Sự tập trung của mọi người đều ở trên người Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ, căn bản không có ai để ý đến sự xuất hiện của Đông Phương Hạ! Khi anh đi đến trước mặt các huynh đệ Bạch Hổ Đường họ mới phát hiện rằng anh đã tới!
“Huyết Lang”.
“Huyết Lang”.
Các huynh đệ Lang Quân từng người đều căng eo, đứng thẳng tắp! Một vài huynh đệ tuy bị thương cũng không quan tâm tới vết thương của mình, toàn bộ đều xếp thành hàng giống như đang đợi thủ trưởng tới duyệt binh sĩ, vẻ mặt vô cùng cung kính. Cất tiếng vang dội!
Nghe thấy huynh đệ Lang Quân kêu hai tiếng ‘Huyết Lang’, mấy người Trương Vũ Trạch lập tức ngoảnh lại nhìn sang!
Cả người Đông Phương Hạ toát ra khí chất của bậc đế vương, gật đầu với các anh em của mình sau đó chuyển mắt tới chiến trường!
A Phi chạy bước nhỏ tới trước mặt Đông Phương Hạ, tôn kính gọi một tiếng! Lúc này mới nói: “Huyết Lang, Bạch Hổ Đường không làm nhục sứ mệnh! Đã giết chết hơn một trăm tên tinh anh của Tào Bang, số còn lại thì bị anh Kiếm và anh Bạch hạ gục!”
Dứt lời, Đông Phương Hạ quay người đi về phía Trương Vũ Trạch!
Thấy Đông Phương Hạ bước tới, người của Trương Vũ Trạch không những không tiến lên ngăn cản mà còn kính cẩn tránh sang một bên, bọn họ biết rất rõ nếu Huyết Lang của Lang Quân muốn giết mình thì vài trăm người còn lại của họ cũng không đủ cho Tây Môn Kiếm, Bạch Vỹ và các huynh đệ của Bạch Hổ Đường giết.
Tới trước mặt Trương Vũ Trạch, đánh giá thương thế của hắn ta xong, Đông Phương Hạ mới mở lời: “Còn tốt, đều chỉ là vết thương ngoài da, không ảnh hướng tới chỗ yếu hại! Tĩnh dưỡng một thời gian liền có thể hồi phục rồi”.
“Cảm ơn…”
Lúc này, Trương Vũ Trạch đột nhiên phát hiện bản thân không biết nên nói cái gì, người đàn ông trước mắt này, bàn về bản lĩnh, hắn ta không địch lại, về mưu lược, hắn cũng không sánh bằng! Nói về thủ đoạn lấn áp người khác, hắn tự nhận không thể khuất phục được Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ! Mà người trước mặt này đã làm được điều đó!