“La gia chủ? Ngươi nói vậy không khác gì đang muốn đẩy bọn ta vào chỗ chết?”. Bốn người kia nghe thấy vậy thì lắc đầu rồi cười khổ một tiếng rồi lên tiếng đáp lời. “Đa tạ lời nhắc nhở của ngươi?”.
“Haha…”. La Thiên nghe thấy vậy thì cười lớn một tiếng xem như câu trả lời.
Cùng lúc này, ở phía bên dưới lôi đài. Những người còn lại sau khi chứng kiến thực lực của Đế Nguyên Quân và nhìn thấy dáng vẻ hăm dọa của hắn khi đám người muốn khiên chiến hai người La Thanh và Lâm Tuyết Nhi thì không có một ai dám lên tiếng.
Một phần bởi vì bọn họ sợ phải đối mặt với người đã ép chết một người và khiến một người tan nát đạo tâm rồi trở thành một phế nhân. Còn một phần thì họ sợ đắc tội với thế lực ở sau lưng Đế Nguyên Quân nên không có người nào có lá gan lớn tới mức mà dám khiêu chiến với hắn.
Thấy cả mười người đều không có bất kỳ phản ứng hay mong muốn thách đấu thì Đường Thanh Hoàng đứng ở trên cao chỉ biết thở dài một hơi rồi lắc đầu. Đây chính là lần đầu tiên hắn nhìn thấy thiên kiêu tụ hội diễn ra nhanh và chóng vánh giống như thế này.
Tuy kết quả không được như những gì hắn mong muốn và cũng chẳng còn cách nào khác đành phải tuyên bố thiên kiêu tụ hội năm nay đã kết thúc và trao những phần quà dành cho cả mười người.
Đứng trước mặt La Thanh, Đường Thanh Hoàng lên tiếng. “Người đứng đầu sẽ có cơ hội đến bảo khố thành chủ chọn lấy một bộ công pháp hoặc một kiện linh khí? Không biết ngươi muốn chọn cái nào? Nếu được thì ta sẽ cho ngươi một vài lời khuyên”.
“…”. La Thanh nghe thấy vậy thì vẻ mặt lâm vào trầm tư suy nghĩ, hắn tuy rất muốn có một kiện linh khí phù hợp với bản thân nhưng đối với hắn hiện tại thì sớm muộn gì cũng có một kiện và với thời điểm của hắn cùng gia tộc hiện giờ thì chỉ cần một bộ công pháp phù hợp nữa mà thôi.
Suy nghĩ thêm một lúc, La Thanh ánh mắt tràn đầy sự mong đợi nhìn Đường Thanh Hoàng, nói. “Đa tạ ý tốt của Đường thúc? Ta hiện tại đang cần một bộ công pháp có thể giúp ta điều khiển linh hỏa”.
“Không biết ở trong bảo khố thành chủ có loại công pháp này hay không?”.
“…”. Đường Thanh Hoàng vẻ mặt suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng đáp lời. “Loại công pháp có thể điều khiến linh hỏa tùy ý thì đúng là hiếm có nhưng may mắn là ở trong bảo khố có một cuốn nhưng phẩm chất và cấp bậc của nó không được cao cho lắm”.
La Thanh nghe thấy vậy thì hai mắt đột nhiên sáng lên, trên gương mặt hắn lộ rõ sự vui mừng thốt ra. “Chuyện đó không quan trọng, Đường thúc có thể cho người mang cuốn công pháp đó đến La gia giúp ta được không?”.
“Tất nhiên là được?”. Đường Thanh Hoàng nhanh chóng gật đầu, đáp. “Vậy lát nữa ta sẽ cho người mang tới?”.
Một lúc lâu sau, tại chính điện La gia!
La Thiên ngồi ở trên cao nhìn Đế Nguyên Quân đang ngồi ở phía bên dưới thì không kiềm chế được sự vui sướng ở trong lòng liền lên tiếng. “Nguyên Quân công tử, nếu như ngày hôm nay không có ngươi thì tình hình của La Thanh và cả La gia ta sẽ bị Lý gia chèn ép triệt để”.
“Đây chính là đại ân đại đức của ngươi đối với La gia ta? Ta rất cảm kích vì điều đó? Vậy nên nếu như ngươi có chuyện gì cần ta và La gia ra tay thì ta tuyệt đối sẽ không từ chối”.
“La gia chủ, chẳng phải ta đã nói từ trước rồi hay sao?”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì lắc đầu, hắn chỉ nở một nụ cười nhẹ rồi lên tiếng. “Chuyện ta giúp La gia đoạt được vị trí cao xem như ta báo ân?”.
“Ta biết điều đó nhưng chuyện này quá to lớn và ta không thể không nói ra lời đó được?”. La Thiên lắc đầu, gương mặt hắn lộ rõ sự nghiêm nghị thốt ra. “Việc ngươi giúp La Thanh đạt được vị trí thứ nhất trong năm nay chính là báo ân còn những năm về sau thì ta dám chắc La Thanh sẽ giữ vững được vị trí đó nên đây chính là đại ân mà ngươi đã mang lại cho La gia”.
“Nếu La gia chủ đã nói vậy thì ta không thể từ chối được rồi?”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi lên tiếng trả lời. “Ta hiện tại rất cần tài nguyên tu luyện nên nếu như La gia chủ có phát hiện Huyền cấp trung phẩm linh dược trở lên thì có thể báo cho ta một tiếng”.
“Chỉ có như vậy thôi sao?”. La Thiên vẻ mặt có chút khó hiểu thốt ra.
“Đúng, chỉ có chừng đó mà thôi?”. Đế Nguyên Quân gật đầu, đáp.
Nhân lúc cả ba người đang cười nói vui vẻ ở trong chính điện thì đột nhiên. Cổng lớn La gia đột nhiên bị một ai đó dùng chân đá văng ra xa và cùng với đó là một tiếng quát lớn vang vọng vào bên trong. “La Thiên, ngươi bước ra đây cho ta?”.
Cảm nhận khí tức Thiên Địa cảnh đỉnh phong mạnh mẽ tản mát ở bên ngoài cổng lớn, La Thiên cùng Thanh Lương các chủ bật đứng dậy. Sắc mặt của cả hai người lúc này đột nhiên trầm xuống rồi đi ra bên ngoài.
Nhìn trung niên nhân với một gương mặt tràn đầy sự tức giận và căm phẫn đi từ bên ngoài vào với từng bước trông nặng nề vô cùng. La Thiên không một chút kiêng dè liền bộc phát khí tức của bản thân ra ngoài rồi hạ thấp giọng nói. “Lý Mộ Viên, ngươi đến La gia ta có việc gì?”.
“La Thiên? Ngươi đến bây giờ còn hỏi ta câu này?”. Lý Mộ Viên tức giận chỉ tay về phía hai người, quát. “Nhanh giao tên tiểu tử đó ra đây cho ta? Bằng không thì ta sẽ huyết tẩy La gia các ngươi?”.