Khương Trạm phục hồi tinh thần, ôm quyền: “Chúc mừng Vương gia.”
Thật tốt quá, Dư Thất ca cưới tức phụ, vậy không cần lo lắng muội muội dê vào miệng cọp rồi.
Úc Cẩn không khỏi đen mặt.
Hắn thổ lộ với Khương Trạm việc này, là muốn nhìn xem tiểu tử này rốt cuộc nghĩ như thế nào, không nghĩ tới gia hỏa này lại vui mừng lộ rõ trên nét mặt.
Thật là tức chết hắn, tối nay hắn sẽ trèo tường đi tìm A Tự.
Hừ, Khương Nhị không phải che chở muội muội bảo bối sao, hắn càng muốn tìm A Tự hẹn hò đó!
Quyết định chủ ý, lại nhìn biểu tình vui sướng của Khương Trạm, Úc Cẩn chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí.
Sau khi hai người tách ra, Khương Trạm trở về Đông Bình Bá phủ.
Mệt mỏi một hồi lâu, cơm cũng chưa ăn được mấy ngụm, vừa vào phòng Khương Trạm lập tức phân phó A Cát đi phòng bếp lớn lấy cơm.
Không bao lâu A Cát xách theo hộp đồ ăn chạy trở về, trước bày ra mấy đĩa đồ nhắm cùng một bầu rượu trắng, lại mang sang một mâm sủi cảo bự nóng hôi hổi.
Khương Trạm nhìn thấy sủi cảo, có hơi lắp bắp kinh hãi, không khỏi cười nói: “Năm nay phòng bếp lớn có phải thay đổi đầu bếp nữ không, còn rất có tâm tư.”
Bàn sủi cảo này có vỏ tím, vỏ xanh, còn có vỏ cây hồng bì, màu sắc rực rỡ trước không nói tư vị ra sao, nhưng nhìn đã thấy cảnh đẹp ý vui.
A Cát cười giải thích nói: “Công tử, sủi cảo ngũ sắc này là Tứ cô nương gói, cố ý phân phó phòng bếp để lại cho ngài một mâm.”
Khương Trạm vừa nghe lập tức cảm động không thôi, nâng đũa gắp một cái sủi cảo cây hồng bì đưa vào trong miệng nhai kỹ nuốt chậm, mắt sáng ngời nói: “Đây là nhân thịt cá, ăn ngon!”
Không ăn ra là cá gì, nhưng thịt cá băm nhuyễn làm thành sủi cảo, tư vị tươi ngon này khiến người dư vị vô cùng.
“Xanh thì sao, xanh thì sao?” A Cát tựa như tự mình ăn sủi cảo còn mới, liên tiếp hỏi.
Khương Trạm kẹp lên sủi cảo vỏ xanh ăn, cười tủm tỉm nói: “Đồ chay, bên trong bỏ thêm mộc nhĩ còn có mầm đậu xanh.”
“Tứ cô nương thật sự là khéo tay.”
Khương Trạm liếc A Cát một cái: “Tứ cô nương như thế nào, còn cần ngươi nói chắc!”
Muội muội hắn đương nhiên khéo tay rồi, thông tuệ vô song, giày trên chân hắn vẫn là Tứ muội tặng đây.
Một mâm sủi cảo nóng hầm hập xuống bụng, trái tim Khương Trạm trở nên thật ấm áp.
Tứ muội thương hắn như vậy, không đi nói tiếng cảm ơn, cứ cảm thấy băn khoăn.
Hơi nhìn sắc trời, vào đông trời tối sớm, kỳ thật cũng vừa mới dùng cơm tối xong, cách giờ đi ngủ còn sớm.
Ừm, đi Hải Đường Cư xem Tứ muội đi.
Khương Trạm hạ quyết tâm, cũng không mang theo A Cát, liền đi thẳng đến Hải Đường Cư.
Lúc này nhị môn vẫn mở rộng, bà tử thủ vệ tránh ở căn nhà nhỏ sưởi ấm, thỉnh thoảng ra ngoài liếc mắt một cái, thấy là Khương Trạm, vội ra thỉnh an.
Trong phủ hiện giờ ai mà không biết, Nhị công tử luôn luôn bùn nhão không trét nổi tường lần này lại dính lại trên tường, nói không chừng còn có thể có tạo hóa lớn đâu.
Khương Trạm xua xua tay, bước nhanh đi qua.
Khương Tự nghe A Xảo bẩm báo Nhị công tử tới, kinh ngạc xong vội đi ra ngoài đón.
Trong lòng nàng biết Úc Thất là người nói được thì làm được, như vậy Đông chí năm nay rất có thể là tiết Đông chí cuối cùng trải qua ở Bá phủ, lúc này mới nổi lên tâm tư gói ít sủi cảo đưa cho phụ thân, Đại tỷ, Nhị ca.
Lại nói, sủi cảo năm màu như vậy vẫn là học được khi còn ở phía Nam.
“Tứ muội ra đây làm gì, bên ngoài lạnh.”
Khương Tự đánh giá huynh trưởng, thanh âm ôn nhu: “Nhị ca làm việc mệt không, trời giá rét như vậy còn phải ở bên ngoài tuần tra.”
Khương Trạm cười lộ ra hàm răng trắng, cùng Khương Tự vào phòng ngồi: “Không mệt, ăn sủi cảo Tứ muội đưa, lại càng không mệt.”
“Nhị ca thích ăn là tốt rồi.”
Khương Trạm nhìn muội muội, nhìn thế nào cũng thấy tốt, thầm nghĩ khó trách Dư Thất ca thân là hoàng tử còn đánh chủ ý xấu.
Nghĩ như vậy, bỗng nhiên lại thấy đồng tình cho huynh đệ tốt.
Muội muội tốt như vậy, lại không có quan hệ với Dư Thất ca.
“Nhị ca làm sao vậy?” Phát hiện thần sắc Khương Trạm có khác thường, Khương Tự hỏi.
Khương Trạm cười ha hả che giấu: “Không có việc gì. Chính là ăn sủi cảo Tứ muội làm quá ngon, tới nói một tiếng với Tứ muội.”
“ Vậy khi nào muội lại gói một ít cho Nhị ca nhé.”
Khương Trạm vội xua tay: “Thế thì không cần, xuống phòng bếp nhiều tay sẽ thô.”
Nghĩ nghĩ luyến tiếc tư vị sủi cảo ngũ sắc, đề nghị nói: “Để cho hai nha hoàn của muội học một ít, đến lúc đó để cho các nàng gói.”
A Man cùng A Xảo đồng thời trợn trắng mắt.
Lúc này, đột ngột vang lên tiếng gõ cửa sổ.