Quay người nhìn về phía Thanh Lương các chủ, La Thiên hạ thấp giọng nói. “Thời gian này nhờ ngươi quản lý La gia giúp ta, ta muốn bế quan đột phá”.
Đáp lại, Thanh Lương các chủ gật đầu nhẹ, đáp. “Ngươi cứ thoải mái mà bế quan, thời gian này ta sẽ giúp ngươi quản lý”.
“Đa tạ”. La Thiên gật đầu một cái rồi quay người đi về phía phủ đệ của mình rồi đóng cửa bế quan cầu đột phá.
Nhìn bóng lưng La Thiên rời đi, Thanh Lương các chủ quay qua nhìn Đế Nguyên Quân rồi lên tiếng. “Ngươi có tính toán gì chưa?”.
Đế Nguyên Quân thở ra một hơi rồi lên tiếng đáp lời. “Thời gian này ta cũng muốn bế quan, ta dự định sẽ luyện lại vũ khí”.
“Vậy thì ngươi nên tranh thủ càng sớm càng tốt”. Thanh Lương các chủ gật đầu đáp. “Theo như những lời nói của Lý Mộ Viên thì Lý gia sẽ ra tay với La gia sớm thôi? Ta cũng mong đến La Thiên và các vị trưởng lão sớm ngày đột phá cảnh giới, chỉ có như vậy thì mới có thể đối mặt trực tiếp được với Lý gia”.
“Nếu chuyện đó thực sự xảy ra thì ta tin rằng ngươi chính là một trong những mục tiêu bị Lý gia cần phải tiêu diệt”.
“Chuyện đó thì ta biết”. Đế Nguyên Quân gật đầu đáp. “Thời gian không còn sớm nữa, ta bây giờ sẽ quay về bế quan”.
Quay trở về phòng của mình, Đế Nguyên Quân bày ra hai vòng trận pháp bao bọc xung quanh căn phòng và lấy ra một lò luyện đã chuẩn bị từ trước đặt chính giữa trận pháp rồi đặt Tử Huyền vào bên trong, sau đó lấy ra từng mai tinh thạch ném thẳng vào trong lò luyện.
Đánh ra một đạo linh hỏa thiêu đốt ở phía dưới đáy lò luyện, Đế Nguyên Quân nhìn ngọn lửa đang thiêu đốt một cách mãnh liệt thì lên tiếng. “Uy lực của hỏa diễm lúc này đã tăng hơn trước không ít, dựa vào uy lực của Thiên Ma Thần Hỏa thì trong vòng một tháng là có thể hoàn thành”.
Thời gian thấm thoát trôi qua, Đế Nguyên Quân đã túc trực ở bên cạnh lò luyện và dùng chân nguyên, tinh thần lực lên đến đỉnh điểm để có thể thu hẹp thời gian luyện khí mà không có một giây phút nghỉ ngơi.
Chưa dừng lại ở đó, Đế Nguyên Quân dùng chính tinh huyết của bản thân để nuôi dưỡng và sớm ngày đánh thức Tử Huyền. Chớp mắt một cái, Đế Nguyên Quân bế quan luyện khí ở trong phòng đã hơn hai mươi ngày và Tử Huyền sớm ngày đã thành hình.
Đó là một thanh trường thương dài hơn hai thước và toàn thân nó ánh lên một màu đen đầy huyền bí cùng với đó là từng sợi vân màu đỏ máu do tinh huyết Đế Nguyên Quân trích ra để nuôi dưỡng và ở phần cuối chuôi thương là một đầu nhọn hình lục giác trông sắc nhọn vô cùng. Còn lưỡi thương hình chữ thập ánh lên từng đạo sáng chói sắc bén ở bốn đầu.
Nhìn Tử Huyền đang trôi nổ ở trước mắt, Đế Nguyên Quân nhìn ngắm nó một lúc rồi thở dài một hơi. “Đáng tiếc, những loại tinh thạch trân quý này chỉ có thể luyện Tử Huyên đạt tới Linh Khí thượng phẩm mà thôi. Nhưng với phẩm cấp này cũng đủ để ta sử dụng trong một đoạn thời gian rồi”.
Vuốt nhẹ đầu ngón tay dọc theo thanh trường thương, Đế Nguyên Quân dùng đầu mũi thương đâm nhẹ lên ngón tay khiến máu tươi chảy ra rồi dùng đầu ngón tay vẽ lên một đạo phù văn bao bọc xung quanh Tử Huyền rồi đưa tay ra kết ấn ở trước ngực.
“Trong thời gian ta hôn mê thì Tử Huyền chắc đã hồi phục lại được một chút và bây giờ ta dùng Thức Tỉnh phù văn thì chắc có thể đánh thức?”. Đế Nguyên Quân vừa nói vừa truyền một lượng nguyên thần khủng bố xông thẳng vào trong thành trường thương và nói. “Chỉ mong là nó có thể thức tỉnh toàn vẹn?”.
Lời nói vừa dứt thì đột nhiên, ở trên thân trường thương đột nhiên ánh lên một đạo tinh quang sáng chói và cùng với đó là một cỗ khí tức thương khí mãnh liệt bộc phát ra ngoài. Ngay sau đó, toàn thân thanh trường thương run lên rồi phát ra từng thanh âm “Tê minh” trông có vẻ vui mừng vô cùng.
Nhìn Tử Huyền trôi nổi ở trước mắt, Đế Nguyên Quân bất giác nở một nụ cười nhẹ, nói. “Chào mừng ngươi tỉnh lại?”.
Nhìn Tử Huyền rêu rao vui mừng rồi ngoan ngoãn thu nhỏ và bay về thắt lưng thì Đế Nguyên Quân không khỏi bật cười. Nhưng đúng lúc này, toàn thân hắn đột nhiên run lên một cái và trên khóe miệng ẩn ẩn có một dòng máu tươi chảy ra.
Đưa tay lên lau đi vệt máu ở trên khóe miệng, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi thốt ra. “Vẫn là hơi quá sức”.
Nhanh chóng ngồi xuống, Đế Nguyên Quân lấy ra gần mười bình đan dược rồi một hơi nuốt xuống và bắt đầu luyện hóa. Cảm nhận lượng dược lực nồng đậm đang tản mát khắp nơi trong cơ thể, Đế Nguyên Quân vận lực và bắt đầu luyện hóa triệt để. Dần dần, thương thế trên người hắn ngày càng ổn định và khí tức cũng đang dần hồi phục.
Qua ngày hôm sau, Đế Nguyên Quân sau khi hồi phục được hơn phân nữa thì đẩy cửa đi ra ngoài thì nhìn thấy Lâm Tuyết Nhi đang tích cực luyện kiếm ở sân trước và khí tức ở trên người cô bộc phát ra khiến hắn không khỏi kinh ngạc. “Chỉ trong một thời gian ngắn mà đã đột phá Ngưng Hải cảnh tầng chín, tốc độ này đúng là không thể đùa được?”.
“Nếu Lâm Tuyết Nhi là đệ tử của một đại tông môn thì việc đột phá cảnh giới còn nhanh hơn thế này nhiều?”.
Đúng lúc này, Thanh Lương các chủ nhìn thấy Đế Nguyên Quân xuất quan thì hớt ha hớt hải chạy lại và nói với một giọng nói nghe gấp gáp vô cùng. “Sắp rồi, bí cảnh sắp mở ra rồi?”.
– —