Chợt thanh âm của Tất Trọng vang lên: “Nam Cung Vũ, hiện tại ta đếm đến mười, nếu quả thật ngươi không buông kiếm chịu trói, đừng trách bọn ta vô tình.”
Ngữ khí của hắn lúc này đã không chút khách khí.
Khoảng cách của Lăng Phong đến Hà Ngọc Khiết chỉ có một trượng, còn địch nhân hai bên tường đến hắn khoảng từ hai đến bốn trượng. Nhưng trong lòng Cam Trọng Thiên không cho rằng Lăng Phong có thể thương tổn gì đến Hà Ngọc Khiết, trước tiên dùng tên ngăn hắn lại, sau đó vây quét.
“Một!”
“Hai!”
Tất Trọng bắt đầu đếm.
Hơn ba mươi tên hảo thủ vận sức chờ mệnh lệnh.
Tiếng gió xung quanh Lăng Phong chợt gào thét trong không trung.
Lúc đầu còn nhỏ, người khác khó nghe, trong chốc lát liền vang vọng toàn trường, áp đảo cả thanh âm đếm của Tất Trọng. Tất Trọng thấy thế liền hạ lệnh bắn tên, nhưng không thể che đậy sự hoảng sợ thất thố trong lòng mỗi người bọn chúng.
Chỉ thấy Lăng Phong chợt động.
Nam Thiên kiếm trong tay hắn đột nhiên biến mắt, biến thành một đoàn hàn quang bắn ra sau đó nổ tung, hình thành một đám tia sáng tỏa ra bốn phương tám hướng. Đồng thời thân hình Lăng Phong cũng biến mất trong đình viện giữa hàn mang đầy trời.
Tiếng hét phẫn nộ của bọn người Thánh Anh giáo từ bốn phía truyền đến, kình tiễn mù quáng bắn về phía tia sáng trung tâm. Lăng phong mượn thân kiếm phản ánh sáng, làm nhiễu loạn thị giác bọn chúng, thật là rất cao minh.
Chỉ có vài người có thể phát giác được, Lăng Phong nhờ kiếm quang hộ thể lướt về phía Hà Ngọc Khiết.
Cam Trọng Thiên cùng Tất Trọng từ đầu tường bên trái lướt đến chỗ Lăng Phong.
Tất Trọng được mệnh danh là Thánh Anh giáo đệ nhất hộ vệ từ bên phải đánh xuống Lăng Phong. Hắn huy kiếm chém thẳng xuống, tốc độ như sét đánh, nhanh chóng nhắm hướng Lăng Phong công tới.
Cam Trọng Thiên cũng nhanh chóng phản ứng, cầm đao chém thẳng đến. Có điều bọn hắn còn chưa bay vào nội viện thì trường kiếm của Lăng Phong đã điểm nhẹ lên người Hà Ngọc Khiết, phong bế huyệt đạo của nàng, đồng thời liên tiếp là những tiếng leng keng vang lên, những mũi tên dài trên mặt đất lại được phóng lên.
Cả người Tất Trọng vẫn còn ở trong không trung, bỗng hắn cảm thấy có gì đó không ổn thì một đạo cầu vồng từ dưới chân Lăng Phong phóng tới. Phản ứng của hắn cũng rất nhanh, lập tức nhanh chóng bổ ra một kiếm, nhưng vừa chạm vào cầu vồng kia thì nó chợt phát nổ. Một hồi chấn động xảy ra, trường kiếm cơ hồ tuột khỏi tay hắn. Hắn cũng bị trúng đòn, liền lộn một vòng lựa thế rơi xuống đất. Đạo cầu vồng kia vừa mới va chạm với hắn liền xoắn một vòng trên không sau đó rơi xuống đất, thì ra là thanh đoản kiếm trong song kiếm của Hà Ngọc Khiết.
Lúc này Tất Trọng mới xem như lãnh giáo được sự lợi hại của Lăng Phong, hít một hơi khí lạnh. Tên Lăng Phong tuyệt nghệ kinh người, đối với hoàn cảnh xung quanh lợi dụng đến triệt để, biến hóa chồng chất, trí dũng song toàn, chính hắn thật sự khó thấy bóng lưng của Lăng Phong.
Còn một tên đệ tử Thánh Anh giáo khác cũng không may mắn như Tất Trọng. Vừa rồi lúc Lăng Phong khẽ động thân đã thuận thế đá ra cặp song kiếm một dài một ngắn, thanh trường kiếm chính là bay vụt về hướng hắn.
