Trúc Chi muốn tự tử mà trong lòng lại khao khát được sống hơn cả. Một người luôn lạc quan yêu đời như cô lại có ngày tự hỏi: Có phải chết đi sẽ tuyệt hơn cả việc còn sống hay không. Cái chết đối với cô có thật là lối thoát duy nhất khi chính bản thân cô muốn sống hay không. Bụt có nên cứu một người không hề trân trọng tính mạng của mình như cô hay không, dù cô chỉ còn rất ít thời gian trên thế gian, nhưng thay vì hưởng thụ những ngày tháng sau cùng, cô lại chọn cái chết. Có lẽ vì giận cô chuyện cô muốn tước đi mạng sống của chính mình, bởi vì Bụt tin rằng: Tự tử cũng là một tội ác, nên Bụt quyết định không xuất hiện. Gã chỉ kịp gửi cho Huyết Yêu một tín hiệu cầu cứu thay cho cô gái đó.
Bụt biết Huyết Yêu đã đến bên cạnh cô gái đó, nhưng Bụt không biết những chuyện sau đó là gì, hắn cũng không thèm kể cho Bụt nghe những chuyện riêng tư ấy. Bụt cũng mất đi cơ hội hỏi hắn về sợi nghiệt duyên mà mình đã trông thấy tại miếu ông Tơ bà Nguyệt. Mãi cho đến hai tuần trước hắn mới xuất hiện trức ngưỡng của nhà Bụt và kể cho Bụt nghe mọi chuyện, về mười hai phong ấn chứa mười hai thần khí, về cả thanh kiếm lừng danh: Thanh kiếm của Quỷ đang dần mất đi kiếm khí và hắn nghi ngờ người đứng sau mọi chuyện là Nguyên Sâm.
Giờ đây khi đối diện với Trúc Chi, Bụt vẫn còn chút áy náy nho nhỏ khi không cứu sống cô kịp lúc. Và Bụt vui mừng khi thấy cô vẫn còn sống, dù đang trong hình hài của một người khác. Khi thấy tình cảm mà cô dành cho Huyết Yêu thì gã đâm ra lo lắng cho cả hai, gã lo thực sự sẽ có một ngày một trong hai phải kết liễu đối phương. Gã còn lạ gì cái kết cục của những người bị kết nối bởi sợi dây duyên nghiệt ấy nữa.
Đang thẫn thờ về chuyện xưa cũ, Bụt bị giọng nói của Trúc Chi kéo về thực tại:
“Vậy kế hoạch của chúng ta ra sao?”
Huyết Yêu thôi nhìn cô. Ánh mắt lấp lánh có chút mong đợi của Trúc Chi khiến hắn đỏ bừng mặt và hắn sợ điều gì đó vô hình đang xảy ra, một thứ gì đó bên trong lòng hắn như bong bóng vỡ tan và hắn sợ điều đó. Thay vì hắn lập tức trả lời cô hắn lại nhích ra xa khỏi cô, tránh né sự gần gủi của hai người, tránh cả việc nhìn thấy cô đang cười rạng rỡ với mình.
Điệu bộ tránh né của Huyết Yêu dĩ nhiên lọt vào tầm mắt của một kẻ có đầy kinh nghiệm trong tình yêu như chàng Bụt. Gã biết tỏng Huyết Yêu, biết tỏng hắn đang né tránh cảm xúc sâu trong lòng hắn hơn là tránh né Trúc Chi. Và hình như gã mơ hồ cảm nhận cái lý do, lý do mà Huyết Yêu đã nhờ gã trông chừng Trúc Chi kể từ lúc con bé ấy mới vừa tuổi đôi mươi. Rằng Huyết Yêu đã biết về sợi tơ hồng nghiệt duyên của hai người trước cả khi sợi tơ ấy xuất hiện. Rằng hắn đã âm thầm theo dõi cuộc sống của cô trước cả khi hai người gặp nhau, trước cả khi hai người quen biết nhau.
Trúc Chi không biết những xung đột tâm lý bên trong đầu của Huyết Yêu (của cả chàng Bụt), cô chỉ nghĩ Huyết Yêu đang im lặng suy tính kế hoạch và chưa thể nói cho cô biết mà thôi. Cuối cùng, cô giả vờ xụi lơ, cô trưng ra bộ mặt mệt mỏi quá độ, giống như kiểu Huyết Yêu mà còn không mau trả lời cô thì cô sẽ ngất mất.
Huyết Yêu không còn cách nào khác ngoài việc lên tiếng trả lời cô. Hắn định đưa tay đỡ lấy thân hình (như cành mai chỉ cần một cơn gió lùa qua sẽ rơi rụng xuống đất của cô), nhưng hắn kịp ngừng lại. Hắn trầm giọng nói:
“Phải tập hợp đội quân nho nhỏ của ta trước cái đã. Họ cũng nên tham gia vào kế hoạch lần này. Còn bây giờ, cô hãy nghỉ ngơi thêm một chút. Ta biết cô đã mệt mỏi cả ngày dài.”
