– Các ngươi không đối phó được!
Miêu Nghị cầm thương vội vàng xông lên trước nhắc nhở một tiếng, sau đó xông nhanh về phía Khuông Liên Thu.
– Minh chủ cũng không khỏi quá coi thường Tư Không ta…
Tư Không Vô Úy còn chưa nói hết lời đã trợn to hai mắt.
Chỉ thấy trong tay một người đeo mặt nạ bạc giơ lên một tấm gương đồng lóe lên thanh quang, mặt gương điên cuồng phun ra sương mù đen băng hàn thấu xương ập tới. Còn chưa chạm vào y đã cảm thấy lạnh run lên, lời không thể nói ra miệng được, vô cùng giật mình kinh hãi.
Sương mù đen âm trầm lạnh thấu xương phun ra điên cuồng như nước thủy triều, mang tới cảm giác đóng băng không ngừng cho thân thể, ngay cả linh hồn cũng hoảng hốt, cực kỳ lợi hại.
Một đòn có hiệu quả, Khuông Liên Thu phát ra tiếng cười gằn không ngừng, Huyền Âm kính trong tay quét ngang nhân mã đối diện, chuẩn bị đánh ngã nhóm nhân mã này, sau đó sẽ nhanh chóng giải quyết nhân mã tả hữu hợp vây.
Bọn Tư Không Vô Úy bị đóng băng nhanh chóng dưới quán tính vẫn tiếp tục lao về phía trước, nhất thời người ngã long câu lật, gần hai trăm nhân mã cơ hồ không một ai may mắn thoát khỏi. Cả người lẫn long câu ngã lăn đầy đất, đóng băng cứng đờ. Toàn thân nhân mã hiện đầy sương trắng, dưới ánh nắng chói chang dần dần tan rã, toát ra khí đen lạnh lẽo, trông có vẻ quỷ dị.
Thế nhưng còn có một người không sợ khí âm sát cực độ âm hàn kia, toàn thân trên dưới kể cả vật cỡi cùng nhau dâng lên bảo quang màu xanh, tiếp tục xông về phía Khuông Liên Thu.
Không ai xa lạ, chính là Miêu Nghị, Miêu Nghị sớm có chuẩn bị đã vận chuyển pháp nguyên trong cơ thể tiến hành phòng ngự cho mình và Hắc Thán.
Khuông Liên Thu kinh hãi, biết Miêu Nghị có thể hóa giải khí âm hàn, nhưng trước đó đã có thể đóng băng Miêu Nghị một lần, vì sao lần này không có một chút phản ứng nào cả!?
Trong khoảnh khắc đối phương đánh tới, Khuông Liên Thu cũng không quan tâm tới đồng môn hai bên đã xông lên chém giết với thật nhiều nhân mã đối phương, khí âm hàn trong Huyền Âm kính trên tay phun ra ào ạt về phía Miêu Nghị, tạo ra một con đường băng sương trắng xóa giữa ban ngày.
Miêu Nghị một tay cầm thương xông tới, tay kia phóng ra một chuỗi bạch quang, mười tấm Khai Sơn phù nhất phẩm liên tiếp bắn ra nổ tung.
Ầm ầm ầm… Một chuỗi tiếng nổ liên tiếp vang lên.
Khuông Liên Thu một tay cầm Huyền Âm kính công kích, một tay giơ thương liên tục gạt đỡ bạch quang, dùng tu vi bản thân ngăn chặn uy lực Khai Sơn phù nhất phẩm nổ, cách ly lực nổ bên ngoài thân thể, loại phù triện cấp thấp này không làm gì được y.
Ầm! Đột nhiên, giữa bạch quang bất ngờ nổ tung một đạo thanh quang, chấn hai tai Khuông Liên Thu gần như điếc, thương trong tay thiếu chút nữa bị đánh bay.
Khai Sơn phù nhị phẩm!
Khuông Liên Thu lập tức hiểu mình đã mắc bẫy, trước hết đối phương cố ý dùng một chuỗi Khai Sơn phù nhất phẩm mê hoặc y, sát chiêu chân chính là Khai Sơn phù nhị phẩm phía sau.
Không đúng, sát chiêu chân chính còn ở sau nữa! Khuông Liên Thu bị một tiếng nổ rung trời còn chưa ổn định thân hình giật mình kinh hãi, lại thấy một đạo thanh quang bắn tới. nổ tung ở trước mắt mình. Lần này thanh âm nổ tung cũng không vang, uy lực nổ cũng không lớn. Nhưng lại có một bóng thanh quang hình trâu trong nháy mắt nhào tới, nhanh chóng giữ chặt thân hình y lại.
Định Thân phù Nhị phẩm!
Khuông Liên Thu cả kinh thất sắc, y là lần đầu gặp mặt người này, thậm chí ngay cả tu vi của y bao nhiêu đối phương cũng không biết. Còn chưa giao phong chính diện, vừa ra tay đã dùng nhiều phù triện như vậy điên cuồng đập y, chẳng lẽ có quá nhiều phù triện không dùng hết?!
Quang ảnh thanh ngưu trói buộc thật chặt, có thể nói là Khuông Liên Thu dùng hết một thân tu vi giãy giụa, muốn tránh thoát trói buộc.
Nếu dựa hết vào tu vi bản thân y, có lẽ trong lúc nhất thời khó có thể tránh thoát Định Thân phù nhị phẩm trói buộc. Nhưng kể cả một thân bảo giáp đồng thời nở rộ bảo quang màu xanh, mấy món pháp bảo nhị phẩm liên hiệp cùng nhau phát lực, trong nháy mắt đã khiến cho quang ảnh thanh ngưu trói buộc phải biến dạng.
Bùng! Quang ảnh thanh ngưu nổ tung, lực trói buộc trong khoảnh khắc tan tác.
Thế nhưng Miêu Nghị chỉ cần chút thời gian này, không tiếc lãng phí nhiều phù triện như vậy mục đích là muốn tranh thủ chút thời gian ấy.
Một người, một long câu, một thương trong nháy mắt đã tới, muốn công phá bảo giáp nhị phẩm trên người đối phương là không có khả năng. Một đạo thương ảnh nhanh như sao xẹt, nắm bắt sơ hở vừa lộ ra trong nháy mắt, mang theo tiếng long ngâm ong ong đánh tới.