền Bất Thu hỏi: “Vậy là có ý gì?”
Tiền Bất Thu nói: “Kha Nghiêu cô nương quả thật rất tốt, là người thông minh, ở chung với mọi người cũng rất tốt nhưng du sao cô nương này là tiểu thư con nhà dòng dõi, phẩm chất thanh cao, tính cách lại rất cao ngạo. Tất cả mọi người đều cảm thấy Kha Nghiêu cô nương có gì đó với sư phụ. Dù sao thì Kha Nghiêu cô nương cũng đã từng ở…”.
“Thôi được, chuyện này trong lòng ta cũng biết. Mọi người đã một đêm không ngủ, hãy đi nghỉ ngơi chút đi”.
Tiền Bất Thu nói: “Mấy người chúng ta ở tuổi này thì cũng ngủ rất ít, hơn nữa vẫn chưa tìm thấy Kha Nghiêu cô nương, không ai có tâm trạng để ngủ được, chúng ta cứ xuống lầu chờ với sư phụ”.
Một lát sau Lâm Thanh Đại cùng mấy người Lãnh Mộc quay về. Đỗ Văn Hạo không khỏi tuyệt vọng khi thấy không có Kha Nghiêu về cùng với mấy người đó.
Lâm Thanh Đại mệt mỏi ngồi xuống bên người Đỗ Văn Hạo: “Văn Hạo, làm sao bây giờ? Muội ấy không có lý do nào mà không nói với chúng ta câu nào đã bỏ đi, phải không?” Chưa nói xong, không kiềm chế được đã bật khóc nức nở.
Đỗ Văn Hạo ôm vai Lâm Thanh Đại, hắn nhận ra người nàng đang run bần bật: “Quần áo củae nàng ướt hết rồi. Nàng hãy lên thay đổi quần áo trước. Ta sẽ bảo tiểu nhị nấu cho nàng một bát canh gừng để tránh nhiễm lạnh”.
Lâm Thanh Đại nói: “Không việc gì cả. Suốt đoạn đưồng đi thiếp một mực nghĩ rốt cuộc là Kha Nghiêu muội muốn đi đâu?’
Bàng Vũ Cầm nói: “Thanh Đại tỷ, tỷ không nên quá lo lắng. Kha Nghiêu cũng không gan đi quá xa, có lẽ muội ấy thấy trời mưa nên trú ở một sơn động nào đó hay ở một chỗ nào đó. Nếu muội ấy biết mọi người đang tìm mình, muội ấy sẽ nhanh chóng quay lại”.
Đỗ Văn Hạo cũng cảm thấy Bàng Vũ Cầm nói có lý. Tuy tính tình Kha Nghiêu cao ngạo nhưng chắc chắn sẽ không có chuyện không từ mà bỏ đi. Hơn nữa cũng không phải tất cả mọi người đều làm mất lòng nàng. Không phải đã xảy ra chuyện gì để nàng bất chấp hậu quả bỏ đi như vậy chứ?”
Đúng lúc ấy, một tiểu nhị bước nhanh từ bên ngoài vào, hắn kích động nói: “Đại lão gia, tìm được rồi. Tìm được Kha Nghiêu cô nương rồi”.
Đỗ Văn Hạo vội vàng đứng lên hỏi: “Ở đâu?”
“Đang ở ngoài cửa”.
Đỗ Văn Hạo bước mà như chạy, những người còn lại cũng vội vàng chạy ra ngoài cửa khách sạn. Hai nam tử có vẻ là người săn bắn đang dìu một nữ tử người ướt dầm đìa đứng ở ngoài cửa. Quả nhiên nữ tử đó đúng là Kha Nghiêu, nàng đứng cúi thấp đầu, nước mưa từ mặt nàng nhỏ xuống tí tách. Sắc mặt nàng tái nhợt, thân hình run rẩy như muốn ngã.
Bàng Vũ Cầm và Lâm Thanh Đại vội vàng tiến tới đỡ lấy Kha Nghiêu. Hai người săn bắn đó đã nghe nói đây là nha môn Đại lão gia, cả hai vội vàng khom người thi lễ: “Tiểu nhân bái kiến Đại lão gia”.
Đỗ Văn Hạo ôm quyền nói với hai người thợ săn: “Thật sự cảm tạ nhị vị. Không biết nhị vị phát hiện ra xá muội ở đâu vậy?”
Người thợ săn gầy gò nói: “Ở trong rừng trông coi lợn rừng của chúng tiểu nhân, lúc tảng sáng bọn tiểu nhân phát hiện ra vị cô nương này đang ở trong lều. Lúc đó khi nghe bọn tiểu nhân nói lại tưởng bọn tiểu nhân là người xấu, cầm một cành cây muốn đánh đuổi bọn tiểu nhân. Bọn tiểu nhân vội nói là người săn bắn và bỏ ra ngoài lều, cô nương mới bỏ cành cây xuống” Nói xong hắn nở một nụ cười đôn hậu.