Và rồi chàng Bụt bị Huyết Yêu đuổi khéo, hẹn ngày mai gặp lại tại nhà của Trúc Chi. Bụt chắc mẻm cái lý do hắn đuổi khéo mình đi chẳng qua vì muốn “người tình bé nhỏ” của hắn có nhiều thời gian nghĩ ngơi đây mà. Gã tặc lưỡi rồi rời đi một nước.
Trúc Chi vội vàng nằm xuống theo lệnh của Huyết Yêu, nghe giọng thì biết nếu cô không chịu nghỉ ngơi theo lời của hắn, hắn sẽ biến cô thành đồng hồ bỏ túi. Cô năn nỉ Huyết Yêu:
“Hay anh cho tui với Tiểu Bạch về nhà tui đi. Tui thật sự thoải mái hơn khi nằm trên giường của mình. Anh biết tôi đang bị gì rồi đấy, nằm ở đây tui cảm thấy không được ổn lắm.”
Huyết Yêu không trả lời cô, nhưng hắn đã gọi Tiểu Bạch trở lại theo ý của cô. Hắn xua tay bảo cô và Tiểu Bạch rời đi trước khi hắn đổi ý. Sau đó cô đã thấy mình nằm trên giường của mình rồi. Cô thoải mái đặt lưng xuống và thiếp đi.
Một gã mặc áo đen đang lạnh lùng khám xét từng ngỏ ngách, từng căn nhà sinh được những bé gái vào đêm trăng máu. Cuối cùng gã cũng tìm được đứa bé có nốt ruồi son trên mi tâm. Đứa bé đang nằm trong nôi, say giấc ngủ, môi của bé vẫn chúm chím cười. Gã phớt lờ người mẹ đang nằm bên cạnh, hình như đã quá mệt vì trông trẻ suốt, mới vừa chợp mắt một chút. Gã rút ra một con dao, lạnh lùng đâm vào mi tâm của đứa bé mang thần khí. Đứa bé rú lên một tiếng dài khủng khiếp rồi mới chết hẳn.
Trúc Chi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt dọc sóng lưng của cô. Cô cảm nhận rõ ràng con dao nhọn hoắc kia vừa mới đâm lên mi tâm của mình. Cô bước vội xuống giường. Đây hẳn là một điềm báo khác, một điềm báo về cái chết của một đứa bé. Sao gã kia lại có thể ra tay với một đứa bé một cách tàn bạo như vậy.
Trúc Chi nhớ lại có một đứa bé mang thần khí của thần sinh nở và có lẽ nào người kia đã tìm ra mục tiêu và muốn lấy mạng đứa bé? Cô phải hành động trước gã, cô đã nhìn thấy trước sự việc cơ mà, cô sẽ thay đổi được chuyện tương lai kinh khủng kia. Cô phải cứu mạng đứa trẻ vô tội ấy.
Trúc Chi chạy ra khỏi phòng, cô tìm Tiểu Bạch, nhưng lại không thấy nó. Quái lạ, cô ngó lên đồng hồ treo tường và kim giờ đang chỉ vào con số bốn. Bốn giờ sáng, không biết đứa bé sẽ bị giết vào lúc nào, mà cô thì không thể tìm thông tin nhanh như tên giết người kia được.
Trúc Chi cố nhớ lại những gì mình thấy trong điềm báo, cố nhớ lại khuôn mặt quen thuộc của người mẹ đang nằm đó và cô chợt nhận ra hình như cô đã gặp bà ấy một lần. Đó là lần mà cô cứu đứa con trai bốn tuổi mấy của dì ấy thoát khỏi đám bắt cóc trẻ em cách đây ba năm. Dì ấy tên Trang, cô chỉ biết như vậy. Dì ấy đã rối rít cảm ơn cô, còn ép cô nhận thằng bé ấy làm con nuôi. May mà khi ấy cô từ chối với lý do: Cô còn đi học và còn chẳng biết yêu đương là gì, mới thoát khỏi sự cố chấp của dì Trang. Nhiều lúc cô thật yêu cái duyên phận giữa con người với nhau. Cô biết chính xác ngôi nhà đó nằm ở đâu.
Trúc Chi dịch chuyển đến nơi đó. Cô vào thẳng căn phòng của đứa bé mang thần khí. Cô phất tay khiến người mẹ biến mất và chính bản thân mình giả vờ nằm thế vào chổ nằm của người mẹ. Cô vờ ngủ say, giữ nhịp thở sao cho giống một người đang say ngủ nhất, tai thì đang dỏng lên nghe ngóng.
Chỉ vài phút sau, Trúc Chi nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa sổ, có ai đó đang bước vào phòng, dù cô không nghe tiếng bước chân của gã, nhưng mùi sát khi của gã không lẫn vào đâu được.