“Lão tổ, tu sĩ Trúc Cơ hiện có trong cốc đã đến đủ. Mà Hoàng sư thúc đang ở Thiên Thạch Phong, chỉ sợ nhất thời khó có thể đến được.”
Cẩm y lão giả nghe nói thế, nhíu mày nhưng thần sắc liền khôi phục lại bình thường, phân phó:
“Cho dù không đến cũng không sao. Hiện tại cứu người như cứu hỏa. Không cần chờ hắn, cứ bắt đầu đi.”
“Dạ, lão tổ nói phải!” Chung Linh Đạo phụ họa nói.
Cẩm y lão giả nghe xong cười hắc hắc, không nói gì.
“Chư vị sư huynh đệ, ta giới thiệu với mọi người một chút. Vị này chính là Lệnh Hồ lão tổ mà mọi người đã nghe nói từ lâu. Lão tổ ba trăm năm trước đạt tới Nguyên Anh kỳ, là Thái thượng trưởng lão duy nhất của bổn môn. Hiện tại do bổn môn gặp phải nguy cơ diệt môn trước nay chưa từng có, vì thế mọi việc sau này đều do lão tổ an bài. “
Chung Linh Đạo nói xong một tràng dài, liền tự giác đứng sang một bên.
Mọi người phía dưới tuy phần lớn đều đoán được thân phận của lão giả, nhưng sau khi nghe xong cũng không khỏi nổi lên một trận xao động, dùng ánh mắt khác thường nhìn vị Lệnh Hồ lão tổ này.
Đây là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ duy nhất của Hoàng Phong cốc gần nghìn năm trở lại đây, nghe nói đã gần tám trăm tuổi, có thể xưng là “Bất lão ông” của Hoàng Phong cốc.
Lệnh Hồ lão tổ nhìn thấy tình hình hỗn loạn phía dưới, liền khẽ ho khan một tiếng, đại sảnh lập tức im lặng. Ai dám không nể mặt lão tổ tông a.
“Các ngươi một khi đã nghe được âm thanh của Kinh Long chung, ta cũng không nói những điều vô nghĩa nữa.”
“Hiện tại liên quân Thất phái ở tiền phương đã đại bại. Tu sĩ bên ta chết rất nhiều, mặc dù miễn cưỡng chống đỡ tại phòng tuyến thứ hai, nhưng thất bại chỉ là chuyện sớm chiều không thể tránh khỏi.”
Lão giả vừa nói xong mấy câu đó, phần đông tu sĩ trong sảnh biến sắc. Hàn Lập cùng tiểu lão đầu thần sắc phức tạp nhìn nhau một cái, chỉ có thể nghĩ thầm không nói gì.
“Lão tổ, sao có thể như vậy? Ngày quyết chiến giữa chúng ta với ma đạo chưa tới, rõ ràng còn hơn một tháng mà!” Một vị tu sĩ trung niên nhịn không được đứng ra hỏi.
“Chính là bởi vì mọi người có ý nghĩ giống ngươi, cho nên mới bị Ma đạo đánh lén đến nỗi đại bại đó!” Cẩm y lão giả khuôn mặt trầm xuống, không khách khí khiển trách. Trung niên nhân khuôn mặt đỏ bừng, thi lễ xong vội vàng lui trở lại.
Nhìn thấy kết cục của hắn, những người khác đều biết tự lượng sức mình, tuy trong lòng nghi vấn trùng trùng, nhưng vẫn lẳng lặng nghe Lệnh Hồ lão tổ nói.
“Kỳ thật đại chiến lần này thất bại, cũng không thể hoàn toàn trách tội người lãnh đạo ở tiền phương không cẩn thận, không có đề phòng sự gian trá của đối phương, mà là trong Thất phái chúng ta có phản đồ. Bọn Linh Thú Sơn thừa dịp đến phiên cảnh giới liền tự mình mở đại trận cho người Ma đạo tiến vào. Do vậy mới xảy ra đại bại.” Lão giả nói xong lộ vẻ tức giận.
Nghe thấy vậy phần đông tu sĩ mới giật mình hiểu ra, nhất thời đều mắng to phản đồ Linh Thú Sơn kia không dứt, phía dưới lại trở lên có chút hỗn loạn.