Tên đệ tử Thánh Anh giáo kia còn đang ở giữa không trung thì hàn quang đã ở trước mắt, một đạo phi mang phá không lao tới. Sự tình xảy ra ngoài ý muốn làm cho hắn còn chưa kịp huy kiếm thì đoản kiếm (*) đã cách ngực hắn chỉ còn một sích. Hắn thậm chí còn cảm nhận được sự sắc bén trên đó nhập vào cơ thể, muốn hét to mạng ta xong rồi nhưng chưa kịp thì đoản kiếm đã xuyên thấu ngực hắn, cả người hắn nặng nề từ giữa không trung rơi xuống. Đoản kiếm xuyên qua tên đệ tử đó rõ ràng còn chưa ngừng lại, bay thẳng đến Cam Trọng Thiên.
Cam Trọng Thiên kinh hãi, không nghĩ tới một chiêu này của Lăng Phong lại mạnh như thế, sau khi xuyên qua một người còn có thể bay thẳng đến chính mình! Lúc này hắn nhanh chóng vung đao đón đỡ, không nghĩ tới trường đao vừa đụng lên đoản kiếm thì một cơn chấn động liền lan ra toàn thân hắn. Hắn toàn lực nhảy lên lại không thể đánh bay đoản kiếm, một kiếm đầy ưu lực của Lăng Phong đủ làm hắn toát mồ hôi lạnh.
Cam Trọng Thiên cùng Tất Trọng bọn chúng liên thủ hình thành thế công, trong chốc lát đã bị Lăng Phong đánh tan thành mây khói.
Lúc này Lăng Phong quyết định ôm Hà Ngọc Khiết xuyên qua cửa sổ nhày vào phòng.
Nhất thời thiên địa im ắng.
Chỉ có tiếng bó đuốc cháy vang lên xung quanh.
Gừng càng già càng cay, Cam Trọng Thiên lâm nguy không loạn, giơ tay ngăn cản không cho mọi người từ đầu tường nhảy xuống. Hiện tại cách duy nhất có thể làm là bảo trì tình thế vây kín, dùng nhiều đối ít, dùng khỏe đối mệt.
Vừa lúc đó, sát khí xung quanh đột nhiên tăng thêm, chỉ nghe một thanh âm phá không ngang trời vang lên, giữa đám người vây công liền xuất hiện một người mặc áo bào màu vàng. Người ăn mặt hoa lệ này gây cho người ta một cảm giác quỷ dị, vẻ bề ngoài tuyệt không hơn ba mươi tuổi, anh tuấn quý phái, tay cầm kiếm, dùng một tốc độ đến Lăng Phong cũng phải mặc cảm mà đến.
Không phải Thánh Anh giáo – Mục Thiên Bằng, vậy hắn là ai?
Ánh mắt người vừa tới tập trung trên người Lăng Phong, hàn mang trong hai mắt đại thịnh.
Lăng Phong lập tức cảm thấy giống như ánh mắt tên này không bị bóng tối hay chướng ngại vật ngăn cản. Mọi thứ dường như không ảnh hướng đến tầm nhìn của hắn ta, điều này làm Lăng Phong có chút cảm giác bất an. Mặc dù nói như vậy có chút không thực tế, nhưng từ ánh mắt lăng lệ đáng sợ của đối phương, Lăng Phong lại cảm thấy như hắn ta thật sự có năng lực này.
Từ lúc Lăng Phong xuất đạo đến nay, trước sau gặp cao thủ như mây, nhưng giờ phải này không khỏi sinh ra chút lạnh lòng.
Hà Ngọc Khiết khi nhìn thấy người này càng sợ hãi hơn, nàng thở nhẹ, lo lắng nói nhỏ vào trong tai hắn: “Ngươi đi mau đi, đó chính là Mục Chấn Thiên!”
Mục Chấn Thiên là ai? Trong các cao thủ của tà phái, Ma giáo giáo chủ đời trước tại mười năm trước bế quan, một mực không lộ diện chính là đệ nhất cao thủ. Ma giáo bây giờ chính là do Thánh nữ Ngọc Linh Lung chưởng quản, bởi vậy cũng giống giáo chủ kế nhiệm. Mặt khác, xếp thứ hai chính là Đạt Nghiêu đại sư của Tây Tạng Mật Tông, hắn cũng là một tông sư cao thủ không quan tâm đến trần thế, tu thành chánh quả. Trừ hai đại cao thủ tuyệt thế không lộ diện này, xếp thứ ba chính là Thánh Anh giáo giáo chủ Mục Chấn Thiên.
