Mã Siêu hét lên đau đớn, thất khiếu lập tức chảy máu.
Lệ Trần vội ra tay, chạm lên người Mã Siêu mấy lần, Mã Siêu mới thấy đỡ.
“Sư phụ, có chuyện gì vậy?”
Mã Siêu nhìn về phía Lệ Trần, hỏi với vẻ yếu ớt.
Sắc mặt Lệ Trần vô cùng nghiêm nghị, lão nói với vẻ phức tạp: “Bà ta tới rồi!”
Lão nói rồi lại nhìn về phía Dương Thanh đang chịu cơn đau từ thiên kiếp, trầm giọng nói: “Nếu không gắng gượng được thì từ bỏ, tôi sẽ ngăn thiên kiếp giúp cậu, bảo đảm cậu không chết!”
Nghe thấy Lệ Trần nói thế, Dương Thanh vẫn không có bất kỳ phản ứng gì, nét mặt anh trông hết sức đau đớn.
Ngoài Tàng Thư Các, Bùi Thiên Âm vẫn đang không ngừng đánh đàn, các nốt nhạc như hóa thành lưỡi dao, tấn công Tàng Thư Các.
Các cao thủ dưới Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong còn không tới gần nổi, thất khiếu của những người đứng quá gần đều chảy máu, vô cùng thê thảm.
Các cao thủ Ma Tông đều giận không để đâu cho hết, nhưng không ai có thể thực sự ngăn cản Bùi Thiên Âm.
“Ngừng tay!”
Hồng Ma bỗng căm tức nhìn về phía Bùi Thiên Âm, quát lớn.
Nhưng Bùi Thiên Âm không hề quan tâm đ ến Hồng Ma, tiếp tục đánh đàn, tiết tấu cũng ngày càng nhanh, các nốt nhạc đều hóa thành đòn tấn công vô hình, giáng mạnh về phía Tàng Thư Các.
Thiên kiếp trên bầu trời Tàng Thư Các càng thêm điên cuồng, không ngừng giáng xuống.
“Ầm ầm ầm!”
Sấm sét điên cuồng thét gào.
Cả Ma Tông bị uy lực đáng sợ bao trùm.