Người còn lại nói: “Đúng vậy, tiểu nhân thấy cô ấy bị bệnh, bọn tiểu nhân liền hỏi xem cô nương là người nơi nào. Nhìn trang phục bọn tiểu nhân biết không phải là người địa phương. Cô nương chỉ nói là bị lạc đường, muốn tìm ca ca. Bọn tiểu nhân hỏi ca ca ở chõ nào, cô nương liền nói đang ở tại khách sạn Phật Âm, bọn tiểu nhân liền đưa cô nương tới khách sạn, đi được nửa đường, cô nương không đi được, tiểu nhân cùng đệ đệ của mình không thể cõng nên dùi vị cô nương này về đây. Hình như cô nương ấy đã bị thương”.
Đỗ Văn Hạo liền bảo mấy người Bàng Vũ Cầm đỡ Kha Nghiêu lên trên lầu rồi hắn lấy ra một tấm ngân phiếu đưa cho hai người thợ săn: “Một chút thành ý, xin nhị vị nhận cho”.
Hai người thợ săn lúng túng khoát tay: “Không, không. Đây là việc tiểu nhân nên làm, không thể nhận tiền của ngài. Tiểu nhân xin cáo từ” Nói xong hai người thợ săn quay người rời đi. Đỗ Văn Hạo cảm thấy áy náy hắn liền đuổi theo nhét tấm ngân phiếu vào đại lưng của một người thợ săn.
Người thợ săn liền khom người tạ ơn. Sau khi đi xa, hai người liền lấy tờ ngân phiếu ra xem, thì ra đó là hai mươi lạng. Cả hai ngây người kinh hãi, cả đời bọn họ cũng chưa bao giờ có nhiều bạc thế vậy. Thế này có hy vọng lấy vợ sinh còn rồi. Cả hai vô cùng cao hứng cười toe toét.
Đỗ Văn Hạo đi lên trên lầu, Liên nhi bước tới khẽ nói: “Thanh Đại tỷ đang tự mình tắm rửa, thay y phục cho Kha Nghiêu. Lão gia, người hãy chờ một lát hãy vào”.
Đỗ Văn Hạo cau mày hỏi: “Tình trạng của Kha Nghiêu thế nào?”
Liên nhi nói: “Xem ra rất mệt mỏi. Đi đi lại lại cả một buổi tối nhất định là phải mệt rồi, đã bảo người của khách sạn chuẩn bị nước gừng nóng”.
Một lát sau cánh cửa mở ra, Lâm Thanh Đại đi ra ngoài, nàng nhìn Đỗ Văn Hạo nói: “Kha Nghiêu muốn gặp tướng công”.
Sau khi đi vào phòng Đỗ Văn Hạo nhìn thấy Kha Nghiêu nằm nghiêng trên giường. Đỗ Văn Hạo đi tới ngồi xuống cạnh giường và hỏi: “Thế nào?”
Kha Nghiêu cười vẻ mệt mỏi nói: “Ca, thật xấu hổ, đã để mọi người phải lo lắng”.
Đỗ Văn Hạo sờ trán Kha Nghiêu, hắn nhận ra trán nàng bị sưng, hắn miễn cưỡng tươi cười nhìn nàng nói: “Nha đầu ngốc, muội là muội muội của ta, còn xấu hổ cái gì nữa. Cũng may là muội đã quay về. Nếu muội lén bỏ đi, mọi người mới cảm thấy không an tâm”.
Kha Nghiêu cười gượng nói: “Là do muội quá kích động. Tất cả chỉ vì một câu nói vui đùa mà muội cứ nghĩ quẩn trong lòng, chạy loạn khắp nới, kết quả là không tim được đường về sau nữa trời lại mưa rất to. Muội rất sợ hãi, khi phát hiện ra có một túp lều, muội liền trốn ở đó. Muội xin lỗi đã làm hại mọi người một đêm không ngủ tìm muội” Khoé miệng Kha Ngiêu khẽ co giật mấy cái, nước mắt nàng trào ra.
Đỗ Văn Hạo nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt nàng nói: “Thôi được. Phỏng chừng nước mắt cả đời này của muội đã chảy hết phân nửa rồi. Ông trời cũng thật đáng thương, không xảy ra chuyện gì là tốt rồi”.
Cánh cửa lại mở ra, Bàng Vũ Cầm bưng chiếc khay có bát nước gừng nóng đi vào. Nàng đặt cái khay trên bàn rồi bưng một bát nước gừng tới bên cạnh Kha Ngiêu nói: “Nào, hãy uống nước gừng nóng đi”.