Mục Chấn Thiên chỉ duy nhất một lần cùng chưởng môn các phái trong võ lâm giao thủ, cho dù Thánh Anh giáo không có đệ tử đông đảo như Hồ Điệp môn, nhưng chỉ một Mục Chấn Thiên là đủ để Thánh Anh giáo sánh ngang Hồ Điệp Môn!
Với thực lực của Hồ Điệp môn, với ngạo khí của Trang Chi Điệp, thế nhưng khi người thấy Mục Chấn Thiên chỉ có thể ngước lên cao. Từ đó có thể nhìn ra Mục Chấn Thiên lợi hại đến bậc nào.
Hành tẩu trên giang hồ, không ai không biết Mục Chấn Thiên, nhưng lại không có mấy ai thấy qua Mục Chấn Thiên. Nghe nói nhìn thấy được hắn, nếu không phải thân tín của hắn thì chính là người sắp chết. Bởi vậy người trong giang hồ cũng không biết bộ dáng Mục Chấn Thiên ra sao, thậm chí hắn bao nhiêu tuổi, chiều cao, mập ốm ra sao cũng hoàn toàn không biết. Hiện tại Mục Chấn Thiên sống đứng sừng sững trước mắt, như nói rõ là không giết Lăng Phong sẽ không bỏ qua.
Thật là một cơn ác mộng!
Hà Ngọc Khiết biết Mục Chấn Thiên, hơn nữa còn không chết, vậy chứng minh nữ nhân này chính là người của Thánh Anh giáo, hoặc nói trắng ra là thân tín của Mục Chấn Thiên. Nhưng nàng lúc dù sợ hãi vẫn nhắc nhở Lăng Phong, làm cho Lăng Phong cảm thấy nữ nhân này chỉ là một con rối, có lẽ chính cô ta cũng khó giữ được tính mạng.
Trang phục, trang sức trên người của Mục Chấn Thiên hết sức hoa mỹ, thực tế thu hút nhất chính là thanh kiếm đeo bên hông. Kiếm chính là do vàng tạo thành, trên vỏ kiếm khảm mười hai hạt ngọc phát ra thanh quang, rõ ràng là bảo châu. Dù tùy tiện đem cầm cố một hạt cũng đủ cho một gia đình bình thường ăn mấy năm.
Theo lý thuyết Mục Chấn Thiên ít nhất đã ngoài năm mươi tuổi, nhưng nhìn vẻ ngoài thì hắn tuyệt không quá ba mươi. Xét theo địa vị giáo chủ một giáo như hắn thì thật sự là trẻ đến không tin được. Hắn vốn là phi thường thanh tú, nhưng tỉ lệ trên mặt lại đem ngũ quan của hắn kéo ra xa nhau, làm cho da mặt có vẻ mỏng mà hiện chút cảm giác ngại, giống như lúc nào cũng bị người khác nhìn trộm nội tâm. Đôi mắt dài mà sắc làm cho người khác thấy được dũng khí và ác tâm trong đó, hơn nữa lại có một mị lực quỷ dị hấp dẫn người khác.
Hắn bước từng bước nhìn như thật chậm nhưng thật ra nhanh đến không ngờ hướng đến Lăng Phong. Đồng thời hắn vận kình khí, một đoàn khí kình nóng rực phô thiên cái đại đem Lăng Phong toàn toàn bao phủ.
Lăng Phong một bên kháng cự, tâm thần liền tiến vào cảnh giới không dao động của kiếm đạo. Hắn bình thường tuy rằng vô ưu vô lo, nhưng mỗi lần gặp tình huống khẩn cấp, thân thể cùng đầu óc nhạy cảm liền tư nhiên tiến đến trạng thái đỉnh phong.
Mục Chấn Thiên xuất hiện chẳng những gây cho Lăng Phong sự kinh ngạc chấn động, tựu là đệ tử của Thánh Anh giáo đều giật mình. Hiển nhiên bọn hắn không ngờ giáo chủ lại trong thời điểm này tự thân xuất mã. Nói cách khác, đệ tử của Thánh Anh giáo cũng không biết Mục Chấn Thiên đã tới Hàng Châu!
Lăng Phong này rốt cuộc có ma lực gì mà đến đệ nhất nhân Ma Giáo phải tự mình giá lâm?
Home » Story » kiều kiều sư nương » Chương 346: Ma giáo đệ nhất nhân