“Tốt lắm, giờ nói mấy cái này còn có ích gì? Đối phương cao tay hơn chúng ta một bậc, chỉ có thể cam bái hạ phong. Hôm nay trọng yếu là làm sao cho bổn phái thoát khỏi cảnh diệt môn. Phải biết rằng số tu sĩ ở tiền phương còn lại nhiều lắm là giúp chúng ta tranh thủ được hai, ba ngày, chúng ta phải sớm rời khỏi Việt Quốc mới được.” Lệnh Hồ lão tổ cực kỳ bình tĩnh nói.
“Rời khỏi Việt Quốc?”
Những lời này vừa nói ra, cả đại sảnh tĩnh lặng, không ai mở miệng. Tựa hồ tất cả mọi người đều bị sốc nặng!
Đối với những tu sĩ sinh ra và lớn lên tại Việt Quốc mà nói, ly khai quê hương thật sự quá khó khăn, nhất thời không ai mở miệng phụ họa lời lão giả.
“Như thế nào? Không đành lòng sao?” Lão giả lạnh nhạt nói, không ngạc nhiên, tựa như sớm đã dự đoán được tình hình.
“Lão tổ, lão nhân gia người cùng Nguyên Anh Kỳ tiền bối khác ra tay, cũng không thể đánh lui được ma đạo hay sao?” Rút cuộc một người thanh niên ba mươi tuổi có chút chần chờ hỏi.
“Đương nhiên có thể, mấy lão gia hỏa chúng ta cùng liên thủ có thể nhẹ nhàng tiêu diệt những tu sĩ ma đạo đang cùng các ngươi giằng co.” Lão giả không chút do dự trả lời.
“Nhưng lão tổ như thế nào…”
“Nhưng các ngươi đừng quên rằng, Ma đạo lục tông đã có thanh danh lớn như vậy, số tu sĩ Nguyên Anh kỳ sao lại ít được? Mấy người chúng ta đã gặp qua mấy tên gia hỏa trong số đó, kết quả rơi vào thế hạ phong. Bởi vậy đối phương buộc chúng ta phải thề độc, giống như bọn họ đều không được tự mình tham gia. Tràng đại chiến này chỉ có thể hạn chế tại tu sĩ Kết Đan kỳ.” Lệnh Hồ lão tổ khẽ thở dài một hơi, nói ra những bí ẩn ngoài dự kiến.
Hàn Lập phía dưới lúc này mới giật mình hiểu ra, vì sao không thấy tu sĩ cấp bậc Nguyên Anh kỳ xuất hiện trong cuộc chiến.
“Không chạy, đến lúc đó cả Hoàng Phong cốc bị người ta bao vây trùng trùng, quăng một mẻ lưới bắt hết. Ta vì vướng lời thề không thể ra tay cứu giúp được. Bởi vậy, ta đã quyết định cả môn phái rời khỏi Việt Quốc. Hơn nữa, không riêng Hoàng Phong cốc, năm phái còn lại sẽ cùng chúng ta tiến thoái. Như thế tại nơi mới chúng ta còn có thể “Đông Sơn tái khởi”. Đến khi thực lực cường đại, có thể chiếm lại Việt Quốc.” Lênh Hồ lão tổ cười lạnh nói. Hiển nhiên rời khỏi Việt Quốc, cũng không phải là sự tình không thể tiếp thụ được.
Nghe thấy Lệnh Hồ lão tổ nói như thế, những người khác cho dù có bất đồng ý kiến cũng không dám nói ra. Đành phải tuân theo sự sắp đặt của lão.
“Các sự tình khác đều dễ làm, nhưng có một việc nguy hiểm cần phải có người đi.” Lệnh Hồ lão tổ bỗng nhiên nói một câu làm mọi người rùng mình, không khỏi nhìn nhau.
“Những người bên dưới được ta chỉ định, theo ta đi ra hậu điện, những người khác lưu lại nghe Chung chưởng môn an bài công việc.”
Nói xong, lão đứng dậy khỏi chỗ ngồi, mặt không chút thay đổi, đi xuống phía dưới, làm mọi người tiếp tục ngạc nhiên.
“Ngươi, cả ngươi nữa ……”
Lão không khách khí liên tiếp dùng ngón tay chỉ ra hơn nửa số người ở đây. Hàn Lập và tiểu lão đầu đều cùng ở trong nhóm đó.
Sau khi chỉ xong, vị lão tổ này liền đi ra phía sau.
Hàn Lập cùng những người khác có chút bất an, do dự, cuối cùng cũng thành thành thật thật đi theo.