Kha Nghiêu định ngồi dậy, Bàng Vũ Cầm liền đưa bát nước gừng cho Đỗ Văn Hạo, nàng ngồi lên giường đỡ Kha Nghiêu dậy và nói: “Một buổi tối không ngủ là rất không tốt cho sức khoẻ. Ta tới đây xin lỗi muội hộ cho Tuyết Phi Nhi. Muội ấy nói muội ấy rất hối hận. Hy vọng muội có thể tha thứ cho Phi Nhi”.
Kha Nghiêu vội vàng lắc đầu nói: “Không, không. là do muội không tốt, là muội ngang ngạnh” Nói xong nàng cầm bát nước gừng, uống một hơi hết.
Bàng Vũ Cầm nhận chiếc bát để xuống mâm rồi nói: “Muội có bị thương không? Hãy để ta xem nào”.
Kha nghiêu nói: “Không việc gì, chỉ có một vết thương ngoài ra. Đường trơn quá nên bị ngã”.
Lâm Thanh Đại sẵng giọng nói: “Lại còn nói là bị thương ngoài ra. Bị rách một miếng da to. Máu chảy ướt đẫm nội y”.
Đỗ Văn Hạo chăm chú nhìn Kha Nghiêu rồi hắn nghiêm giọng nói: “Ngoại thương cũng không thể coi thường. Muội theo ta học y hẳn muội cũng biết, một khi vết thương bị nhiễm trùng thì sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Muội hãy để Vũ Cầm xem cho muội”.
Sau khi Bàng Vũ Cầm trả lời, Đỗ Văn Hạo liền đi ra khỏi phòng.
Ngay khi xuống lầu, Đỗ Văn Hạo liền nhìn thấy Tuyết Phi Nhi đứng ngửa mặt nhìn lên lầu, hắn nói với nàng: “Thế nào? Muốn nói gì với Kha Ngiêu hả? Tại sao không lên đó?”
“Thiếp không muốn gặp cô ta. Hừ, cô ta cho là chúng ta không biết sao. Cô ta dùng cách này làm chàng lo lắng, cũng lại hạ uy của thiếp, cô ta cũng nhân cơ hội này lấy lòng của chàng, làm chàng đau lòng vì cô ta. Hừ, toan tính này của cô ta thiếp còn không biết sao?”
Quả thực Đỗ Văn Hạo lâm vào tình trạng dở khóc dở cười: “Ta còn tưởng nàng thật tâm bảo Vũ Cầm xin lỗi hộ nàng”.
“Xin lỗi? Ai bảo Vũ Cầm tỷ phải đi xin lỗi? Thiếp không có ý đó. Dựa vào cái gì mà bảo thiếp phải xin lỗi? Thiếp nói mấy câu nặng nề một chút mà phải xin lỗi vậy nàng ta bỏ đi suốt một đêm làm mọi người lo lắng không yên vậy thì phải làm sao?’
“Kha Ngiêu đã xin lỗi mọi người. Thôi quên đi, ta cũng không để ý nữa. Lên núi là để vui chơi. Tốt hơn hết các người nên bớt đấu võ mồm với nhau. Ta đau đầu lắm, ta chỉ muốn đi ngủ một lát”.
Nói xong Đỗ Văn Hạo quay lưng đi về phòng mình. Hắn đóng cửa lại, để nguyên quần áo như vậy lên giường nằm.
Đỗ Văn Hạo đã một đêm không ngủ, hắn cứ nghĩ nằm xuống sẽ ngủ ngay lập tức nhưng hết lần này tới lần khác hắn nằm xuống một lúc lâu mà vẫn không thấy buồn ngủ, trong đầu hắn chỉ toàn hình bóng tội nghiệp của Kha Nghiêu.
Từ trước tới nay hắn vẫn chỉ coi nha đầu này là một đứa trẻ bởi vì nếu ở thời hiện đại nàng vẫn chỉ là một học sinh cấp hai, bản thân hắn đã có một Lâm Thanh Đại là hồng nhan tri kỷ, tâm đầu ý hợp, Bàng Vũ Cầm hiền lành, Tuyết Phi Nhi cũng được coi là tri kỷ, Liên nhi rất hiểu chuyện. Hắn chưa từng sẽ đối đãi với Kha Nghiêu như thế nào, cũng không có ý tứ gì với nàng nhưng tại sao hết lần này tới lần khác nàng lại kề cận hắn? Xem ra hắn tuyệt đối không thể cho qua chuyện này. Nếu chuyện này không giải quyết sớm, tất xảy ra chuyện lớn.
Trong lòng đã thầm định như vậy nên tâm trạng rối bời của Đỗ Văn Hạo cũng yên tĩnh trở lại, hắn mơ màng ngủ thiếp đi.